Công việc ở Hàn Lâm Viện của Dương Hoa không nhiều, nhưng thường được hoàng đế trẻ tuổi triệu vào cung cùng với Tống Lâm, cho nghe các đại thần thủ phụ tranh luận chính kiến.
Hắn ngồi nghe vô cùng nghiêm túc, không dám lơi lỏng. Ngược lại Tống Lâm thì nhàm chán, dùng tay áo che mặt ngáp, còn chớp mắt với Dương Hoa, làm ra bộ dáng u oán.
Đã vào thu, tục ngữ nói "xuân vây thu mệt", lại nghe các đại thần biện luận không ngừng, quả thật dễ khiến người ta buồn ngủ.
Khó khăn lắm mới chịu đựng qua một canh giờ, rốt cuộc cũng được ra khỏi cung. Lúc bước ra thì trời đã tối sẫm.
Tống Lâm duỗi người, hỏi: "Dương huynh đến cửa hàng hay trực tiếp về nhà thế? Nếu đến cửa hàng, ta tiện đường chở một đoạn."
Dương Hoa lắc đầu: "Tiểu Kiều mấy ngày nay không thoải mái, ta phải về nhà chăm sóc đệ ấy. Tống huynh cứ đi trước đi."
"Tiết trời lạnh dễ trúng gió, Dương huynh mau về thôi. Ta cũng có hẹn."
"Ngươi muốn đi tìm Khang huynh à?"
Nghe vậy, Tống Lâm lập tức đắc ý lắc đầu: "Không phải ta tìm hắn, mà là hắn mời ta đến Túy Tiên Lâu."
Nói xong, y nhanh chân lên xe ngựa.
Dương Hoa cũng không chậm trễ, trên đường về nhà còn ghé hiệu thuốc mua hai gói nước ô mai mà Vu Kiều vẫn luôn nhắc đến.
Không biết vì sao, mấy buổi sáng gần đây, vừa tỉnh dậy là dạ dày cậu không thoải mái, muốn nôn mà chẳng nôn ra được gì. Ban ngày càng chẳng muốn ăn, ngay cả hai món điểm tâm mới ở cửa hàng đưa đến để nếm thử, Vu Kiều vừa ngửi đã buồn nôn, nôn ra mấy ngụm nước chua rồi lại lên giường nằm.
Khi Dương Hoa về đến nơi, Vu Kiều đã chui kín trong chăn, chỉ lộ cái đầu tóc xù.
Hắn đi tới, nhẹ nhàng sờ trán, hôn lên má rồi khẽ hỏi: "Tiểu Kiều còn khó chịu sao? Hay là ta đưa đệ đi khám xem sao nhé?"
"Ta không muốn đi đâu." Vu Kiều cau mày, vòng tay ôm lấy vai Dương Hoa, giọng khẽ nỉ non: "Ta cũng không biết sao nữa, buổi sáng thì khó chịu, ban ngày lại đỡ hơn. Chờ thêm mấy hôm nữa rồi hẵng đi xem."
Dương Hoa nhìn dáng vẻ ấy mà đau lòng. Trong nhà vốn chẳng có hạ nhân chăm sóc, hai người mua đều bận lo cửa hàng, thường ăn ở luôn bên đó, nên trong nhà chỉ còn một mình Vu Kiều. Thêm nữa nhà lại nhỏ, chẳng dư phòng cho người ở.
Hắn thở dài, bàn tay đặt lên bụng người kia khẽ xoa, dịu giọng thương lượng: "Ta mời đại phu đến khám cho đệ. Tiểu Kiều, cuối năm chúng ta mua nhà mới đi. Hôm nọ ta đã trả xong nợ, bạc trong tay cũng gần đủ rồi. Nếu chưa đủ thì ta tìm Khang Trí vay. Lại mua thêm hạ nhân về lo liệu, để đệ được nghỉ ngơi, được không?"
Vu Kiều khẽ "ừ" rồi buông tay, còn làm nũng: "Vậy huynh đi mời đại phu đi. Nhưng có thể đừng uống thuốc không? Đắng lắm."
