Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi

Chương 14




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 14 miễn phí!

Một gia đình ba người bị hại.

Một đứa trẻ bị nhốt trong búp bê ba năm.

Chỉ để làm gì?

Tôi nhìn con búp bê rách dưới đất.

Búp bê này được đặt trong phòng tôi ba năm. Nó hút oán khí của A Chiêu, đồng thời dùng oán khí ấy nuôi sát trận trong phòng. Nếu tôi không trở về, trận này sẽ tiếp tục hút vận của mẹ tôi. Nếu tôi trở về, nó sẽ chuyển sang hại tôi.

Người đứng sau tính rất kỹ.

Từ lúc tôi mất tích đến lúc tôi trở về, căn phòng này chưa từng thoát khỏi tay họ.

Ba tôi lạnh giọng hỏi: “Ai phụ trách dọn phòng Noãn Noãn ba năm nay?”

Mẹ tôi khẽ nói: “Ban đầu là tôi. Nhưng có một thời gian tôi bệnh nặng, Thẩm Uyển nói Nhược Dao rất nhớ Noãn Noãn, muốn mỗi tuần tới giúp con bé lau phòng, coi như cầu phúc…”

Càng nói, giọng mẹ càng lạnh.

Anh hai tức đến bật cười: “Cầu phúc? Cầu kiểu nhốt hồn trẻ con vào búp bê?”

Anh cả lập tức gọi người.

“Tần Nhược Dao và Thẩm Uyển đâu?”

Người hầu rất nhanh đáp lại.

“Thưa đại thiếu, hai người họ đang ở phòng khách phụ. Vừa rồi phu nhân Thẩm nói tiểu thư Nhược Dao bị dọa quá nên muốn nghỉ ngơi…”

Ba tôi ngắt lời: “Dẫn tới đây.”

Mười phút sau, Tần Nhược Dao và Thẩm Uyển bị đưa đến.

Tần Nhược Dao vừa vào phòng đã thấy con búp bê rách trên đất, sắc mặt lập tức đổi.

Thẩm Uyển cũng nhìn thấy A Chiêu.

Mặc dù người thường chỉ thấy một làn khói mờ mờ, nhưng bà ta dường như biết đó là gì.

Bà ta lùi lại một bước, môi run lên.

Tôi nhìn bà ta.

“Bà biết A Chiêu.”

Thẩm Uyển lập tức lắc đầu: “Ta không biết con đang nói gì.”

Tôi chỉ vào A Chiêu.

“Em ấy nói có người hại cả nhà em ấy.”

Thẩm Uyển cố giữ bình tĩnh: “Một con bé chết rồi thì biết gì? Noãn Noãn, con còn nhỏ, đừng nghe mấy thứ không sạch nói bậy.”

A Chiêu run lên.

Tôi đứng chắn trước mặt em ấy.

“Người sống nói dối mới bẩn. Em ấy không bẩn.”

Mặt Thẩm Uyển cứng lại.

Tần Nhược Dao bỗng khóc: “Noãn Noãn, sao em cứ nhằm vào chị và mẹ chị vậy? Chị biết em mới là con ruột của bác cả, chị không nên ở lại đây. Nhưng chị thật sự không làm gì hết. Con búp bê đó là chị mua ở cửa hàng đồ chơi, chị không biết bên trong có thứ gì…”

Tôi nhìn cô ta khóc.

Khóc rất hay.

Nước mắt rơi từng giọt, vai run nhẹ, mặt trắng bệch. Nếu tôi không nhìn được khí, chắc cũng thấy cô ta đáng thương.

Nhưng trên người cô ta có một đường khí đỏ nối với búp bê.

Tuy rất mảnh.

Nhưng có.

Tôi hỏi: “Chị mua ở cửa hàng nào?”

Tần Nhược Dao khựng lại.

“Chị… chị không nhớ. Lâu quá rồi.”

Anh ba cười lạnh.

“Không nhớ không sao. Tôi tra lịch sử thanh toán.”

Tần Nhược Dao biến sắc.

“Anh ba, anh không tin em sao?”

Anh ba nâng mắt nhìn cô ta.

“Đừng gọi tôi là anh ba. Tôi chỉ có một em gái.”

