Tôi giơ kéo đồng, cắt về phía sợi dây đen nối từ quan tài về ông cố.
Rắc.
Sợi dây đứt.
Cùng lúc đó, ở Tần gia, ông cố phun ra một ngụm máu đen rồi hoàn toàn tỉnh lại.
Trong nghĩa trang, quan tài đen rung dữ dội.
Cái miệng đen muốn chui vào quan tài trốn.
Bạch hổ lao tới, một móng vuốt đập lên nắp quan tài.
Tôi lấy chuông đồng lắc ba tiếng.
“Người chết về mộ.”
“Người sống trả nợ.”
“Tà vật hiện hình.”
Chuông thứ ba vừa vang lên, toàn bộ tên người trên áo cưới trắng bốc cháy.
Cái miệng đen bị lửa bao vây, hét lên thê lương.
Trước khi nó tan biến, nó nhìn tôi bằng cái lỗ đen sâu hoắm.
“Đây chỉ là một cái lưỡi của Hắc Uyên…”
“Tiểu tổ tông, ngươi cứu được một lần…”
“Cứu được cả đời sao?”
Lửa tắt.
Nghĩa trang yên tĩnh lại.
Trình Viễn Sơn quỳ trên đất, tóc bạc trắng trong chớp mắt. Ông ta nhìn nửa miếng ngọc trong tay tôi, nước mắt chảy xuống.
“Chiêu Nguyệt… tôi chỉ muốn gặp cô ấy…”
Tôi nhìn ông ta.
“Cô ấy đã đi rồi. Ông hại người, cô ấy sẽ không muốn gặp ông.”
Trình Viễn Sơn ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt hoàn toàn vỡ nát.
Anh cả lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ khống chế ông ta.
Anh ba kiểm tra quanh quan tài, phát hiện dưới đáy quan tài chôn một hộp sắt. Trong hộp có tóc, móng tay, bát tự, ảnh chụp và hồ sơ bệnh án của rất nhiều người Tần gia.
Tất cả đều là vật dùng để mượn mệnh.
Anh cả nhìn những thứ đó, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.
“Đưa về. Một món cũng không được thiếu.”
Tôi đi tới trước quan tài.
Trong tro tàn của áo cưới trắng, có một mảnh xương nhỏ màu đen.
Tôi vừa muốn nhặt, nó bỗng tự nứt ra.
Từ trong mảnh xương vang lên một tiếng tim đập.
Thình thịch.
Thình thịch.
Tôi cứng người.
Âm thanh này không phải từ nghĩa trang.
Nó vọng ra từ rất xa.
Từ dưới lòng đất.
Từ nơi sâu hơn Huyền Vân Sơn.
Tôi nghe thấy một giọng nói trầm thấp.
“Đứa bé kia…”
“Ta nhớ ra ngươi rồi.”
13
Khi chúng tôi trở về Tần gia, trời đã gần sáng.
Cả biệt thự sáng đèn như ban ngày.
Ông cố đã thoát khỏi nguy hiểm. Sợi dây đen trên cổ tay ông hoàn toàn biến mất, sắc mặt tuy vẫn yếu, nhưng mệnh hỏa đã ổn định. Bà nội khóc suốt nửa đêm, thấy tôi về liền ôm tôi mãi không buông.
Ba tôi đứng trong phòng khách.
Khi thấy tôi bước vào, ông đi tới rất nhanh, nhưng lại dừng trước mặt tôi, giống như sợ mình dùng lực quá mạnh sẽ làm tôi đau.
Tôi chủ động giang tay.
“Ba ơi, ôm.”
Mắt ba đỏ lên.
Ông bế tôi lên.
Lần này tay ông không còn run như lúc đầu, nhưng ôm rất chặt.
Mẹ cũng chạy tới ôm cả hai cha con.
Tôi bị kẹp ở giữa, mặt dán vào vai ba, mũi ngửi thấy mùi nước mắt của mẹ.
Tôi hơi ngại.
Nhưng không ghét.
Có nhà hình như là cảm giác này.
Ấm.
Hơi chật.
Nhưng rất tốt.