"Cái đó phải nghe đại phu. Đệ ở nhà chờ ta, ta đi rồi về ngay."
Dương Hoa cẩn thận dịch góc chăn rồi vội vã ra ngoài. Gần nhà có hiệu thuốc Dân An Đường, chủ khám chính là lão đại phu có tiếng. Hắn mời về xem bệnh, lão đại phu vừa lắc đầu vừa bĩu môi, rồi lại gật gật đầu, làm tim hai người như muốn nhảy lên tận cổ!
"Đại phu, thân thể phu lang ta thế nào?"
Thấy hai người nắm chặt tay nhau, mặt đầy căng thẳng, lão đại phu liền cười trấn an: "Không cần lo, không phải bệnh bao tử. Là trong bụng có hài tử quấy đấy, đã hai tháng rồi."
Vu Kiều sững người, mắt mở to, rồi lập tức quay sang nhìn Dương Hoa, giọng vui mừng: "Hai tháng? Hoa ca, chúng ta có con thật sao?"
Dương Hoa cũng mừng đến quay cuồng, vừa gật đầu vừa cười, lại vừa ảo não. Mừng vì đã có con, ảo não vì đã hai tháng rồi mà mình không phát hiện ra, còn để một mình Vu Kiều chịu khó chịu mấy ngày nay, là lỗi của hắn.
Vu Kiều cong mắt, không kìm được đặt tay lên bụng nhỏ xoa xoa, khóe môi cong cong, lông mày cũng tràn ngập niềm vui: "Đứa nhỏ này thật đúng là biết chọn thời điểm."
Dương Hoa ôm chặt người hơn, lòng đầy thương yêu.
Lão đại phu thấy đôi phu phu trẻ tình cảm, nhìn ra Dương Hoa yêu thương phu lang, lại dặn dò: "Khó chịu trong dạ dày đều là triệu chứng thai nghén, qua hai tháng này sẽ đỡ. Ba tháng đầu là giai đoạn nguy hiểm, tuyệt đối không được làm việc nặng, cũng không nên đi xa. Tốt nhất là ở nhà nghỉ ngơi, có người chăm sóc càng tốt. Nhưng hai ngươi yên tâm, mạch tượng ổn định, thai khí vững, qua mấy ngày này sẽ không sao."
Hai người liên tục gật đầu. Dương Hoa lại hỏi thêm nhiều điều cần chú ý, rồi mới đưa phong bao tiễn lão đại phu.
Khi trở lại bên giường, nửa người Vu Kiều rúc trong ngực hắn, bàn tay được bao bọc trong tay lớn, trán cũng không ngừng được hôn. Vu Kiều mỉm cười mãn nguyện, khẽ nói: "Hoa ca, chúng ta báo tin vui này cho cha nương và đại ca đi. Vừa hay tháng sau cha nương cũng muốn lên kinh, để bọn họ khỏi phải về nữa."
"Đương nhiên phải báo, hơn nữa còn có việc quan trọng." Dương Hoa siết chặt tay cậu, "Tiểu Kiều, chúng ta mua nhà đi, không thể kéo dài thêm nữa."
"Nghe huynh cả."
Biết được không phải bệnh bao tử mà là trong bụng có bé ngoan, Vu Kiều cũng không còn bực bội, lập tức ăn uống được, lại nghĩ mấy ngày nay luôn muốn ăn đồ chua, nhất định cũng có liên quan đến chuyện này, thầm than bản thân vẫn quá sơ ý, thế nhưng lại không nghĩ theo phương diện này.
Cậu muốn ăn, Dương Hoa tất sẽ đi thu xếp, từng câu từng chữ bảo đảm: "Tiểu Kiều, ta nhất định sẽ chăm sóc đệ thật tốt, đệ muốn ăn cái gì thì cứ nói với ta."
Cho dù Dương Hoa nói như vậy, Vu Kiều cũng không nỡ để hắn bận rộn, huống hồ cậu cũng không đến mức kiêu khí, đại phu cũng nói qua mấy ngày sẽ ổn, cho nên vẫn cứ ăn những món ngày thường hay ăn.
