13.
Cửa hàng lụa là khai trương chưa đầy nửa tháng, việc làm ăn đã phát đạt ngoài sức tưởng tượng.
Những khách hàng lâu năm của Trần gia đều đến ủng hộ.
Hơn nữa, nhờ kinh nghiệm quản lý cửa tiệm suốt nhiều năm của ta, nguồn hàng nhập về vừa rẻ hơn người khác, chất lượng lại tốt hơn.
Chẳng bao lâu sau, cửa hàng lụa của Chu gia đã bị cư[ớ]p mất hơn nửa lượng khách.
Mẫu thân của Chu Lệnh Nghi tức đến nghiến răng nghiến lợi, Nhất Mộng Vân Úy còn sai người mang lời đến, nói rằng ta cố tình chèn ép Chu gia.
Nghe xong, ta chỉ cười nhạt.
Bà ta thật sự đ[á]nh giá mình quá cao rồi.
Ta làm ăn bu[ô]n bá-n chưa bao giờ vì muốn nhằm vào ai cả, ta chỉ muốn sống cho tốt cuộc đời của mình mà thôi.
Còn việc cửa tiệm của Chu gia có trụ nổi hay không, đó là chuyện của họ.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Khi An An được ba tháng tuổi, ta nghe nói Chu Lệnh Nghi đã bị thư viện đuổi đi.
Nguyên nhân được truyền tai nhau là vì chuyện của Liễu Tích Ngôn gây ảnh hưởng quá xấu.
Sơn trưởng đã nhiều lần tìm hắn nói chuyện, trong lời nói luôn ngầm nhắc hắn phải chú ý giữ gìn danh tiếng.
Thế nhưng Chu Lệnh Nghi lại cho rằng sơn trưởng chỉ nghe lời một phía.
Cuối cùng, sơn trưởng nổi giận, trực tiếp gạch tên hắn khỏi thư viện.
Liễu Tích Ngôn cũng bị buộc rời khỏi đó.
Có người nói Chu Lệnh Nghi sợ nàng ta tiếp tục ở lại sẽ càng khiến người đời bàn tán nên chủ động làm thủ tục thôi học cho nàng ta, cũng có người nói chính Liễu Tích Ngôn không còn mặt mũi nào để ở lại nên tự xin rút lui.
Nhưng ta không quan tâm.
Ta chỉ biết rằng, Chu Lệnh Nghi đã mất nguồn bổng lộc từ thư viện.
Trong khi việc làm ăn của Chu gia lại bị cắ-t đứ-t nguồn vốn và các mối giao thương.
Những ngày tháng sau này của họ e rằng sẽ không còn dễ dàng nữa.
Khi An An được sáu tháng tuổi, cửa hàng son phấn của ta cũng đã mở thêm một chi nhánh mới.
Mỗi ngày bận đến mức chân không chạm đất, thế nhưng ta lại cảm thấy toàn thân tràn đầy sức sống.
Mẫu thân giúp ta chăm sóc An An, phụ thân phụ trách quản lý sổ sách, Phương Ấu Vi thì ba hôm lại hai bữa chạy đến phụ giúp.
Cuộc sống tuy vất vả, nhưng lòng ta lại vô cùng an ổn.
Hôm ấy, sau khi từ cửa tiệm trở về, ta nhìn thấy một bóng người đứng ở đầu con hẻm.
Chỉ cần liếc mắt một cái, ta đã nhận ra đó là ai.
14.
Chu Lệnh Nghi gầy đi rất nhiều.
Cằm lún phún những sợi râu xanh chưa cạo sạch, hốc mắt hõm sâu.
Trên người hắn là một bộ trường bào cũ đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần.
Đứng giữa cơn gió lạnh, hắn trông giống như một cái cây sắp khô héo.
Nhìn thấy ta, môi hắn khẽ động giọng nói khàn đặc đến mức gần như không nghe rõ: “Chiêu Chiêu...”
Ta dừng bước, đứng cách hắn vài bước chân, lạnh nhạt nhìn hắn.
“Ngươi đến đây làm gì?”
Hắn cúi đầu: “Ta... ta muốn gặp đứa bé.”
“An An không phải nữ nhi của ngươi.”
“Trong thư hòa ly đã viết rất rõ rồi, đứa bé này không còn liên quan gì đến ngươi nữa.”
Vành mắt hắn lập tức đỏ lên: “Chiêu Chiêu, ta biết mình không có tư cách cầu xin nàng tha thứ nhưng dù sao con bé cũng là cốt nhục của ta...”
Ta ngắt lời hắn: “Chu Lệnh Nghi.”
“Lúc ngươi ngăn không cho ta đi mời đại phu, ngươi có từng nghĩ mẫu thân ta cũng là cốt nhục của ta không?”
Cả người hắn cứng đờ.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, từng câu từng chữ đều rõ ràng đến lạnh lùng: “Lúc ngươi ép mẫu thân ta phải xin lỗi Liễu Tích Ngôn, ngươi có từng nghĩ bà là trưởng bối không?”
