Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi

Chương 3




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Tôi chỉ vào ly trà sữa trong tay chị ấy: “Trong đó có thứ không sạch.”

Sắc mặt chị ấy thay đổi.

Cô gái đi cùng chị lập tức nhíu mày: “Con bé này nói linh tinh cái gì vậy? Trà sữa tao vừa mua ở tiệm lớn đấy, không sạch chỗ nào?”

Tôi nhìn cô gái kia.

Trên trán cô ta có một đường khí xám. Không nặng, nhưng rất dơ.

Tôi chậm rãi nói: “Là chị bỏ vào.”

Cô ta sửng sốt, sau đó nổi giận: “Này, nhóc con, em có biết nói bậy là không tốt không? Chị với bạn chị quen nhau mười năm rồi, chị hại cô ấy làm gì?”

Chị gái mặc váy trắng cũng hơi khó xử: “Em bé, em có phải đi lạc không? Chị đưa em đến đồn cảnh sát nhé?”

Tôi lắc đầu.

Tôi chỉ vào bụng chị ấy: “Trong bụng chị có em bé. Nhưng ly nước này uống vào, em bé sẽ khóc.”

Không khí bỗng im bặt.

Chị gái váy trắng cứng người.

Cô bạn bên cạnh sắc mặt trắng bệch trong chớp mắt, nhưng rất nhanh lại tức giận: “Mày… em nói bậy gì đó? Cô ấy có thai hay không liên quan gì tới em? Còn nữa, ai cho em nguyền rủa người khác?”

Tôi không thích cô ta.

Trên người cô ta có mùi ghen ghét.

Mùi đó rất khó ngửi, giống như chuột chết bị nhét trong hũ mắm.

Tôi lấy một lá bùa nhỏ bình thường trong túi ra, dán lên ly trà sữa.

Lá bùa vừa chạm vào ly, nước bên trong lập tức nổi bọt. Một lát sau, màu trà sữa ngả sang xám nhạt. Chị gái váy trắng sợ đến mức buông tay, ly rơi xuống đất vỡ tung.

Trong nước đổ ra có một ít bột trắng chưa tan hết.

Người đi đường xung quanh bắt đầu nhìn sang.

Cô bạn kia hoảng hốt muốn chạy, nhưng bạch hổ nhỏ đã nhảy tới, cắn lấy gấu quần cô ta.

Nó bây giờ trông như mèo, nhưng răng vẫn là răng hổ.

Cô ta hét lên.

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn cô ta: “Chị không muốn bạn chị sinh em bé, đúng không?”

Cô ta run rẩy: “Tao không có! Tao không có!”

Tôi nghiêng đầu.

“Nhưng cái bóng sau lưng chị ấy nói là chị có.”

Chị gái váy trắng run giọng: “Bóng… bóng gì?”

Tôi chỉ sau lưng chị ấy.

“Có một em bé đi theo chị. Em ấy rất nhỏ, chưa kịp sinh ra. Em ấy nói lần trước chị té cầu thang không phải ngoài ý muốn. Cũng là người này đẩy chị.”

Mặt cô gái kia hoàn toàn mất máu.

Chị gái váy trắng nhìn cô ta, môi run lên: “Lâm Thiến… lần trước tao sảy thai, là mày?”

Người xung quanh lập tức ồn ào.

Cô gái tên Lâm Thiến còn muốn chối, nhưng bạch hổ cắn chặt gấu quần, cô ta đi không được. Tôi lấy thêm một lá phù, nhẹ nhàng vỗ lên trán cô ta.

Đây là phù nói thật.

Sư phụ bảo không được dùng bừa, vì có lúc lời thật còn làm người ta đau hơn quỷ cắn. Nhưng với người xấu thì không sao.

Lâm Thiến đột nhiên mở miệng, giọng sắc nhọn: “Đúng thì sao? Tao quen anh ấy trước! Dựa vào đâu mày vừa xuất hiện đã cướp hết mọi thứ? Lần trước mày may mắn mất con, lần này tao chỉ muốn giúp mày mất thêm lần nữa thôi! Mày không có con, anh ấy sớm muộn cũng chán mày!”

Xung quanh vang lên tiếng hít khí lạnh.

Chị gái váy trắng tát cô ta một cái.

Rất vang.

Tôi che tai hồ ly trắng lại.

Trẻ con không nên nghe tiếng người lớn đánh nhau quá nhiều.

Rất nhanh, cảnh sát đến.

Chị gái váy trắng khóc đến run rẩy. Trước khi đi, chị ấy ngồi xổm xuống trước mặt tôi, nắm tay tôi hỏi: “Em bé, em tên gì? Nhà em ở đâu? Chị đưa em về nhé.”

Tôi lấy tờ giấy trong túi ra.

“Em muốn đến Tần gia.”

Chị ấy nhìn địa chỉ, sắc mặt hơi đổi.

“Tần gia ở Bắc Thành?”

