Tay Vu Kiều cầm vài món quần áo đều đã bạc màu, chỗ thì vá chằng vá đụp, nhìn thế nào cũng không coi nổi.
Nhưng Dương Hoa lại chẳng để ý: "Ta may đồ làm gì, nam nhân mà không lo ăn mặc cho phu lang, lại còn tự đi may đồ cho mình, ra ngoài chẳng phải bị người ta chê cười sao?"
"Ta trời sinh đã xinh đẹp, không ăn diện cũng vẫn đẹp mà." Vu Kiều buột miệng, trong lòng thoải mái, đôi mắt hạnh vốn ôn hòa giờ như sinh thêm vẻ tinh nghịch, ánh mắt lấp lánh làm người ta không thể rời mắt.
Dương Hoa ngẩn ra một chút, khóe môi cũng cong lên theo: "Tiểu Kiều đúng là mỹ nhân tuyệt sắc."
Nghe vậy, mặt Vu Kiều lập tức đỏ bừng. Ngón tay trắng muốt chạm nhẹ lên sống mũi đối phương, từ chân mày vuốt nhẹ đến đuôi mày, lại nâng cằm người kia lên, trái ngắm phải nhìn, cảm thán: "Hoa ca cũng đâu có tệ, phu quân mà đẹp trai là vinh quang của phu lang, ngươi nghe câu này chưa? Ngươi ăn mặc sạch sẽ, tướng mạo tuấn tú, người ta khen ngươi, ta còn vui hơn."
Từ lúc tỉnh lại, Vu Kiều đã không ít lần ngắm nhìn gương mặt của Dương Hoa. Dương Hoa cũng sớm phát hiện, dẫu sao cũng là phu lang mình, nhìn nhiều một chút cũng chẳng sao. Giờ phút này, hắn mới thật sự nhận ra – phu lang nhà hắn hình như rất thích dung mạo của hắn.
Nghĩ đến đó, Dương Hoa bỗng cảm thấy may mắn — may mà bản thân còn giữ được gương mặt này để cho người kia nhìn thêm vài lần.
"Nghe lời ngươi, ta may hai bộ là được, còn lại để may cho ngươi thêm vài bộ. Quần áo ngươi mang theo cũng chẳng nhiều, y phục mùa thu, mùa đông đều chưa có, phải chuẩn bị dần thôi. Trong nhà vẫn còn chút tiền, ta sẽ tìm thêm việc làm, chuyện ăn mặc không cần quá tằn tiện."
Vu Kiều vừa thu dọn quần áo vừa lắng nghe, đem mấy bộ rách quá, vá chằng chịt để riêng ra định bụng sau này tháo ra ghép thành cái áo ngắn, phần còn lại có thể làm rèm cửa, giẻ lau cũng được.
Hai người thu xếp gần nửa canh giờ mới xong. Vu Kiều vươn vai một cái, cúi đầu ngửi cổ áo mình, vừa đổ mồ hôi lại chưa thay đồ, quả thực có chút mùi.
Cậu bảo Dương Hoa đang dọn dẹp bàn sách đi đun ít nước, lau người rồi ngủ sớm, chuyện còn lại để ngày mai tính. Dưới ánh trăng ngoài cửa, hai người rửa mặt súc miệng qua loa rồi nhanh chóng trải chăn nằm.
Vừa nằm xuống mới thấy người mỏi nhừ, toàn thân như rã rời. Vu Kiều cựa mình vài lượt mà chẳng thấy thoải mái, trở mình mấy lần vẫn không ngủ nổi, cuối cùng đành mở lời cho khuây khỏa.
Trong phòng không có đèn dầu, chỉ có ánh sáng lờ mờ hắt vào từ ô cửa sổ, chiếu lên đầu giường. Vu Kiều nghiêng người nhìn Dương Hoa đang nằm ngửa, ánh mắt lơ đãng nhìn vào khung cửa đã thủng, thở dài khe khẽ: "Hoa ca này, chúng ta dọn đến đây hình như còn phải mua thêm nhiều đồ lắm đấy, bàn ghế, đèn dầu, nến, rồi cả mấy thứ thiết yếu như gạo, dầu, muối... Hàng xóm quanh đây là ai, ngươi có quen không? Kể ta nghe chút đi."
