23.
Về đến nhà, vừa bước lên bậc thềm, tôi đã nghe thấy tiếng ai đó đang nói chuyện trong sân.
Lúc tôi đi tới, chân đột nhiên đá trúng một vật gì đó.
Triệu Gia Hân lập tức đứng bật dậy khỏi ghế mây, khi nhìn thấy tôi, biểu cảm trên mặt cô ta lộ rõ vẻ hoảng hốt.
"Cô đang gọi điện cho ai đấy?" Tôi nhíu mày hỏi.
"Không, không có ai cả."
Đối phương rất nhanh đã trấn tĩnh lại, điềm nhiên nhìn tôi.
Kỹ năng diễn xuất của cô ta cũng không tồi.
Trong lòng tôi hiểu rất rõ, Triệu Bảo Lâm tuyệt đối không thể dễ dàng cắt đứt liên lạc với Triệu Gia Hân như vậy.
Nếu cô ta thông minh một chút, đừng có tự tìm đường chết, cứ yên lặng ở lại nhà họ Lục cho đến khi tốt nghiệp hoặc ra nước ngoài du học thì chẳng thành vấn đề.
Có xác suất lớn là mẹ tôi còn tìm cho cô ta một đối tượng xem mắt tốt, để cô ta cả đời cơm no áo ấm.
Tiếc thay, Triệu Gia Hân định sẵn là một kẻ không an phận.
Ngay đêm qua, tôi còn nghe thấy cô ta ấp úng hỏi mượn tiền Lục Trạch Dĩnh.
Phải biết rằng, cho dù hiện tại cô ta không phải con ruột nhà họ Lục, tiền tiêu vặt mỗi tháng cũng không dưới sáu con số. (tầm vài trăm triệu đến cả tỷ đồng)
Một sinh viên mà thôi, tiền tiêu vặt sáu con số còn không đủ xài?
Nếu cô ta đem số tiền đó đi tiếp tế cho vợ chồng Triệu Bảo Lâm, thì đúng là ngu xuẩn đến cực điểm.
Bởi lẽ lòng tham của đôi vợ chồng đó ví như đại dương, có dời cả núi vàng tới cũng không lấp đầy được.
Có điều, những chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi, cô ta muốn tự sát thì chẳng ai cản nổi.
Đang định quay người đi thì: "Ba mẹ đi dự tiệc rồi, anh trai nói sẽ tổ chức tiệc nướng ngoài sân, cô có đến không?" Triệu Gia Hân đột nhiên hỏi tôi.
Cô ta mà tốt bụng thế sao?
"Không cần..." Lời định nói ra tôi lại kịp thời nuốt xuống, sau đó đổi ý: "Được thôi."
24.
Tôi thay quần áo rồi xuống lầu, đi ra hậu viện thì thấy mấy gương mặt lạ lẫm.
Đều là nam sinh, còn rất trẻ, cùng lắm chỉ hơn tôi hai ba tuổi.
"Ơ, Lục Trạch Dĩnh, vị này là..."
Một nam sinh có vẻ phong lưu phóng túng nhìn thấy tôi.
Lục Trạch Dĩnh đang nướng thịt, nghe vậy thì ngẩng mắt lên.
Một tia ác ý thoáng hiện nơi khóe môi anh ta.
"Người giúp việc nhà tao."
Nam sinh kia có chút không tin: "Thật hay đùa đấy, người giúp việc nhà mày mà cũng xinh xắn thế này à?"
"Gớm quá, anh trai, sao anh lại nói Tri Tri như thế."
Triệu Gia Hân làm nũng lườm Lục Trạch Dĩnh một cái, như thể đang đòi lại công bằng cho tôi.
Tôi đột nhiên có cảm giác muốn học theo Trần Mỹ Na mà liếc xéo một cái.
Định quay đầu bỏ đi, nhưng do dự một chút tôi lại thôi.
Nếu cứ thế mà đi, chắc chắn bọn họ sẽ nói xấu sau lưng tôi.
Thế là tôi thoải mái ngồi xuống ghế mây.
Lục Trạch Dĩnh nướng xong thịt ba chỉ, xếp vào đĩa.
"Anh Nhất Hàng, anh Hữu Nhiệm, anh Giang Vũ, thịt nướng xong rồi đây, mau ăn thôi."
