47.
Hai tuần sau, Lục Trạch Dĩnh được chẩn đoán đã trở thành người thực vật.
Mặc dù đã có sự chuẩn bị tâm lý nhất định, nhưng khi vị bác sĩ chủ trị chính thức thông báo kết quả này, cả bố và mẹ tôi đều không chịu nổi mà suýt ngã quỵ.
Lục Trạch Dĩnh – gã cuồng em gái, cuối cùng lại bị chính đứa em gái mình yêu thương nhất đẩy vào con đường không lối thoát.
Nếu đời này còn có ngày anh ta tỉnh lại, không biết anh ta có hối hận về lựa chọn của mình ngày hôm đó hay không.
Theo lời quản gia Lưu, trên đường Lục Trạch Dĩnh lái xe cấp tốc đến bệnh viện, Triệu Gia Hân đột nhiên thổ huyết rồi hôn mê sâu.
Chu Nguyệt Nga liều mạng lay tỉnh con gái nhưng không thành, bà ta biết Triệu Gia Hân lần này lành ít dữ nhiều, liền phát điên lao lên giằng lấy vô lăng.
Suy nghĩ của bà ta rất đơn giản: con gái bà ta chết, bà ta nhất định phải kéo theo con trai của mẹ tôi đền mạng.
Thế là, chiếc xe mất lái đâm sầm vào xe tải.
Chu Nguyệt Nga không sao cả, nhưng Lục Trạch Dĩnh và Triệu Gia Hân lại chịu trọng thương.
Nghe nói, nguyên nhân cái chết của Triệu Gia Hân là do ngộ độc kết hợp với vụ tai nạn khiến nội tạng bị vỡ nát.
Thật đáng tiếc, nếu không bị mẹ cô ta chơi cú đó, mà chỉ đơn thuần là ngộ độc thực phẩm, có lẽ bác sĩ vẫn có thể cứu được một mạng.
Nhưng trên đời này làm gì có "nếu như".
48.
Việc Chu Nguyệt Nga và Triệu Bảo Lâm hợp mưu hạ độc hại chết Triệu Gia Hân là sự thật rành rành.
Dù nạn nhân cũng là đồng phạm, nhưng hai người còn lại vẫn không thể thoát tội.
Sau khi cảnh sát bắt giữ Chu Nguyệt Nga, có lẽ do nhận được tin báo trước nên Triệu Bảo Lâm đã bỏ trốn ngay trong đêm.
Trong quá trình truy bắt sau đó, Triệu Bảo Lâm vì muốn trốn tránh cảnh tù tội nên đã chọn cách gieo mình từ trên cầu xuống.
Phải mất mấy ngày sau, thi thể ông ta mới được người ta vớt lên.
Chu Nguyệt Nga ở trong tù khi nghe tin chồng chết thì vừa khóc vừa cười như một mụ điên, còn đòi tự sát mấy lần.
Tiếc là đều bị phát hiện sớm và cứu kịp thời.
Bất kể bà ta phát điên hay tự sát thế nào, phán quyết của tòa án dành cho bà ta cũng không thể trì hoãn.
Còn về việc bị xử bao nhiêu năm, tôi đã không còn hứng thú nữa.
Tám năm cũng được, mười năm cũng chẳng sao.
Tôi dám chắc rằng, dù là trong tù hay ở bên ngoài, những ngày tháng còn lại của cuộc đời, Chu Nguyệt Nga sẽ phải sống trong cảnh sống không bằng chết.
Điều sai lầm nhất họ từng làm chính là khi phát hiện hai đứa trẻ bị bế nhầm đã không đi tìm cha mẹ ruột của tôi.
Bởi lẽ với tính cách của họ, đứa con gái họ đã sủng ái suốt chín năm, họ chắc chắn không nỡ gửi nó về quê chịu khổ.
Nhà họ Lục dù sao cũng gia thế hiển hách, nuôi thêm một đứa trẻ đối với họ chỉ là chuyện nhỏ.
Vợ chồng Triệu Bảo Lâm nói không chừng còn có thể tiếp tục làm việc tại nhà họ Lục.
Chỉ tiếc là, bản tính ích kỷ và nham hiểm bẩm sinh đã khiến họ chọn con đường này, và cũng chọn lấy kết cục tồi tệ nhất.
49.
Sau khi Lục Trạch Dĩnh xảy ra chuyện, bố tôi rõ ràng đã giảm bớt khối lượng công việc, bắt đầu ở nhà bầu bạn với mẹ và tôi nhiều hơn.
Mối quan hệ giữa hai cha con tôi nhờ đó cũng thân thiết lên trông thấy.
Bố thường dạy tôi chơi cờ vào cuối tuần, đưa tôi đi cưỡi ngựa ở trang trại, thậm chí còn dẫn tôi đi chơi golf.
Thỉnh thoảng, bố còn hẹn cả bác Thư.
Bác Thư lại dẫn theo cậu con trai Thư Khả và cô con gái Thư Sướng.
"Tri Tri, trình độ chơi golf của Thư Khả khá lắm đấy, con có thể thỉnh giáo cậu ấy một chút."
Bố đang trò chuyện với bác Thư liền quay đầu lại bảo tôi.
Lại nữa rồi.
Người lớn thật là, muốn tác hợp thì cứ nói đại đi, cứ phải tìm mấy cái lý do đường hoàng thế này làm gì?
Chẳng lẽ muốn ấn chỉ số thông minh của tôi xuống đất để người ta chà đạp sao?
"Hay là cậu cứ hẹn hò luôn với anh mình đi, người lớn sẽ không cần dùng mấy chiêu giả tạo này nữa."
Thư Sướng ung dung ngồi trên ghế, vừa ngậm kẹo m*t vừa đưa ra gợi ý cho tôi.
Tôi nhìn Thư đại thiếu gia đang chuẩn bị phát bóng ở phía xa, bên cạnh là bốn năm cô gái lạ mặt đang líu lo không ngớt, liền lắc đầu.
"Thôi đi, đàn ông đẹp trai quá làm chồng không đáng tin cậy lắm đâu, sau này mình tìm người có nhan sắc bình thường là được rồi."
Thư Sướng "chậc chậc" hai tiếng, rõ ràng là không tin lời tôi.
Một lúc sau.
"Cái cô mặc áo vàng kia đang xin WeChat của anh mình kìa."
Tôi bật dậy ngay lập tức.
"Cái gì? Anh trai cậu không giữ gìn nam đức gì cả vậy?"
"Cậu có định làm chị dâu mình đâu."
Tôi suy nghĩ một chút, dù thấy không cam tâm nhưng cũng đành hậm hực ngồi xuống.
Lại một lúc nữa trôi qua.
"Cái cô mặc áo đỏ kia cũng đang xin WeChat của anh mình kìa."
Cái gì cơ?
Tôi đập bàn đứng phắt dậy.
"Thật là quá quắt!"
Thư Sướng nhướng mày.
"Chẳng lẽ cậu muốn làm chị dâu mình thật à?"
Tôi đành phải nén cơn giận dữ, ngồi xuống một lần nữa.
Lại thêm một lúc nữa.
"Cái cô mặc áo xanh kia lại đang xin WeChat của anh mình..."
Không thể nhịn nổi nữa rồi!
Dao của tôi đâu.
"Hê, cậu đi đâu đấy?"
Sau lưng truyền đến tiếng cười trêu chọc của Thư Sướng.
Tôi vẫy vẫy tay với cô ấy:
"Đi giành đàn ông!"
(Hết)

