Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi

Chương 1




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 1 miễn phí!
Tôi vừa sinh ra đã bị người ta ném vào Hắc Hổ Sơn cho cọp ăn.

Nghe nói ngọn núi ấy từng nuốt sống mười ba người trong một năm. Người lớn đi vào còn không giữ nổi mạng, huống chi là một đứa bé còn chưa mở mắt như tôi.

Người đàn ông bế tôi lên núi hôm đó mặc áo mưa đen, giày dính đầy bùn. Hắn ném tôi xuống dưới gốc cây cổ thụ, giọng lạnh như nước mưa trên mặt đá.

“Muốn trách thì trách mày đầu thai nhầm nhà. Ai bảo mày là huyết mạch dòng chính Tần gia?”

Hắn tưởng tôi chắc chắn sẽ chết.

Nhưng ngay sau khi hắn quay lưng rời đi, trong rừng vang lên một tiếng hổ gầm.

Một con bạch hổ khổng lồ từ màn mưa bước ra. Nó cúi đầu ngửi tôi, đôi mắt vàng lạnh lẽo nhìn về phía người đàn ông kia. Sau đó nó không ăn tôi, mà nằm xuống cạnh tôi, dùng thân mình chắn gió mưa.

Ba ngày sau, một ông lão mặc đạo bào rách đi tới.

Ông nhìn tôi rất lâu rồi thở dài.

“Tiểu nha đầu, cuối cùng con cũng tới rồi.”

Từ đó, tôi sống trên Huyền Vân Sơn bốn năm rưỡi.

Ông lão nuôi tôi gọi mình là sư phụ, nhưng tôi biết, ông không phải người thường. Ông là lão tổ của Tần gia, người đã sống hơn bốn trăm năm trong ngọn núi thời gian trôi chậm này.

Ông dạy tôi xem tướng, bói quẻ, vẽ phù, trấn tà, nhìn khí vận, đoán sinh tử.

Ngày tôi bốn tuổi rưỡi, sư phụ bói một quẻ đại hung.

Quẻ tượng nói: Tần gia sắp tuyệt tự.

Ông cố bị người đổi thọ.

Ông nội bị người cắt vận.

Cha bị hãm hại đến thân bại danh liệt.

Mẹ gặp đại họa trong bệnh viện.

Các anh trai lần lượt rơi vào kiếp nạn.

Mà phía sau tất cả, có một thứ đã ngủ say bốn trăm năm đang chậm rãi tỉnh lại.

Sư phụ không thể xuống núi, chỉ có thể giao cho tôi một phong thư, một miếng ngọc bội và ba lá phù giữ mạng.

Ông xoa đầu tôi, nói: “Noãn Noãn, về nhà đi. Cứu đám hậu nhân vô dụng kia.”

Tôi ôm túi vải nhỏ, dắt bạch hổ xuống núi.

Ngày tôi đứng trước cổng biệt thự Tần gia, người hầu nhánh phụ nhìn tôi cười khẩy.

“Con nhà ai đi lạc thế này? Đây không phải nơi trẻ con ăn xin có thể tới.”

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêm túc nói:

“Chú ơi, sau lưng chú có ba con quỷ đói đang cắn vai kìa.”

Hắn cười to.

Đêm đó, hắn bị bắt.

Ba vụ án cũ cùng lúc lật lại.

Mà tôi cũng bước vào từ đường Tần gia, nhìn ba mươi sáu bài vị tổ tiên đồng loạt rung lên.

Tôi biết.

Đại kiếp bắt đầu rồi.

## 1

Tôi tên là Tần Noãn Noãn.

Năm nay bốn tuổi rưỡi.

Sư phụ nói tôi là đệ tử nhỏ nhất cũng phiền nhất của Huyền Vân Sơn, bởi vì tôi có thể vừa vẽ phù vừa ăn bánh hạt dẻ, cũng có thể vừa bắt quỷ vừa khóc vì con quỷ đói kia trông quá gầy.

Nhưng sư phụ còn nói, tôi là người duy nhất có thể cứu Tần gia.

Tôi hỏi ông: “Tần gia là ai ạ?”

Sư phụ im lặng rất lâu.

Lúc ấy, ông đang ngồi trước cửa nhà tranh. Mặt trời trong núi xuống rất chậm, ánh sáng đỏ nhạt rơi trên mái tóc trắng của ông, khiến ông trông giống một bức tượng đá đã bị thời gian phủ bụi.

Ông nhìn tôi, giọng rất nhẹ: “Là nhà của con.”

Tôi ôm con hồ ly trắng trong lòng, cúi đầu nhìn móng chân mình.

Tôi có nhà sao?

Trước khi biết mình có nhà, tôi vẫn luôn tưởng nhà của tôi là căn nhà tranh trên núi, là bạch hổ nằm ngủ dưới gốc tùng, là hồ ly trắng thích trộm bánh, là con suối nhỏ sau núi có thể soi thấy trăng, là sư phụ mỗi ngày đều mắng tôi vẽ phù lệch nhưng tối đến vẫn lén nhét kẹo vào túi áo tôi.