Triệu Gia Hân nhiệt tình gọi mọi người, duy chỉ không gọi tôi.
Đám đông ùa lại, bàn tán xôn xao về hương vị món thịt.
Dường như hoàn toàn quên mất sự hiện diện của tôi.
Triệu Gia Hân liếc nhìn về phía tôi một cái đầy ẩn ý, đuôi mày hiện lên vẻ đắc ý.
Dùng cách này để làm tôi khó xử, chẳng phải quá ấu trĩ rồi sao.
Nhân lúc bọn họ đang ăn uống, tôi cất điện thoại, đi vào nhà vệ sinh một chuyến.
Đám người đó chắc là tưởng tôi đã đi rồi, lúc tôi quay lại hậu viện thì nghe thấy bọn họ đang hưng phấn bàn luận.
"Lục Trạch Dĩnh, đứa em gái này của mày trông có vẻ chảnh nhỉ."
"Đúng thế, chẳng giống một đứa đi ra từ khu ổ chuột tí nào."
"Sao cảm giác tình cảm anh em nhà mày không tốt lắm nhỉ?"
Giọng nói đầy vẻ khinh miệt của Lục Trạch Dĩnh vang lên: "Loại em gái này đứa nào thích thì cứ bê đi, tao chẳng hiếm lạ gì."
"Thật á? Thế thì tao không khách sáo đâu nhé, em gái thì tao không cần, nhưng làm bạn gái thì chắc cũng được đấy, hi hi."
"Khẩu vị mày cũng nặng thật đấy."
"Gì cơ, chẳng phải rất xinh đẹp sao?"
"Mấy đứa con gái từ cái xóm nghèo đó ra thì được mấy đứa sạch sẽ, mày đúng là chẳng biết kén chọn gì cả."
"Vãi, đấy là em ruột mày đấy, có ai làm anh trai như mày không?"
"Gia Hân nói, ở dưới quê tin đồn về cô ta nhiều lắm, khuyên mày chơi bời thì được, chứ đừng có nghiêm túc."
...
Tôi cảm thấy lồng ngực mình đập liên hồi, thình thịch thình thịch như đánh trống.
Hai bên thái dương giật giật.
Tay cũng không kìm được mà run lên.
Đúng là không biết sống chết mà, cứ phải đâm sầm vào họng súng của tôi.
Được thôi, vậy thì tất cả cùng chết chùm đi.
25.
Tôi mặt không cảm xúc bước tới trước mặt Lục Trạch Dĩnh, nhân lúc anh ta chưa kịp phản ứng, tôi tung một cước đá văng lò nướng than trước mặt.
Lục Trạch Dĩnh đại kinh thất sắc, vội vã lùi lại phía sau, nhưng không cẩn thận bị bậc thềm bên cạnh làm vấp chân.
Giữa những tiếng kinh hô của mọi người, anh ta ngã rạp xuống mặt đất đầy than hồng.
"Á..."
Lục Trạch Dĩnh gào lên thảm thiết rồi bò dậy, nhếch nhác vô cùng.
Tuy nhiên chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, tôi tiến đến trước mặt Triệu Gia Hân, giáng một bạt tai thật mạnh.
"Chát."
Tiếng tát vang lên lanh lảnh.
Vì từ nhỏ đã làm việc đồng áng, sức tay của tôi không hề nhỏ, Triệu Gia Hân bị đánh đến mức lệch cả mặt đi.
Má phải nhanh chóng sưng đỏ lên.
Mấy nam sinh còn lại mặt mày ngơ ngác, há hốc mồm nhìn tôi.
Tôi vẩy vẩy bàn tay cho đỡ đau.
Triệu Gia Hân ôm mặt, trong mắt tóe ra những tia sáng nhục nhã và thù hận.
"Nói nghe xem nào, rốt cuộc là loại tin đồn gì?"
Cô ta hằn học nhìn tôi, không trả lời.
"Lục Tri!"
Giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Lục Trạch Dĩnh vang lên.
"Mày điên rồi hả?"
Tôi cười lạnh nhìn anh ta: "Lục Trạch Dĩnh, anh quên lần trước mẹ cảnh cáo anh cái gì rồi à? Lần này thì tự cầu phúc đi. Còn cả Triệu Gia Hân nữa, tôi đang lo không có lý do để tống cổ cô đi, cô đúng là chán sống thật rồi."
