Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi

Chương 10




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 10 miễn phí!

Tôi nhìn cái miệng đen sau lưng ông ta.

Nó lại há ra.

Lần này, nó không ăn khí tức từ đường nữa.

Nó muốn ăn Tần Minh Đức.

Tôi nhíu mày: “Ông bị nó bỏ rồi.”

Tần Minh Đức sững lại.

“Cái gì?”

Tôi chỉ sau lưng ông ta.

“Thứ giúp ông hại người không cần ông nữa.”

Sắc mặt Tần Minh Đức đột nhiên trắng bệch.

Ông ta quay đầu, nhưng người thường không nhìn thấy gì.

Chỉ trong khoảnh khắc tiếp theo, toàn thân ông ta cứng đờ. Hai mắt trợn to, miệng há ra, như có thứ gì đó đang chui vào cổ họng.

Tôi lập tức lấy phù phá sát.

Nhưng ông cố bỗng giữ tay tôi lại.

“Noãn Noãn.”

Tôi ngẩng đầu.

Ông cố nhìn Tần Minh Đức, ánh mắt lạnh lẽo.

“Người này còn phải sống để trả nợ.”

Tôi hiểu.

Chết quá dễ.

Có lúc sống mới là báo ứng.

Tôi đổi sang phù trấn hồn, ném vào người Tần Minh Đức.

Cái miệng đen bị ép ra khỏi lưng ông ta, không cam lòng rít lên một tiếng, rồi hóa thành khói đen chui ra ngoài cửa.

Trước khi biến mất, nó để lại một câu rất khẽ.

Nhưng tôi nghe thấy.

“Noãn Noãn…”

“Nó đang chờ ngươi…”

Tôi đứng tại chỗ, lưng bỗng lạnh.

Không phải vì sợ.

Mà vì giọng nói ấy rất quen.

Chính là giọng tôi nghe thấy trong giấc mơ.

Đời thứ mười ba.

Không ai sống được.

Tần Minh Đức ngã xuống đất, bị vệ sĩ kéo đi. Tội ác năm xưa đã có hồn người chết làm chứng, có lời thú tội, có quản sự Trần, có tài khoản chuyển tiền. Ông ta trốn không thoát.

Tần Nhược Dao ngồi bệt dưới đất, khóc đến run rẩy.

Nhưng lần này không ai dỗ cô ta.

Mẹ cô ta muốn cầu xin, nhưng ông nội chỉ nói một câu: “Từ hôm nay, nhánh phụ Tần Minh Đức bị trục khỏi từ đường. Tất cả tài sản liên quan, điều tra lại từ đầu.”

Một câu ấy, quyết định vận mệnh cả nhánh phụ.

Tôi đứng trong từ đường, nhìn bài vị tổ tiên trên cao.

Hương đã cháy lại.

Khói hương nhẹ nhàng bay về phía tôi.

Tôi bỗng nghe thấy rất nhiều tiếng thở dài.

Già có.

Trẻ có.

Nam có.

Nữ có.

Họ đang nói:

“Về là tốt rồi.”

“Đứa nhỏ chịu khổ rồi.”

“Đại kiếp tới rồi…”

Tôi ngẩng đầu.

Trên bài vị cao nhất không ghi tên kia, bỗng xuất hiện một vết nứt rất nhỏ.

Tôi nhìn vết nứt ấy, trong lòng trầm xuống.

Đúng lúc này, ông cố phía sau đột nhiên ho khan.

Tôi quay lại, thấy trên cổ tay ông, sợi dây đen vẫn chưa đứt hết.

Không đúng.

Tần Minh Đức đã bị bắt.

Nhưng thuật đổi thọ của ông cố vẫn còn.

Điều này chứng minh người đổi thọ thật sự không phải ông ta.

Ông ta chỉ là người hại tôi năm xưa.

Còn người muốn mạng ông cố…

Vẫn đang ở trong Tần gia.

Tôi ngẩng đầu nhìn khắp từ đường.

Từng gương mặt quen lạ hiện ra dưới ánh nến.