Tôi gật đầu.

Chị ấy nhìn tôi từ đầu đến chân, lại nhìn con “mèo trắng” đang ngồi bên cạnh tôi và con “thú bông hồ ly” trên vai tôi.

Cuối cùng chị ấy gọi một cuộc điện thoại.

Nửa giờ sau, một chiếc xe màu đen dừng trước mặt tôi.

Chị ấy nói: “Chị không biết em là ai, nhưng vừa rồi em đã cứu chị và con chị. Chị đưa em đến Bắc Thành. Tần gia không phải nơi người thường vào được, nhưng nhà chị có chút quan hệ, có thể giúp em đưa tin.”

Tôi nhìn mặt chị ấy.

Khí đen sau lưng chị ấy đã tan.

Em bé nhỏ kia đứng cạnh chân chị, ngẩng đầu nhìn tôi rồi cúi người chào.

Tôi vẫy tay với em ấy.

Chị gái váy trắng run lên: “Em… em đang nhìn gì vậy?”

Tôi nói: “Em bé kia cảm ơn em.”

Chị ấy khóc càng dữ hơn.

Tôi không biết nên làm sao, chỉ có thể lấy một viên kẹo hạt dẻ trong túi đưa cho chị.

“Sư phụ nói ăn ngọt sẽ không buồn nữa.”

Chị ấy nhận lấy, khóc cười lẫn lộn.

Trên đường đi Bắc Thành, tôi ngồi ghế sau, bạch hổ nằm dưới chân, hồ ly trắng cuộn trong lòng tôi.

Xe chạy rất nhanh.

Nhà cao ngoài cửa sổ nhiều đến mức tôi đếm không hết.

Tôi hỏi tài xế: “Chú ơi, Bắc Thành có nhiều người xấu không?”

Tài xế cười: “Ở đâu chẳng có người xấu hả cháu?”

Tôi gật đầu, cảm thấy chú nói rất đúng.

Nhưng khi xe chạy vào Bắc Thành, tôi bỗng nhìn thấy phía xa có một luồng khí đen khổng lồ cuộn trên bầu trời.

Nó giống một con rắn rất lớn, quấn quanh khu biệt thự sáng đèn dưới chân núi nhân tạo.

Tôi nhìn chằm chằm nó.

Hồ ly trắng trong lòng tôi cũng ngẩng đầu, lông toàn thân dựng lên.

Chị gái váy trắng hỏi: “Sao vậy?”

Tôi chỉ về phía đó.

“Kia là Tần gia sao?”

Chị ấy nhìn theo hướng tay tôi, gật đầu: “Đúng, đó là khu nhà chính Tần gia.”

Tôi im lặng.

Khí đen nặng quá.

Nặng đến mức gần như che mất ánh sáng trên nóc nhà.

Tôi ôm chặt túi vải nhỏ.

Sư phụ nói đúng.

Nhà tôi sắp chết thật rồi.

## 3

Cổng Tần gia rất lớn.

Lớn hơn cả cửa đạo quan cũ trên núi mười lần.

Hai bên cổng có tượng sư tử đá, mắt sư tử được khảm ngọc đen. Nhưng vừa nhìn thấy chúng, tôi đã nhíu mày.

Mắt sư tử bị người động tay.

Sư tử đá vốn dùng để trấn trạch, nhưng hai con sư tử này không những không trấn được tà, ngược lại còn bị người khoét mất khí. Khí đen từ ngoài cổng len lỏi bò vào trong nhà, giống như rắn nhỏ chui qua khe cửa.

Xe vừa dừng lại, tôi đã ôm hồ ly trắng nhảy xuống.

Bạch hổ nhỏ đi theo sau, dáng vẻ lười biếng, nhưng tai lại dựng lên.

Chị gái váy trắng xuống xe, gọi điện cho ai đó. Một lát sau, cổng mở ra, một người đàn ông mặc vest đen đi ra.

Ông ta nhìn chị gái trước, thái độ còn coi như lịch sự.

“Cô Lục, sao cô lại tới đây?”

Chị gái nói: “Tôi gặp một em bé trên đường. Bé nói muốn tìm Tần gia, trên người còn có…”

Chưa nói xong, người đàn ông đã nhìn thấy tôi.

Ánh mắt ông ta dừng trên ngọc bội trước ngực tôi.

Trong nháy mắt, đồng tử ông ta co lại.

Rất nhanh.

Nhưng tôi thấy.

Sư phụ nói, khi người xấu thấy thứ mình sợ, mắt sẽ phản ứng nhanh hơn miệng.

Ông ta lập tức cười.

“Em bé này chắc đi lạc rồi. Tần gia gần đây không mất trẻ con. Cô Lục giao bé cho tôi là được, tôi sẽ báo cảnh sát.”

Tôi ngẩng đầu nhìn ông ta.

Sau lưng ông ta có ba con quỷ đói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.