Hai người họ cùng lúc sững sờ.
Lục Trạch Dĩnh vẻ mặt đầy hoang mang: "Cô không phải lại... ghi âm đấy chứ?"
Tôi lắc đầu.
Anh ta thở phào một cái.
"Tôi quay video."
Đối phương mặt đen như nhọ nồi.
Triệu Gia Hân lập tức biến sắc, cô ta thật sự sợ hãi rồi.
"Đưa điện thoại cho tao." Lục Trạch Dĩnh lạnh lùng ra lệnh.
"Anh đang mơ giữa ban ngày à?"
"Lục Tri, đưa điện thoại đây, tao có thể bỏ qua chuyện này."
Hả.
Làm như tôi cầu xin anh ta tha thứ không bằng.
Tôi làm bộ mở điện thoại, nhấn mấy cái lên màn hình.
Thực tế thì ban nãy tôi chẳng quay đoạn video nào cả.
"Mày làm cái gì đấy?"
Lục Trạch Dĩnh sắc mặt ngưng trọng, hiếm khi thấy anh ta căng thẳng như vậy.
"Chẳng làm gì cả, chỉ là gửi đoạn video cho mẹ thôi."
Triệu Gia Hân hoảng hốt lắc đầu: "Mẹ nhất định sẽ giận lắm, anh trai, mau bảo cô ta thu hồi lại đi."
Tôi cười lạnh nhìn hai người bọn họ.
"Muốn tôi thu hồi? Được thôi, hai người quỳ xuống đi, biết đâu tôi sẽ cân nhắc. Dù sao thì bịa đặt cũng phải trả giá, huống hồ hai người vừa rồi được coi là đang tung tin đồn nhảm về nhân phẩm con gái người ta đấy."
Lục Trạch Dĩnh thẹn quá hóa giận: "Mày nằm mơ đi."
"Vậy thì thôi."
Tôi đứng dậy định đi, Triệu Gia Hân cuống lên: "Lục Tri, cô không được đi."
Tôi lười chẳng buồn để ý đến cô ta.
Phía sau vang lên giọng nói nghiến răng nghiến lợi: "Dựa vào cái gì mà cô nói tôi bịa đặt? Là Chu Nguyệt Nga nói với tôi, bà ta bảo cô đã quyến rũ Triệu Bảo Lâm!"
Bước chân tôi đột ngột khựng lại.
Những ký ức nhục nhã tràn về như thác đổ.
26.
Từ năm mười hai tuổi, Triệu Bảo Lâm đã bắt đầu dùng ánh mắt quái đản để đánh giá tôi.
Bất kể tôi đang nấu cơm hay làm bài tập, luôn cảm thấy có thứ gì đó như hình với bóng bám theo sau lưng.
Khiến người ta nổi da gà.
Có một lần buổi tối Chu Nguyệt Nga đi ra ngoài, tôi đang tắm trong phòng tắm, đột nhiên nghe thấy bên ngoài có người đang cố mở cửa.
Tôi sợ đến hồn xiêu phách lạc.
Qua lớp kính mờ, tôi thấp thoáng thấy bóng dáng thô bạo của Triệu Bảo Lâm.
Tôi vội vàng mặc quần áo vào rồi dùng người chặn cửa lại.
Cũng may tôi đã cẩn thận khóa trước, cộng thêm cửa nhôm kính đủ chắc chắn, nếu không thật chẳng dám tưởng tượng ngày hôm đó sẽ xảy ra chuyện gì.
Từ đó về sau, tôi phòng Triệu Bảo Lâm như phòng kẻ trộm, mỗi ngày trước khi ngủ đều khóa cửa thật chặt, dưới gối còn giấu một con dao phay.
May mà tính cách Chu Nguyệt Nga hung hãn, Triệu Bảo Lâm không dám làm gì quá lộ liễu.
Sau này lên cấp hai, tôi không chút do dự xin ở nội trú, ngay cả thứ Bảy, Chủ Nhật cũng ở lại trường.
Sợ bị thầy cô phát hiện tôi không về nhà, tôi mua sẵn bánh mì để trong ký túc xá, cả cuối tuần chỉ dựa vào hai lát bánh mì đó mà sống qua ngày.
Về sau, Triệu Bảo Lâm thấy tôi lâu ngày không về, vậy mà lại cắt tiền sinh hoạt của tôi để uy h**p, còn ép tôi nghỉ học.
