Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 2: Ảnh Đế Gặp Quỷ

Chương 2




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

“Không đi không được. Chú ấy đã nhìn thấy anh hai rồi. Nếu anh hai không đi, chú ấy sẽ tự tới tìm.”

Anh hai lập tức nhìn quanh phòng khách.

Tôi vội bổ sung: “Bây giờ chưa tới.”

Anh hai thở phào được một nửa.

Tôi lại nói: “Nhưng tối nay có thể tới.”

Anh hai: “…”

Mẹ ôm tôi vào lòng, lo lắng hỏi: “Noãn Noãn, có nguy hiểm cho con không?”

Tôi lắc đầu: “Chú ấy không muốn hại con. Chú ấy muốn tìm anh hai.”

Anh hai chỉ vào mình, vẻ mặt không thể tin nổi: “Anh có làm gì đâu? Anh còn chưa tới biệt thự đó mà!”

Tôi nhìn anh rất nghiêm túc: “Có thể vì anh đẹp.”

Anh hai ngẩn ra.

Anh ba ngồi bên cạnh lạnh lùng nói: “Vậy chắc con quỷ đó thẩm mỹ có vấn đề.”

Anh hai quay đầu trừng anh: “Tần Mặc Nhiên, mày ghen tị.”

Không khí căng thẳng bị hai người chọc thủng một chút, nhưng ba mẹ vẫn không yên tâm. Ông cố chống gậy bước tới, nhìn tấm ảnh trên màn hình rất lâu. Ông không nhìn thấy quỷ, nhưng ông đã trải qua chuyện đổi thọ của mình, nên không còn nghi ngờ lời tôi.

Ông cố nói: “Nếu tránh không được thì đi. Noãn Noãn đi cùng, Tần gia cũng phải chuẩn bị người đi cùng. Nhưng nhớ kỹ, mạng của Noãn Noãn đặt lên đầu. Chuyện của chương trình, của danh tiếng, của hợp đồng đều xếp sau.”

Anh hai lập tức gật đầu: “Con biết.”

Tôi ôm cổ mẹ, nhỏ giọng nói: “Mẹ đừng sợ. Con sẽ bảo vệ anh hai.”

Mẹ hôn lên trán tôi, giọng khẽ run: “Mẹ biết Noãn Noãn giỏi. Nhưng Noãn Noãn cũng phải bảo vệ mình.”

Tôi gật đầu thật mạnh.

Đêm đó, anh hai nhất quyết không ngủ một mình. Anh ôm gối chạy sang phòng khách, nói muốn ngủ trên sofa gần chỗ mọi người. Anh ba cười nhạo anh suốt mười phút, sau đó bị anh hai ném gối vào mặt.

Tôi vốn định về phòng ngủ, nhưng vừa đi đến cầu thang, bạch hổ đang nằm trên thảm bỗng mở mắt.

Cùng lúc đó, đèn phòng khách chớp một cái.

Anh hai đang cuộn chăn trên sofa lập tức ngồi bật dậy: “Đừng nói với anh là nó tới rồi.”

Tôi quay đầu nhìn về phía cửa sổ sát đất.

Bên ngoài là sân sau Tần gia. Cây long não rất lớn đứng trong bóng đêm, cành lá im lìm không gió. Trên cành cây cao nhất có một người đàn ông đang ngồi.

Chính là người không đầu trong ảnh.

Cổ ông ta trống rỗng, vết đứt đen sẫm như bị lửa đốt cháy. Hai tay ông ta đặt trên đầu gối, tư thế giống hệt lúc ngồi trên mái biệt thự.

Anh hai run giọng hỏi: “Noãn Noãn, em nhìn thấy gì?”

Tôi im lặng một chút.

“Anh hai, chú ấy tới rồi.”

Cả phòng khách chết lặng.

Anh hai chậm rãi kéo chăn lên che nửa mặt: “Ở đâu?”

Tôi chỉ ra ngoài cửa sổ.

“Trên cây.”

Ba bước tới kéo rèm, nhưng tôi vội ngăn lại: “Ba đừng mở. Chú ấy không vào được. Cây long não trong sân có phù con dán lúc chiều.”

Ba dừng tay.

Anh ba lập tức nhìn tôi: “Em biết nó sẽ tới?”

Tôi gật đầu: “Không chắc, nên dán trước.”

Anh ba nhìn tôi một lúc, bỗng giơ ngón cái: “Ổn. Rất có phong cách nhà họ Tần.”

Người đàn ông không đầu ngoài cửa sổ bỗng giơ tay lên.

Ông ta không vẫy chào.

Ông ta dùng ngón tay chậm rãi viết lên mặt kính.

Mặt kính không có dấu nước, cũng không có vết máu, nhưng tôi nhìn thấy từng nét chữ âm khí hiện ra.

“Đến biệt thự.”

“Cứu tôi.”

Viết xong, ông ta ngẩng cổ trống rỗng về phía tôi.

Dù không có đầu, tôi vẫn cảm thấy ông ta đang cầu xin.