Dương Hoa nhắm mắt, chậm rãi hồi tưởng: "Nhà phía đông họ Vương, tuổi hai vợ chồng không lớn lắm, có đứa con trai đang học nghề mộc trên trấn. Phía tây là nhà họ Liễu, là họ hàng của trưởng thôn, mấy năm trước đắp đê bị tai nạn mất mạng, để lại vợ với hai đứa con. Đều là người dễ sống, Tiểu Kiều không cần lo lắng."
"Vậy mai mốt ta qua chào hỏi chút, quan hệ tốt với hàng xóm thì sau này cũng dễ sống hơn. Chiều nay ta có thấy vườn rau nhà họ xanh tốt lắm, mình có thể mang chút gì đó đổi lấy ít rau. Chờ vài hôm nữa dọn xong nhà sau, ta muốn trồng ít cải trắng, Hoa ca thấy sao?"
Vu Kiều nói giọng nhỏ nhẹ, chắc do mệt, nói xong mắt đã lim dim, trán tựa lên vai Dương Hoa.
"Chuyện trong nhà đều nghe ngươi, mai ta lên trấn mua ít hạt giống rau mang về. Ngủ đi."
Người nằm bên không đáp, chỉ còn tiếng hô hấp nhè nhẹ bên tai. Dương Hoa sợ cậu lạnh, khẽ kéo góc chăn đắp lên bụng cho cậu rồi cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, đến khi Vu Kiều tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ hắt lên đầu giường, trong phòng ấm áp, ngủ một giấc mà đổ cả mồ hôi.
Nghe ngoài sân có tiếng động, cậu vội mặc áo khoác, xỏ giày chạy ra — lập tức sững người. Những thứ này từ đâu ra vậy?
Hàng rào đã được sửa xong, một cái bàn vuông nhỏ, hai chiếc ghế dài kê ngay trước cửa, bên cạnh còn có một khung cửa sổ dán giấy mới tinh. Sau lưng Dương Hoa là một chậu gỗ, bên trong xếp hai cái ghế nhỏ.
"Mấy thứ này là Vương thợ mộc trong thôn làm, bảo là chúc mừng chúng ta phân gia, đều làm bằng mảnh gỗ thừa trong nhà, chỉ lấy tiền hai cái ghế dài." Dương Hoa thấy phu lang ngơ ngác thì cười, giải thích.
Vu Kiều lấy lại tinh thần, khen ngợi: "Khéo tay thật, nhìn sao cũng không giống gỗ vụn làm ra. Vậy sau này có dịp, ta với ngươi phải trả lễ mới được."
"Tiểu Kiều nói đúng, lúc nãy ta còn nghe hắn bảo sẽ lên trấn giao đồ gỗ, xe bò tiện đường có thể chở thêm người. Ta cũng định đi một chuyến, mua thêm chiếu, với mấy món còn thiếu trong nhà."
Vậy thì tiện quá, đỡ phải đi bộ.
Vu Kiều nghe xong lập tức nghĩ tới dầu, muối, kim chỉ, xà phòng giặt, đèn dầu... liệt kê hết ra, Dương Hoa ghi nhớ từng món, gật đầu rồi dặn cậu ăn cơm xong hãy làm việc, đoạn mới ra cửa.
Vu Kiều lấy phần cháo ngô hôm qua ra, thêm nước đun sôi, uống nửa bát, vừa ăn vừa thầm nghĩ: mấy hôm nay ăn kham quá, trong miệng nhạt thếch, muốn ăn cay ăn mặn cho đã miệng.