Mấy ngày sau, tình trạng thai nghén của Vu Kiều quả thật đã giảm nhiều, bèn theo Dương Hoa cùng đi xem nhà.
Xem đến nơi là chỗ Khang Trí từng giới thiệu, Khang Trí chỉ vào một tòa tam tiến viện: "Dương huynh, ta thích nhất sân này. Chủ nhân căn nhà cũng là người Hàn Lâm Viện, tính ra cũng là đồng liêu của chúng ta. Ông ấy cáo lão hồi hương, nhà này mấy năm trước từng tu sửa, cảnh trí nơi đây đều được thiết kế tỉ mỉ. Bình thường cũng có không ít người tới xem nhưng vẫn chưa bán được, chính là bởi vì tính tình vị lão giả kia có chút kỳ quái, người mua phải lọt vào mắt ông ấy mới chịu bán. Ta đoán căn bản là ông ấy luyến tiếc, cố ý làm khó người mua thôi."
Dương Hoa và Vu Kiều đi một vòng trong ngoài, cũng cảm thấy rất hài lòng, ở kinh thành có thể có được một sân như thế đã mãn nguyện. Nhưng rốt cuộc vẫn phải đến gặp chủ nhà một phen.
Vu Kiều nghe Khang Trí nói rành rẽ chuyện này, bèn tò mò hỏi. Khang Trí thoáng ngập ngừng, trả lời qua loa: "Chẳng phải ta cũng từng dẫn người đi xem tòa nhà này sao, nên quen thuộc thôi."
"Ta nhớ không lầm thì dạo trước Tống Lâm mua nhà cũng gần đây, chẳng lẽ cũng do ngươi giúp?" Dương Hoa cười trêu.
"Ôi trời, đừng hỏi nữa, các ngươi cứ nói có thích sân này hay không thôi, nếu thích ta sẽ phái người đi hỏi thử."
Khang Trí vội vàng đánh trống lảng, Dương Hoa cũng không truy hỏi, quay sang nhẹ giọng hỏi ý Vu Kiều.
Hai người liếc mắt, ý đã quyết, đều nhìn trúng tòa nhà này, bước đầu xác định chủ ý, còn phải đi thương lượng với chủ nhà.
Vu Kiều và Dương Hoa sau khi ăn cơm bên ngoài về, vừa tới cửa đã gặp Vu Chính và Tề Ngọc, hai người xách theo bao lớn bao nhỏ quà tặng đến thăm.
"Kiều ca nhi, các ngươi thật sơ ý, chuyện lớn như vậy mà giờ mới phát hiện. Cha nương đã xử lý xong chuyện cửa hàng ở phủ thành, cũng đang trên đường tới đây. Đến lúc đó bên cạnh đệ không thể thiếu người, có cha nương chăm sóc, chúng ta cũng yên tâm hơn." Vu Chính mặt mày rạng rỡ, nhìn Vu Kiều rồi lại quay sang Tề Ngọc, trong lòng vui sướng không sao kể xiết.
Vu Kiều thấy dáng vẻ này của ca ca cũng vui lây. Hắn có thể qua cửa của Tề đại học sĩ, thành đôi với Tề Ngọc, hiện giờ nhạc phụ đã đồng ý, hôn sự của bọn họ cũng được chọn ngày xong xuôi.
Dương Hoa trò chuyện hỏi: "Ngày thành hôn định vào khi nào?"
Tề Ngọc cười khanh khách: "Mùng tám tháng sau, nhà cửa đã trang hoàng xong, đồ dùng cũng chuẩn bị đủ."
"Ca ta thật có phúc khí, có thể cưới ngươi về nhà." Vu Kiều và Tề Ngọc có quan hệ tốt, bèn kéo tay y nói chuyện: "Ngươi còn chưa nói cho ta, hai ngươi làm cách nào để Tề đại học sĩ đồng ý vậy?"
Nhắc đến chuyện này, Tề Ngọc có chút ngượng, liếc nhìn Vu Chính một cái rồi mới khẽ hắng giọng: "Cũng không có gì cao minh, chỉ là phụ thân ta tin thôi."