Tôi nhìn anh hai.

“Anh hai, ngày mai chúng ta phải đi rồi.”

Anh hai im lặng thật lâu, sau đó nghiến răng ngồi dậy.

“Đi thì đi. Anh là ảnh đế, không thể thua một con quỷ không đầu.”

Anh vừa nói xong, người đàn ông ngoài cửa sổ bỗng biến mất.

Nhưng trên mặt kính còn lại một dấu tay đen.

Dấu tay đó rất lớn.

Giống như trước khi đi, ông ta đã đặt tay lên cửa sổ, muốn bước vào nhà.

Tôi nhìn dấu tay ấy, trong lòng hơi trầm xuống.

Ông ta không chỉ muốn được cứu.

Ông ta còn đang bị thứ gì đó đuổi theo.

Mà thứ đó, rất có thể đang ở trong biệt thự cổ.

3

Sáng hôm sau, anh hai xuất hiện trước bàn ăn với hai quầng thâm dưới mắt.

Anh vốn là ảnh đế, bình thường dù mới ngủ dậy cũng có thể đẹp như người vừa bước ra khỏi quảng cáo nước hoa. Nhưng hôm nay tóc anh rối tung, áo ngủ lệch cổ, tay còn ôm một chiếc gối to, dáng vẻ không khác gì người vừa đánh nhau với quỷ suốt đêm.

Anh ba nhìn anh một cái, bình tĩnh nói: “Anh hai, nếu fan thấy anh bây giờ, chắc họ sẽ tin ảnh đế cũng là người.”

Anh hai ngồi phịch xuống ghế, giọng khàn khàn: “Cảm ơn, nhưng anh không cần fan biết anh là người. Anh chỉ cần họ biết anh còn sống.”

Mẹ bưng cháo cho tôi, nghe vậy càng lo: “Hay là thật sự không đi nữa. Noãn Noãn còn nhỏ, Tinh Dã cũng không cần mạo hiểm như vậy.”

Ba ngồi ở đầu bàn, sắc mặt trầm ổn nhưng ánh mắt cũng lạnh hơn bình thường. Từ sau chuyện ông cố, ba không còn xem những thứ tôi nhìn thấy là chuyện trẻ con nói bừa. Nhưng chính vì tin, ông càng không muốn tôi dính vào nguy hiểm.

Tôi cầm muỗng nhỏ ăn cháo, vừa ăn vừa nói: “Không đi thì chú ấy sẽ tới. Chú ấy không vào được nhà mình, nhưng anh hai ra ngoài quay quảng cáo, đi phim trường, lên xe, vào khách sạn, đều có thể gặp.”

Anh hai đang uống sữa lập tức sặc.

Anh cả đưa khăn giấy cho anh, sau đó nhìn tôi: “Noãn Noãn, em nhìn ra con quỷ đó muốn gì không?”

Tôi suy nghĩ một lát.

“Chú ấy muốn được cứu. Nhưng không chỉ vậy. Chú ấy sợ thứ trong biệt thự. Hôm qua chú ấy đứng ngoài cửa sổ, sau lưng có một sợi dây đen kéo về hướng biệt thự. Nếu dây đó không cắt, chú ấy sẽ không đi được.”

Anh ba đặt máy tính bảng lên bàn. Trên màn hình là tài liệu về chương trình thực tế mà anh hai sắp tham gia. Tên chương trình là “Hành Trình Sau Màn Sương”, mùa đầu tiên đã từng nổi tiếng vì quay ở những địa điểm bỏ hoang, nhưng luôn dùng cách giải thích khoa học để phá bỏ mê tín. Mùa hai muốn tăng độ hot, nên tổ chương trình mời anh hai làm khách mời thường trú tập đầu tiên, địa điểm là biệt thự Lục gia ở ngoại ô Bắc Thành.

Anh ba nói: “Biệt thự này xây hơn bảy mươi năm trước. Chủ cũ họ Lục, từng là nhà giàu nổi tiếng ở Bắc Thành. Hai mươi năm trước, trong biệt thự xảy ra một vụ án mạng. Người chết là quản gia tên Hạ Thành, đầu bị chém mất, thi thể tìm thấy ở phòng kho sau vườn, còn đầu thì không tìm được.”

Anh hai đặt cốc sữa xuống, mặt trắng hơn một chút.

Anh ba tiếp tục: “Từ đó biệt thự bị bỏ hoang. Sau này nhiều người muốn mua lại, nhưng ai vào ở cũng xảy ra chuyện. Nhẹ thì ác mộng liên tục, nặng thì tai nạn. Năm năm trước có một đoàn quay phim nhỏ từng vào đó quay phim kinh dị, kết quả nam chính rơi từ cầu thang xuống gãy chân, đoàn phim giải tán.”

Mẹ nhíu mày: “Tổ chương trình biết những chuyện này mà vẫn chọn nơi đó?”

Anh hai cười lạnh: “Biết chứ. Bọn họ còn thích những nơi như vậy. Càng có lời đồn càng dễ hot.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.