Ăn xong, cậu lấy đống quần áo cũ tháo ra tối qua, vá chằng vá đụp nhìn là biết do Trương Tiểu Mạn may, mũi chỉ thô vụng, kéo nhẹ là đứt. Mớ vải cũ cùng đồ thay ra đều cho vào chậu, định mang ra sông giặt thì mới thấy khó xử — trong nhà không có xà phòng, chỉ tráng nước thì không sạch được, phải làm sao đây?
Đang nghĩ ngợi thì ngoài cửa vang lên giọng nhỏ nhẹ: "Tẩu tử, trong nhà bận xong chưa? Ta sắp ra sông giặt đồ, ngươi đi không?"
Người đến là Dương Tiểu Đông — thật đúng lúc!
Vu Kiều ôm chậu bước nhanh ra cổng, nói với nhóc: "Tiểu Đông, nhà ngươi còn xà phòng không? Cho ta mượn tạm dùng trước được không? Ca ngươi đi trấn mua rồi."
"Đừng khách sáo với ta, cứ dùng đi. Nương ta bảo bồ kết rẻ, mà mình cũng có thể tự làm mà."
Vu Kiều mừng rỡ: "Người biết làm ư, vậy hôm nào chỉ ta nhé."
Hai người vừa đi vừa tán gẫu chuyện nhà. Nhà Vu Kiều gần sông, lại vào giờ trưa nên nước không lạnh lắm, các bà nương phu lang trong thôn đều tranh thủ thời điểm này ra giặt đồ, bờ sông đã đông nghịt.
Dưới bóng cây, mấy phụ nhân vừa giặt đồ vừa to tiếng chuyện trò. Một người lùn lùn, tròn tròn, ngồi xổm giũ quần áo, vừa giũ vừa làm bộ nhăn nhó: "Ây, các người có nghe chưa, Dương đồng sinh phân gia rồi, còn khuân đi không ít đồ, làm Trương Tiểu Mạn tức đến phát điên!"
"Nghe rồi, nghe rồi, trưởng thôn ra mặt đấy. Nói thật thì Dương Đại lang này thật khờ, vì cái thứ phu lang nát bét kia mà đáng sao? Nghe bảo lúc còn ở nhà mẹ đẻ thì suốt ngày mơ mộng cưới được Chu tú tài, mơ làm phu lang cử nhân lão gia, đúng là không biết xấu hổ!"
Một phụ nhân trẻ hơn tiếp lời, ra vẻ ghé tai nói nhỏ nhưng giọng lại to: "Còn nghe bảo Chu tú tài đến tìm hắn mấy lần, không biết có làm chuyện gì chưa, chứ nếu còn sạch sẽ, sao nhà mẹ đẻ lại chẳng lấy sính lễ đã vội gả đi? Các ngươi nghĩ mà xem, chẳng phải vì mất mặt sao?"
"Ta thấy cũng đúng, Dương đồng sinh này chẳng phải nhặt phải hàng cũ à? Không chỉ danh tiếng tệ, còn đanh đá nữa, về nhà chồng cãi nhau với mẹ chồng suốt. Không chừng hắn có bệnh gì, mới bị cái thứ hồ ly tinh kia mê đến vậy, chắc học hành đến ngu người rồi."
Mấy mụ trong thôn thích nhất là ngồi lê đôi mách. Bên sông đông thế mà bọn họ chẳng kiêng dè, tiếng nói rõ mồn một lọt vào tai Vu Kiều vừa bước đến.
Cậu không đổi sắc, nhưng Dương Tiểu Đông tức đến đỏ bừng cả mặt, cố nhịn nước mắt: "Tẩu tử, ngươi đừng để bụng, bọn họ mồm miệng độc lắm!"
Vu Kiều xoa đầu nhóc, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người kia. Mấy lời kia rõ ràng là do Trương Tiểu Mạn tung tin. Dù lúc phân gia đã nói rõ ràng, nhưng thôn Dương Liễu người đông, đầy rẫy loại đàn bà thích đặt điều nói xấu người khác.