Sau khi trời sáng, cảnh sát tới Tần gia lần nữa. Trình Viễn Sơn bị đưa đi. Vụ án năm xưa của gia đình A Chiêu, vụ bắt cóc tôi, vụ quản sự Trần ăn chặn tiền thuốc, vụ Thẩm Uyển dưỡng vận bằng tro cốt trẻ chết yểu, tất cả bị lật lại.
Nhánh phụ Tần Minh Đức gần như sụp đổ trong một đêm.
Cổ phiếu các công ty con do nhánh phụ quản lý rơi mạnh. Những người từng nịnh bợ họ lập tức trở mặt. Người của nhánh phụ kéo tới nhà chính cầu xin, có người quỳ ngoài cổng, có người khóc lóc nói mình không biết gì.
Ông nội không gặp ai.
Ông chỉ sai người treo một câu trước cổng.
“Người không nợ mạng, chờ điều tra. Người từng hại Noãn Noãn, tự đến nhận tội sẽ được chết tử tế hơn.”
Anh hai nhìn câu đó, nhỏ giọng nói với anh ba: “Ông nội ngầu thật.”
Anh ba gật đầu: “Gien nhà mình.”
Tôi ngồi trên sofa ăn cháo hạt sen mẹ đút.
Nghe vậy, tôi ngẩng đầu hỏi: “Ngầu là gì ạ?”
Anh hai lập tức cười tươi: “Là giống Noãn Noãn đó.”
Tôi nghiêm túc suy nghĩ.
“Vậy con ngầu.”
Cả phòng bật cười.
Nhưng tiếng cười không kéo dài lâu.
Bởi vì ADN chính thức được đưa tới.
Mặc dù mọi người gần như đã chắc chắn, nhưng khi tờ kết quả đặt trước mặt, mẹ vẫn bật khóc lần nữa.
Xác suất quan hệ mẹ con: 99,9999%.
Xác suất quan hệ cha con: 99,9999%.
Tôi là Tần Noãn Noãn.
Là đứa bé dòng chính mất tích bốn năm rưỡi.
Là con gái của Tần Hoài Châu và Lâm Thanh Nguyệt.
Là cháu nội của Tần gia.
Là cháu cố mà ông cố đã chờ đến suýt mất mạng.
Ông cố đích thân chống gậy, dù bác sĩ khuyên thế nào cũng không chịu nghỉ. Ông nói hôm nay phải đưa tôi vào từ đường nhận tổ quy tông.
Tôi thay một bộ váy đỏ mẹ chuẩn bị.
Nhưng tôi vẫn đeo túi vải nhỏ của sư phụ.
Mẹ muốn giúp tôi bỏ xuống, tôi lắc đầu.
“Không được. Bên trong có đồ đánh người xấu.”
Mẹ nghẹn lại.
Sau đó bà chỉ có thể giúp tôi chỉnh lại quai túi, còn lén bỏ thêm kẹo vào trong.
Từ đường Tần gia lần nữa mở cửa.
Lần này không còn hỗn loạn như đêm qua.
Toàn bộ dòng chính Tần gia đều có mặt. Ông cố ngồi ở vị trí cao nhất, ông nội và bà nội đứng hai bên, ba mẹ đứng phía sau tôi, các anh trai đứng thành hàng.
Anh cả nghiêm túc.
Anh hai mắt đỏ.
Anh ba cầm điện thoại muốn quay lại nhưng bị ba nhìn một cái, đành ngoan ngoãn cất đi.
Tôi đứng trước bài vị tổ tiên.
Hương trong lư tự cháy.
Ba mươi sáu bài vị đồng loạt rung nhẹ.
Ông cố run giọng nói: “Liệt tổ liệt tông Tần gia ở trên, hôm nay hậu nhân bất tài Tần Chấn Nam đưa huyết mạch dòng chính đời thứ mười ba, Tần Noãn Noãn, về nhà nhận tổ quy tông. Đứa nhỏ này từng bị kẻ gian hãm hại, lưu lạc bên ngoài bốn năm rưỡi, nay bình an trở về, mong tổ tiên che chở.”