Mãi đến hôm đó, sư phụ bói ra một quẻ.

Tôi chưa từng thấy quẻ tượng đáng sợ như vậy.

Ba đồng tiền cổ rơi xuống bàn gỗ, không cái nào đứng yên. Chúng xoay liên tục, phát ra tiếng lách cách lạnh người. Gió ngoài cửa bỗng ngừng thổi. Con hồ ly trắng đang ngủ trong lòng tôi dựng phắt tai lên.

Bạch hổ ngoài sân cũng mở mắt.

Sư phụ cúi đầu nhìn ba đồng tiền cổ.

Sắc mặt ông trắng bệch.

Tôi bò lên ghế, ghé đầu nhìn theo. Trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, ba đồng tiền cổ dần chảy ra một luồng khí đen rất mảnh, giống như sợi tóc của người chết ngâm trong nước.

Tôi nhỏ giọng hỏi: “Sư phụ, tiền bị bẩn rồi ạ?”

Sư phụ không trả lời.

Ông giơ tay bấm đốt ngón tay, càng tính, nếp nhăn trên mặt càng sâu.

Một lúc sau, ông đột nhiên ho khan. Máu đỏ thấm ra kẽ tay ông.

Tôi sợ đến mức trượt khỏi ghế, vội ôm lấy chân ông: “Sư phụ! Người đau ở đâu? Con đi hái thuốc cho người nha? Hay con gọi Tiểu Bạch tới l**m l**m?”

Bạch hổ ngoài sân nghe thấy tên mình thì hừ một tiếng, giống như rất không hài lòng với đề nghị đó.

Sư phụ lau máu bên môi, cúi đầu nhìn tôi. Ánh mắt ông rất lạ. Buồn, thương, lại có chút không nỡ.

“Noãn Noãn.”

“Dạ?”

“Con phải xuống núi rồi.”

Tôi ngẩn ra.

Hồ ly trắng trong lòng tôi cũng ngẩn ra. Nó ngẩng đầu nhìn sư phụ, cái đuôi xù xù cứng lại.

Tôi hỏi: “Xuống núi làm gì ạ?”

“Về Tần gia.”

“Tần gia ở xa không?”

“Rất xa.”

“Sư phụ đi cùng con không?”

Sư phụ im lặng.

Tôi nhìn ông, trong lòng bỗng thấy hơi lạnh.

Từ lúc có ký ức đến giờ, tôi chưa từng rời khỏi Huyền Vân Sơn. Sư phụ nói bên ngoài núi có rất nhiều người, rất nhiều xe, rất nhiều nhà cao. Nhưng ông cũng nói, bên ngoài có người tốt, cũng có người ác. Có người ác trên mặt không viết chữ ác, nhưng sau lưng lại có quỷ bám thành đàn.

Tôi từng hỏi ông: “Vậy sao chúng ta không xuống núi đánh họ?”

Sư phụ khi đó cốc nhẹ trán tôi: “Con mới cao bằng cái bàn, đánh ai?”

Tôi không phục, lén đứng lên ghế đo thử.

Tôi cao hơn cái bàn một chút mà.

Nhưng hôm nay, ông lại bảo tôi xuống núi.

Một mình.

Tôi ôm chặt hồ ly trắng, nhỏ giọng nói: “Con không đi có được không?”

Sư phụ nhìn tôi thật lâu.

Sau đó ông mở hộp gỗ bên cạnh, lấy ra một phong thư đã viết sẵn, một miếng ngọc bội màu xanh thẫm và ba lá phù vàng.

Phong thư rất cũ, nhưng chữ trên đó mới viết. Miếng ngọc bội lạnh như nước suối, vừa chạm vào tay tôi đã phát ra ánh sáng rất nhạt. Ba lá phù thì khác với phù bình thường sư phụ dạy tôi vẽ. Chữ phù trên đó đỏ sẫm như chu sa ngấm máu, vừa nhìn đã biết rất lợi hại.

Sư phụ đặt từng thứ vào túi vải nhỏ của tôi.

“Phong thư này đưa cho gia chủ Tần gia. Ngọc bội này là tín vật của lão tổ. Ba lá phù này, lá thứ nhất giữ mạng, lá thứ hai phá sát, lá thứ ba…”

Ông dừng lại.

Tôi ngẩng đầu: “Lá thứ ba làm sao ạ?”

Sư phụ khẽ nói: “Khi nào con gặp thứ không đánh lại được, đốt nó.”

Tôi nghiêm túc gật đầu.

Sư phụ lại nhìn tôi: “Nhưng nhớ kỹ, không đến lúc sinh tử, không được dùng.”

Tôi càng nghiêm túc hơn: “Dạ, vậy nếu con đói quá thì có được đốt không ạ?”

Sư phụ: “…”

Hồ ly trắng: “…”

Bạch hổ ngoài sân quay đầu đi, giống như không quen biết tôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.