Đã nghe chính tai rồi thì càng tốt — để bọn họ thấy cậu mới là người miệng lưỡi lợi hại!
Bao năm nay, Vu Kiều vẫn giữ nguyên tắc người không phạm ta, ta không phạm người. Nhưng động đến danh tiếng, thì đừng trách cậu trở mặt. Nếu muốn sống yên trong thôn này, danh tiếng phải tẩy sạch mới được.
Nghĩ đến mấy lời lúc nãy, Vu Kiều chỉ muốn tát vào mặt nguyên chủ. Dương Hoa đẹp trai, giỏi giang như vậy mà không thèm, chẳng hiểu cái Chu tú tài trong lời đồn đẹp đẽ đến mức nào mà khiến người kia mơ mộng đến thế!
Vu Kiều từ lúc tỉnh lại đã chẳng thấy chút ký ức gì về Chu tú tài, điều duy nhất cậu chắc chắn là: thân thể vẫn sạch sẽ. Nhà họ Vu quản rất nghiêm, cho dù trước đây có lêu lổng thì cũng không dám làm chuyện đó trước khi thành thân!
Thế mà mấy mụ đó nói như thật, truyền qua truyền lại, danh tiếng cậu sẽ nát mất.
Vu Kiều kéo Dương Tiểu Đông, lặng lẽ đi vòng ra sau mấy người kia. Đám đàn bà đang nói hăng say, chẳng ai để ý phía sau.
"Suốt ngày ngồi đó nói xấu người khác, không sợ miệng mọc nhọt, thối rữa lưỡi à!"
Vu Kiều bất ngờ quăng một câu, khiến cả đám giật nảy mình. Mụ béo hoảng đến mức làm rơi cả chày giặt xuống sông.
"Ai mà ăn nói khó nghe thế!" Mụ béo quay đầu, thấy người lạ mặt thì nheo mắt nhìn kỹ, "Ngươi là ai? Người ta nói chuyện liên quan gì đến ngươi!"
"Không phải đang bàn chuyện phu lang của Dương đồng sinh à? Ta chính là phu lang của hắn đây! Không quen ta mà dám nói xấu ta à?"
Đừng nhìn mụ này mập mạp mặt dữ, Vu Kiều chẳng hề sợ, cậu đặt chậu xuống đất, vung lấy cây chày giặt của Dương Tiểu Đông chỉ thẳng vào mấy người kia: "Hôm nay mấy người nói gì ta đều nhớ rõ, ai cũng nghe thấy hết. Ta gả đến đây, bị Trương Tiểu Mạn tung tin xấu phá hỏng danh tiếng. Lúc phân gia đã nói rõ, có trưởng thôn làm chứng, mấy người vẫn vu khống, còn mắng cả ta lẫn trượng phu của ta. Ta không thèm cãi, nhưng từng người một, ta sẽ đi báo quan!"
"Phu quân ta là người đọc sách, không thù không oán với các người, các người lại hại chúng ta. Có phải nhận bạc của Trương Tiểu Mạn rồi hùa theo không? Để xem quan gia xử lý mấy người thế nào!"
Nói xong, mấy mụ rõ ràng hoảng hốt. Ở trong thôn sống nửa đời người, ai từng thấy ai đi báo quan vì mấy chuyện giặt đồ nói xấu nhau? Dù sao Dương Hoa cũng là đồng sinh, có chút thể diện. Nếu bị quan phủ dính vào, chỉ có thiệt thân.
Cả đám bắt đầu nhìn nhau, không biết nên làm gì. Người dẫn đầu là mụ béo họ Liễu, cũng là thân tộc của trưởng thôn, thấy vậy trợn mắt, hùng hổ xắn tay áo, đẩy mạnh Vu Kiều một cái, hừ lạnh: "Ngươi dọa ai đấy đồ hồ ly tinh! Có giỏi thì đi báo quan đi! Mắng ngươi đấy, làm gì nhau!"