Tôi đương nhiên không muốn nghỉ học, dù trong lòng hận không thể g**t ch*t ông ta, cuối tuần tôi cũng chỉ có thể ngoan ngoãn quay về.
Nhưng dường như Chu Nguyệt Nga cũng nhận ra điều gì đó, thứ Bảy Chủ Nhật bà ta canh chừng Triệu Bảo Lâm rất gắt, điều này khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng chuyện gì cũng có sự cố, có một thời gian Chu Nguyệt Nga bị ngã gãy chân phải nằm viện.
Tôi cứ ngỡ Triệu Bảo Lâm sẽ ở trong viện chăm sóc, một phút lơ là, buổi tối tôi ngủ hơi sâu.
Kết quả là xảy ra chuyện.
Nửa đêm, khi tôi nhận thức được có người đang dùng chìa khóa mở cửa phòng thì đã không còn kịp nữa.
Chưa đợi tôi kịp xuống giường, Triệu Bảo Lâm đã như một con sói đói hung tợn vồ tới, bắt đầu xé quần áo của tôi, tay chân s* s**ng loạn xạ.
Tôi ra sức kêu cứu, thậm chí hét lên điên cuồng hòng thu hút sự chú ý của hàng xóm láng giềng.
Nhưng ông ta lập tức lấy khăn trải gối vo thành một cục nhét chặt vào miệng tôi, đè nghiến tôi dưới thân, tự ý tháo thắt lưng, c** q**n.
Khoảnh khắc đó, tôi cứ ngỡ đời mình thế là xong rồi.
Cả đời này coi như bỏ đi.
Nhưng dù có chết, tôi cũng không thể để mình rơi vào kết cục như thế này.
Như thế thì quá hời cho Triệu Bảo Lâm rồi.
Thế là tôi điên cuồng đá loạn, dùng hết sức bình sinh, như sự giãy giụa cuối cùng của một người sắp chết.
Triệu Bảo Lâm sơ hở, buông tay ra định đè chân tôi lại.
Tôi như một con chó điên cắn chặt lấy cánh tay ông ta.
Lúc đó, tôi như muốn nhai nát miếng thịt của ông ta vậy, bao nhiêu sức lực đều dồn hết vào hàm răng.
Triệu Bảo Lâm đau đớn gào lên.
Ngay sau đó, tôi nhanh tay lẹ mắt vớ lấy con dao phay dưới gối chém tới tấp vào ông ta.
Trúng đích.
Vai của Triệu Bảo Lâm lập tức máu chảy ròng ròng.
Ông ta cuối cùng cũng phải dừng tay.
Sau ngày hôm đó, chắc là Chu Nguyệt Nga đã đoán ra điều gì, bà ta bắt đầu mắng chửi tôi không kiêng nể, đổ lỗi cho tôi quyến rũ Triệu Bảo Lâm, những lời khó nghe nhất đều lôi ra mắng.
Từ rất lâu trước đây, tôi luôn nghĩ, giá như mình là trẻ mồ côi thì tốt biết mấy.
Thà rằng tôi sinh ra trong viện mồ côi còn hơn là sinh ra trong nhà họ Triệu.
Ngay lúc tôi sắp cam chịu số phận, thì không ngờ cuộc đời vào năm mười bảy tuổi lại xuất hiện bước ngoặt.
Hóa ra tôi không phải con ruột của bọn họ.
Cuộc sống bi thảm bao nhiêu năm qua, vốn dĩ là có thể tránh khỏi.
Khi tôi được đón về nhà họ Lục, nhìn thấy Triệu Gia Hân khoác lên mình bộ quần áo lụa là, trang điểm lộng lẫy như một nàng công chúa.
Trong lòng tôi có hận không?
Đương nhiên là có.
Cô gái này đã thay thế cuộc đời tôi, tận hưởng sự sủng ái của cả gia đình, mỗi ngày đều cẩm y ngọc thực, cao sang quyền quý.
Cô ta được cha mẹ tôi chiều chuộng thành công chúa, còn tôi bị cha mẹ cô ta đối xử như heo chó.
Lúc này đây, cô ta còn đang lăng mạ không chọn lời, cố sức xát muối vào vết thương của tôi.
Nhẫn nhịn là có giới hạn, đã đến mức không thể nhịn được nữa.