Một câu này khiến Tần Nhược Dao bật khóc thật sự.

Không phải giả vờ.

Là tức và sợ.

Anh ba cúi đầu thao tác trên máy tính bảng. Chỉ vài phút sau, anh đã tìm được giao dịch năm đó.

“Không có ghi nhận mua búp bê. Nhưng ba năm trước, tài khoản phụ của Tần Nhược Dao chuyển hai triệu cho một tài khoản ẩn danh. Tài khoản này qua ba lớp vỏ, cuối cùng liên quan tới…”

Anh ba dừng lại.

Ánh mắt nhìn Thẩm Uyển.

“Thẩm gia.”

Thẩm Uyển lảo đảo.

Ông nội sắc mặt lạnh như băng.

“Thẩm Uyển, cô giải thích đi.”

Thẩm Uyển há miệng, nhưng chưa kịp nói, A Chiêu đột nhiên hét lên.

“Là bà! Là bà!”

Con bé chỉ vào Thẩm Uyển, oán khí quanh người bỗng bùng lên.

“Ngày đó mẹ cháu nói không trộm vòng, bà tát mẹ cháu, bảo mẹ cháu dám cãi sẽ không sống nổi ở Bắc Thành. Sau đó nhà cháu bị đuổi đi. Trước khi xe đâm, cháu nhìn thấy bà đứng bên đường…”

Không khí trong phòng lập tức lạnh đến đóng băng.

Thẩm Uyển run giọng: “Nói bậy! Nó là quỷ, nó hại tôi!”

Tôi nhìn A Chiêu.

Oán khí trên người em ấy càng lúc càng nặng. Nếu cứ tiếp tục, em ấy sẽ biến thành lệ quỷ. Khi đó dù có lý cũng sẽ bị nghiệp lực kéo xuống.

Tôi đưa tay đặt lên đầu em ấy.

“A Chiêu, đừng giận. Người xấu sẽ trả giá.”

A Chiêu khóc nhìn tôi: “Thật không?”

Tôi gật đầu.

“Thật.”

Tôi lấy phù nói thật ra.

Nhưng lần này, Thẩm Uyển đã có phòng bị. Bà ta bỗng kéo Tần Nhược Dao chắn trước mặt.

“Đừng tới đây! Các người muốn ép chết mẹ con tôi sao? Minh Đức đã bị bắt rồi, các người còn muốn thế nào? Nhược Dao là trẻ con, nó ở Tần gia nhiều năm, các người thật sự nhẫn tâm đuổi nó ra ngoài sao?”

Tôi nhìn tay bà ta đang siết vai Tần Nhược Dao.

Tần Nhược Dao đau đến nhíu mày, nhưng không dám kêu.

Tôi bỗng hiểu.

Thẩm Uyển không thương Tần Nhược Dao.

Bà ta chỉ dùng cô ta làm lá chắn.

Tần Nhược Dao đáng ghét, nhưng chưa phải người độc nhất.

Người độc hơn là bà ta.

Mẹ tôi bước lên, giọng lạnh lùng: “Cô dùng con gái mình chắn cái gì? Nếu cô trong sạch, sợ phù của Noãn Noãn làm gì?”

Thẩm Uyển hét lên: “Tôi không tin mấy thứ tà môn đó!”

Tôi chớp mắt.

“Nhưng bà dùng rất nhiều mà.”

Thẩm Uyển cứng người.

Tôi chỉ vào cổ bà ta.

“Trong vòng cổ của bà có tro cốt.”

Mọi người nhìn sang.

Trên cổ Thẩm Uyển đeo một mặt dây chuyền ngọc trắng.

Mặt dây ấy rất đẹp.

Nhưng bên trong có một chấm đen.

Tôi nói: “Không phải tro người thân. Là tro của trẻ con chết yểu. Bà dùng nó để dưỡng vận cho Tần Nhược Dao.”

Tần Nhược Dao ngẩng phắt đầu.

“Cái gì?”

Thẩm Uyển lập tức che cổ: “Mày câm miệng!”

Tôi nói tiếp: “Nhưng vận mượn không phải không cần trả. Tần Nhược Dao càng dùng vận đó, thân thể càng yếu, tính tình càng méo, sau này sẽ bị phản phệ.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.