Hôm đó khi gặp nhau, Tề Ngọc nhất định bắt Vu Chính phải thân cận mình, để lại vài dấu vết. Hai người vốn vẫn luôn giữ lễ, không dám vượt quá, đặc biệt Vu Chính lại càng không nỡ để Tề Ngọc chịu thiệt, nào dám khinh bạc. Nhưng Tề Ngọc nói đây là biện pháp đối phó với phụ thân mình, khẳng định hữu hiệu, hai người đỏ mặt nóng ran, ngượng ngùng mà để lại trên cổ y ba vết đỏ.
Về tới nhà, vừa hay gặp Tề học sĩ trong viện, Tề Ngọc lập tức lấy hết dũng khí, thẳng thắn nói với phụ thân: "Con muốn thành thân với Vu Chính, chúng con đã gặp mặt, gạo đã nấu thành cơm rồi."
Nói xong còn cố ý kéo cổ áo xuống, để phụ thân thấy rõ mấy vết đỏ kia.
Tề học sĩ nhìn thấy bộ dáng ấy, tức giận đến nỗi vỗ bàn, quát lớn: "Tề Ngọc, ta nuông chiều con quá rồi hay sao hả, con rời nhà hơn một năm mà lá gan càng lúc càng lớn nhỉ? Một ca nhi chưa thành thân lại làm ra loại chuyện này, ta dạy con như vậy sao?"
Trước nay đối mặt với vẻ nghiêm khắc của phụ thân, Tề Ngọc đều cúi đầu tránh né, nhưng lần này y không muốn lùi bước.
"Con và Vu Chính lưỡng tình tương duyệt, là phụ thân mạnh mẽ bắt con về nhốt trong nhà. Con đã nói rồi, không muốn gả cho mấy công tử ăn chơi, vậy mà người vẫn ép con đính hôn, như vậy là tốt cho con sao? Nếu thành thân với bọn họ, kết cục cũng chỉ là sống lặng lẽ trong một tòa nhà lớn, thậm chí vài năm sau có khi mất mạng. Đây chẳng lẽ là vận mệnh của con ư?"
Tề Ngọc cũng không muốn than khổ, càng không nói ra nỗi lòng bao năm qua. Ở trong nhà này tuy áo cơm không thiếu, nhưng chưa từng cảm nhận được bao nhiêu tình cảm phụ tử. Mãi đến khi đến Vu gia, y mới biết được yêu thương con cái rốt cuộc là thế nào.
Tề học sĩ nghe xong, ngạc nhiên nhìn kỹ con mình từ trên xuống dưới. Đứa nhỏ này vốn ôn nhu ít lời, ông nói gì thì nghe nấy, sao giờ lại rõ ràng kiên quyết thế?
"Con đang uy h**p ta đấy à?" Tề học sĩ lạnh giọng, "Con nói con và tiểu tử kia đã ở bên nhau, không sợ ta kiện nó tội bắt cóc ca nhi sao?"
"Vu Chính không quyền không thế, tất nhiên không đấu lại phụ thân, nhưng huynh ấy thật lòng với con, không cầu thế lực hay tiền tài, chỉ muốn con vui vẻ. Hơn một năm qua, huynh ấy đều làm được, con đều nhìn thấy. Nếu bỏ lỡ huynh ấy, cả đời này, bất kể con thành thân với ai cũng chỉ là tiếc nuối vô tận."
Nói xong, Tề Ngọc cúi đầu. Y biết so về cứng đầu, y không thể so với phụ thân, về lợi thế cũng chẳng ai giúp, chỉ có thể nói hết nỗi lòng ra, còn lại đành xem phụ thân quyết định.
Trong lúc nhất thời, hai cha con trầm mặc không một tiếng động.
Chừng 15 phút sau, bàn tay Tề Ngọc đổ mồ hôi, gắt gao nắm chặt, hơi hơi ngẩng đầu nhìn nét mặt phụ thân, chợt nghe một tiếng thở dài.
"Thôi, con đã trưởng thành, ta cũng không quản được nữa. Mấy năm nay ta cũng biết mình chưa đủ để tâm con, đưa con về chẳng qua là sợ con bị những kẻ có tâm tư xấu bên ngoài thương tổn. Rời nhà một năm, giờ đây ta thấy con so với trước càng vui vẻ, ta làm phụ thân cưỡng cầu cũng vô ích, thôi thì tùy tâm nguyện con đi."