Đột nhiên, tôi nhìn thấy một bàn tay rất trắng ló ra sau rèm che bên trái từ đường.

Bàn tay ấy cầm một cây kim đen.

Đầu kim đang nhỏ máu.

Tôi lập tức hét lên:

“Đừng để người sau rèm chạy!”

Nhưng đã muộn.

Rèm che bị gió thổi tung.

Phía sau không có ai.

Chỉ có một con búp bê giấy nhỏ bị ghim xuyên tim, nằm lặng lẽ dưới đất.

Trên mặt búp bê viết ba chữ bằng máu.

Tần Noãn Noãn.

7

Con búp bê giấy nằm dưới chân bàn thờ tổ tiên.

Nó rất nhỏ, chỉ bằng lòng bàn tay tôi, được cắt bằng giấy vàng đã ố màu. Tứ chi mảnh khảnh, đầu tròn, trên mặt không vẽ mắt mũi miệng, chỉ có ba chữ viết bằng máu đỏ sẫm.

Tần Noãn Noãn.

Cây kim đen ghim xuyên qua tim búp bê, đầu kim vẫn còn nhỏ máu từng giọt.

Tách.

Tách.

Máu rơi xuống nền gạch từ đường, nhưng không loang ra. Nó chậm rãi bò thành một sợi mảnh, như con giun đỏ đang tìm đường chui về phía chân tôi.

Bạch hổ gầm khẽ.

Hồ ly trắng trên vai tôi dựng lông, móng vuốt nhỏ bấu chặt vào áo tôi.

Tôi nhìn sợi máu đang bò tới, không lùi.

Mẹ tôi sợ đến mức muốn chạy qua bế tôi lên, nhưng ba giữ bà lại. Giọng ông rất thấp: “Đừng qua. Noãn Noãn chưa bảo chúng ta động.”

Tôi nghe thấy, trong lòng hơi ấm.

Ba thông minh hơn tôi nghĩ.

Sư phụ từng nói, khi phá tà thuật, điều đáng sợ nhất không phải người không tin, mà là người tin nhưng làm loạn. Người làm loạn sẽ khiến cục càng loạn.

Tôi lấy một tờ phù nhỏ trong túi ra, ngồi xổm xuống dán trước sợi máu.

Sợi máu vừa chạm vào phù liền phát ra tiếng xèo xèo, như nước lạnh đổ lên than nóng. Một mùi tanh hôi bốc lên.

Tần Nhược Dao đứng sau người phụ nữ trung niên lập tức nôn khan.

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta.

Cô ta vội né mắt.

Rất kỳ lạ.

Tần Nhược Dao sợ mùi này hơn người khác.

Tôi cúi đầu nhìn búp bê giấy.

Cây kim đen ghim trên tim nó không phải kim bình thường. Đó là kim trấn hồn, chuyên dùng để ghim sinh thần bát tự của người sống. Nếu ghim đủ bảy ngày, người bị ghim sẽ nhẹ thì sốt cao mê man, nặng thì hồn phách ly thể, biến thành kẻ ngốc hoặc chết trong mơ.

Nhưng búp bê này mới ghim.

Vừa ghim chưa lâu.

Người kia biết tôi phát hiện ra sợi dây đổi thọ trên người ông cố, nên muốn dùng tôi làm thế mạng.

Tôi đưa tay muốn nhặt búp bê.

“Đừng chạm.”

Giọng ông cố vang lên sau lưng.

Tôi quay đầu.

Ông cố ngồi trên xe lăn, sắc mặt vẫn tái nhợt, nhưng đôi mắt lại sáng đến đáng sợ. Ông nhìn con búp bê, giọng trầm xuống: “Noãn Noãn, thứ này nguy hiểm không?”

Tôi gật đầu.

“Nguy hiểm ạ. Nhưng con không sợ.”

Ông cố nhìn tôi thật lâu.

“Vậy con làm. Ông cố ở đây nhìn.”

Tôi cười với ông.

Sau đó lấy từ túi vải ra một cây kéo nhỏ bằng đồng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.