Tô Mạn ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi chỉ vào bức tranh.
“Là người trong tranh đang giữ chú ấy.”
Phòng livestream không nghe được hết lời tôi vì anh hai đã che micro theo bản năng. Nhưng camera vẫn quay được sắc mặt trắng bệch của Tô Mạn.
Anh ba dưới lầu lập tức gửi tin nhắn vào điện thoại anh hai.
“Tra ra rồi. Người trong tranh tên Giang Lẫm, từng là diễn viên mới cùng công ty với Tô Mạn. Ba năm trước mất tích. Hồ sơ công khai ghi là ra nước ngoài nghỉ dưỡng, nhưng không có ghi chép xuất cảnh.”
Anh hai đọc xong, ánh mắt nhìn Tô Mạn hoàn toàn thay đổi.
Tô Mạn cũng nhìn thấy màn hình.
Chị ta gần như lập tức nhào tới muốn giật điện thoại, nhưng bạch hổ đã nhảy lên, chắn trước mặt anh hai. Dù lúc này nó chỉ là một con mèo trắng lớn, ánh mắt của nó vẫn khiến Tô Mạn sợ đến không dám tiến thêm.
Tôi nhìn bức tranh Giang Lẫm.
Người trong tranh cũng nhìn tôi.
Một giọt nước mắt màu đen chảy ra từ khóe mắt anh ta.
Sau đó, đôi môi trong tranh chậm rãi mở ra.
“Đừng tin cô ta.”
“Đầu của Hạ quản gia…”
“Ở trong tường.”
8
Câu nói của Giang Lẫm vừa vang lên, cả phòng tranh lạnh xuống như bị ai đổ một thùng nước đá.
Đầu của Hạ quản gia ở trong tường.
Tôi quay đầu nhìn bốn phía.
Tường phòng tranh rất dày, bên trên treo đầy chân dung cũ. Những người trong tranh vốn đang giả chết, lúc này lại đồng loạt cụp mắt xuống, giống như sợ bị tôi nhìn thấy.
Anh hai ôm tôi lùi nửa bước, giọng rất thấp: “Noãn Noãn, em nghe thấy gì?”
Tôi chỉ vào bức tranh Giang Lẫm.
“Anh ấy nói đầu của Hạ quản gia ở trong tường.”
Sắc mặt Tô Mạn lập tức trắng bệch.
“Không thể nào.”
Anh hai nhìn cô ta: “Cô biết chuyện gì?”
Tô Mạn cắn môi, ánh mắt hoảng loạn. “Tôi không biết. Một bức tranh thì nói được gì? Tần Tinh Dã, anh đừng để em gái anh làm loạn nữa. Đây là livestream, nếu lời này truyền ra ngoài, chương trình sẽ gặp rắc rối.”
Tôi nghiêng đầu nhìn chị ta.
“Chị sợ chương trình gặp rắc rối, hay sợ người khác biết Giang Lẫm không ra nước ngoài?”
Tô Mạn lập tức im bặt.
Trong phòng livestream, khán giả không nghe rõ hết vì anh hai đã che micro, nhưng camera quay được biểu cảm của chị ta rất rõ. Anh ba ở dưới lầu nhắn tiếp vào điện thoại anh hai.
“Hot search bắt đầu lên rồi. Từ khóa: Tô Mạn Giang Lẫm.”
Anh hai nhìn điện thoại, sau đó quay sang nói với nhân viên quay phim: “Tạm thời dừng quay phòng này.”
Nhân viên quay phim lúng túng nhìn camera, rõ ràng đang nghe chỉ thị từ đạo diễn.
Ngay sau đó, giọng đạo diễn Lưu vang lên trong bộ đàm: “Không cần dừng. Đây là chương trình trực tiếp, mọi người cứ tiếp tục. Khán giả rất thích tình tiết này.”
Anh hai lạnh mặt: “Đây không phải tình tiết. Có thể liên quan tới án mạng.”
Đạo diễn Lưu cười ha hả: “Tinh Dã, cậu nghiêm túc quá rồi. Chúng ta là show giải trí, đương nhiên phải có chút kịch tính. Nếu thật sự có chuyện gì, đội ngũ pháp lý của chương trình sẽ xử lý.”
Tôi cúi đầu nhìn xuống đất.
Sợi chỉ đỏ trên cổ tay đạo diễn Lưu đã bò tới tầng hai.
Nó lặng lẽ men theo khe cửa, chui vào phòng tranh, rồi quấn lên cổ chân Tô Mạn.
Tô Mạn không biết.
Nhưng cái bóng không đầu sau lưng chị ta biết. Nó lập tức giãy giụa muốn kéo sợi chỉ ra, nhưng vừa chạm vào đã bị đánh bật.
Tôi nói: “Không được tiếp tục quay như vậy. Sợi chỉ đang kéo người.”
Anh hai không hỏi sợi chỉ gì. Anh lập tức ôm tôi đi ra ngoài.
Nhưng cửa phòng tranh đã đóng lại từ lúc nào.
Người quay phim run rẩy vặn tay nắm cửa.
Không mở được.
Anh hai nhìn tôi.
Tôi nhìn cửa.
Từ khe cửa chảy ra từng lọn tóc đen.
Tóc dày đặc như rong dưới nước, chậm rãi quấn lấy tay nắm cửa, sau đó bò về phía chân chúng tôi.
Tô Mạn hét lên trước.
Bạch hổ gầm khẽ, thân hình lập tức lớn lên một vòng. Nó lao tới, móng vuốt cào xuống nền gạch, xé nát những lọn tóc đang bò tới.
Hồ ly trắng nhảy khỏi túi tôi, phun ra một ngọn lửa xanh nhỏ.
Mùi tóc cháy bốc lên.
Những bức tranh trên tường đồng loạt mở mắt.
Không còn là một hai bức.
Là tất cả.
Tôi lấy chuông đồng ra.
“Anh hai, đặt con xuống.”
“Không được.”
“Đặt xuống con mới làm việc được.”
Anh hai cắn răng, cuối cùng vẫn đặt tôi xuống, nhưng một tay vẫn giữ sau lưng tôi, như chỉ cần có gì lao tới sẽ lập tức kéo tôi đi.
Tôi lắc chuông.
Leng keng.
Tiếng chuông vang lên trong phòng tranh. Những bức tranh đang mở mắt lập tức run lên. Tôi nhìn bức tranh Giang Lẫm, hỏi: “Tường nào?”
Giang Lẫm trong tranh chậm rãi nâng tay.
Ngón tay vẽ bằng sơn dầu chỉ về phía bức tường treo chân dung gia chủ Lục gia đời trước.