Giờ phút này, Tề học sĩ có vài phần dáng vẻ phụ thân đau lòng con cái, ánh mắt cũng hiền từ hơn nhiều. Ông nhìn thần sắc kinh ngạc của Tề Ngọc, khẽ cười khổ: "Chẳng lẽ ta lại không đáng để tín nhiệm đến thế sao? Ta nói đồng ý thì chính là đồng ý. Ngày mai con dẫn người kia về cho ta gặp một lần đi."
"Cảm ơn phụ thân!"
Tề Ngọc len lén quan sát nét mặt phụ thân, thấy ông không nổi giận, trong lòng mới nhẹ nhõm thở ra, không nhịn được muốn khen Vu Chính vài câu.
"Con đã vừa ý nó thì tất nhiên thấy chỗ nào cũng tốt."
Tề học sĩ nhìn thần sắc rạng rỡ, khóe miệng khẽ nhếch của nhi tử thì biết đứa nhỏ này thật sự động tâm. Thôi, bao năm qua chính ông cũng có chút hơn thua đối với Tề Ngọc, không nên làm cái chuyện chia rẽ uyên ương này. Hơn nữa Vu Chính kia tuy không có hiển hách gia thế, nhưng nếu về sau dám khi dễ Tề Ngọc, ông làm phụ thân còn có đủ thủ đoạn đối phó.
Cứ vậy, coi như chính thức bái phỏng Tề học sĩ một lần, phụ thân cũng đồng ý nhận con rể này.
"Ôi chà, Ngọc ca nhi, cuối cùng vẫn là phụ thân thương ngươi, hai cha con cũng coi như tiêu tan hiềm khích trước kia rồi."
Vu Kiều nghe xong, vỗ vỗ tay y cười trêu: "Lúc này ngươi mới thật sự an tâm. Ngươi và ca ta chính là duyên phận trời chọn."
Tề Ngọc ngượng ngùng gật đầu, Vu Chính cũng kéo tay người về nắm chặt, có thể cưới được phu lang tốt như vậy, nửa đêm tỉnh lại hắn hận không thể cười ngây ngô vài tiếng.
Nhìn dáng vẻ hàm hậu của phu quân, Tề Ngọc bất đắc dĩ mà trong lòng ngọt ngào. Ở bên hắn, về sau ngày tháng khẳng định càng ngày càng tốt, càng thêm có hy vọng!
Ngày tháng trôi nhanh, Dương Hoa lo cho thân thể Vu Kiều, mua nhà xong lại mua thêm một tiểu nha đầu thật thà, trong nhà có người chiếu cố, hắn cũng yên tâm đến Hàn Lâm Viện làm việc.
Mấy ngày sau, hôn kỳ của Vu Chính và Tề Ngọc đã gần kề, cha mẹ Vu gia bận rộn trong ngoài, chuẩn bị hôn sự.
Tề Ngọc xuất thân hiển hách, cha mẹ Vu gia sợ sơ suất, cũng không tiếc tiền, đặt mua rất nhiều đồ.
Tề Ngọc biết rõ tình huống trong nhà, cũng hiểu tính cách cha mẹ Vu gia, thường ngăn họ, không muốn để cha mẹ hao tốn bạc. Nhưng càng ngăn cản, hai người lại càng áy náy, sợ bạc đãi y, vẫn ngấm ngầm mua thêm.
Vì thế, Tề Ngọc cố ý đến tìm Vu Kiều, ấp úng nói chuyện này, lại không ngờ Vu Kiều đứng về phía cha mẹ, còn khuyên y: "Cha nương mong ngươi vào cửa đã lâu, nay rốt cuộc cũng thành công. Nhà cửa, cửa hàng nhà ngươi đều chuẩn bị cả, nếu giờ lại không cho bọn họ mua sắm chút đồ, chẳng phải hai vợ chồng già càng thấy mất mặt, trong lòng cũng nghĩ là bạc đãi ngươi. Ngươi cứ để họ tiêu đi, cửa hàng trong phủ thành cũng kiếm ra bạc, trong nhà vẫn còn tích góp, đừng lo."
"Ta thật sự chưa nghĩ đến điểm này." Tề Ngọc nghe xong mới tỉnh ngộ. Thường trong nhà đều là nam tử chủ sự, nơi này lại trái ngược.
Y gật đầu, kéo Vu Kiều về nhà hỗ trợ tham mưu: "Ngươi giúp ta chọn vải vóc đi. Cha nương mua quá nhiều, giữ lại vài thứ thích hợp, còn dư thì trả lại cũng được."
Dù sao ở nhà cũng rảnh, Vu Kiều cũng muốn ra ngoài đi dạo, bèn cùng Tề Ngọc ngồi xe ngựa đi.
Ngày hai người thành thân, trên dưới Tề phủ náo nhiệt vô cùng. Tuy rằng không muốn làm quá rầm rộ, nhưng rốt cuộc Tề đại học sĩ chỉ có một tiểu ca nhi gả chồng, trong triều không thể thiếu đồng liêu môn sinh đến chúc mừng.
Trong phủ bày hai dãy tiệc, náo nhiệt qua đi, Vu Kiều và Dương Hoa tìm chỗ yên tĩnh ngồi xuống ăn cơm. Dương Hoa vừa gắp đồ ăn vừa kẹp thịt, tận tâm tận lực chiếu cố người, hận không thể ôm phu lang vào ngực mà đút cho ăn. Hai người ân ái như thế khiến Tống Lâm và Khang Trí ngồi đối diện không nhịn được chế nhạo.
"Ngươi xem Dương huynh này, dỗ phu lang gì chứ, rõ ràng là dỗ con nít."
Khang Trí nói xong còn cố ý ôm Ngộ Nhi trong lòng, quay sang biểu ca cười nói: "Biểu ca, ca cũng chưa từng đút Ngộ Nhi như vậy đâu nhé! Ca cũng học một chút cách chăm sóc con trẻ đi, lần này tẩu tử mang thai, ca phải hầu hạ thật tử tế đấy!"
Quan An Bình lại có bảo bảo, y rũ mắt cười nhẹ, tay vừa nâng lên đã bị Đường Tự ôm vào lòng. Hiếm khi thấy trượng phu nhà mình không phản bác, dường như còn đặt lời Khang Trí vào trong lòng, còn thật sự nghiêm túc nhìn động tác của Dương Hoa và Vu Kiều.
Trên bàn, ánh mắt mọi người đều tụ ở đôi phu phu mặn nồng, Vu Kiều bị nhìn đến đỏ bừng mặt, ngay cả cơm trong miệng cũng nuốt chậm vài phần. Dương Hoa thấy vậy ngậm cười, mở miệng nói: "Khang huynh nếu cảm thấy có người đút cơm cho mới thấy ngon, vậy bảo Tống huynh đút thử xem."
Một câu này như châm lửa vào pháo, vốn nên là lúc Khang Trí tung miệng lưỡi lợi hại đáp trả, nhưng hôm nay lại thành pháo lép, chột dạ chỉ "chậc" một tiếng rồi cúi đầu ăn cơm. Hắn còn muốn cho qua chuyện, lại nghe Tống Lâm bên cạnh sâu kín mở miệng: "Ta rất vui lòng, muốn thử xem không?"
Người trên bàn mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, đều bật cười. Trong nháy mắt, lực chú ý dời hết sang hai người kia. Mặt Khang Trí đỏ còn hơn lửa đuốc trong viện, vội vàng gắp một đũa rau xanh bỏ vào bát Tống Lâm, căm giận lẩm bẩm: "Ăn nhanh đi, ăn cũng chặn không nổi cái miệng ngươi."
Mấy người nhìn nhau cười, ngồi bên cạnh đều là người mình nguyện dùng cả đời để trân trọng và yêu thương. Trong tương lai, những ngày tháng của bọn họ nhất định sẽ càng thêm hạnh phúc.
[TOÀN VĂN HOÀN]