“Lúc ngươi sỉ nhục ta ngay trước mặt mẫu thân ta, Nhất Mộng Vân Úy ngươi có từng nhớ rằng trong bụng ta còn mang đứa con của ngươi không?”
“Không.”
“Ngươi chưa từng nghĩ.”
“Trong đầu ngươi chỉ có Liễu Tích Ngôn, chỉ có thể diện của bản thân, chỉ có việc phải giải thích thế nào với người khác.”
Ta bật cười nhạt: “Nhưng ngươi chưa từng nghĩ phải giải thích với ta thế nào, chưa từng nghĩ phải ăn nói ra sao với gia đình ta.”
Chu Lệnh Nghi đứng bất động tại chỗ, sắc mặt trắng bệch không thốt nổi một lời.
Ta không muốn nhìn hắn thêm nữa liền vòng qua người hắn, tiếp tục bước về phía trước.
Đi được vài bước, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói nghẹn ngào của hắn: “Chiêu Chiêu!”
Ta không quay đầu.
Hắn khàn giọng gọi tiếp: “Ta biết ta sai rồi.”
“Xin nàng cho ta một cơ hội.”
“Cho ta một cơ hội để bù đắp cho nàng...”
Giọng hắn run rẩy: “...và bù đắp cho con.”
Ta dừng chân trong thoáng chốc nhưng cũng chỉ là thoáng chốc.
Sau đó, ta khẽ cười không quay đầu lại.
“Chu Lệnh Nghi.”
“Có những lỗi lầm, không phải chỉ cần biết sai là có thể sửa chữa được.”
“Cũng giống như có những người, một khi đã bị tổn thương đến tận cùng sẽ không còn đứng mãi ở nơi cũ để chờ nữa.”
Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời cuối thu, giọng nói rất nhẹ: “Lúc ta cần ngươi nhất, ngươi không ở đó.”
“Bây giờ ta không cần nữa.”
Nói xong, ta tiếp tục bước đi.
Bóng chiều kéo dài trên mặt đất mà phía sau lưng, Chu Lệnh Nghi vẫn đứng nguyên nơi ấy.
Giống như lần đầu tiên trong đời hắn hiểu ra rằng, có những người từng yêu mình bằng cả trái t[i]m nhưng khi họ đã quyết định rời đi thì sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.
Ta dừng bước nhưng không quay đầu lại: “Chu Lệnh Nghi, ngươi nói ngươi biết mình sai rồi vậy ngươi thử nói xem, ngươi sai ở đâu?”
Hắn sững người một lúc, một hồi lâu sau mới chậm rãi đáp: “Ta sai vì hôm đó không nên bỏ dở tiệc lại mặt.”
“Không nên đưa Liễu Tích Ngôn về nhà.”
“Không nên đối xử với mẫu thân nàng như vậy...”
Ta xoay người lại, nhìn thẳng vào hắn: “Không.”
“Ngươi không sai ở những chuyện đó.”
Hắn ngẩn người.
Ta bình tĩnh nói tiếp: “Cái sai của ngươi là từ trước đến nay chưa từng thật lòng xem ta là thê tử của mình.”
“Trong lòng ngươi, ta luôn đứng ở vị trí cuối cùng.”
“Chuyện của Liễu Tích Ngôn là việc gấp, chuyện của thư viện là việc quan trọng, chuyện trong nhà chỉ là chuyện nhỏ.”
“Còn chuyện của Trần Chiêu ta...”
Ta khẽ cười: “Là chuyện có thể không cần để trong lòng cũng chẳng sao.”
Sắc mặt hắn dần tái đi.
Ta nhìn hắn, từng lời đều vô cùng rõ ràng: “Ngươi nói ngươi yêu ta nhưng thứ ngươi yêu chưa bao giờ là ta cả.”
“Ngươi yêu một người biết điều, một người không làm phiền ngươi.”
“Một người lúc nào cũng nghĩ cho ngươi trước tiên.”
“Một người luôn tự mình giải quyết mọi chuyện để ngươi không phải bận tâm.”
Ta lắc đầu: “Chu Lệnh Nghi.”
“Người ngươi yêu không phải là ta.”
“Ngươi chỉ yêu những rắc rối mà ta đã giúp ngươi tránh đi mà thôi.”
Hắn mở miệng, dường như muốn phản bác điều gì đó nhưng cuối cùng lại không nói nổi một lời.
Bởi vì hắn biết, từng câu ta nói đều là sự thật.
Ta quay người bước lên bậc thềm, đẩy cánh cổng viện ra.
“Chu Lệnh Nghi, trở về đi.”
“Chuyện trước kia, ta không trách ngươi.”
“Là do chính ta đã nhìn lầm người còn chuyện sau này, ta cũng không oán hận ngươi.”
“Chỉ cần ngươi đừng đến tìm ta và An An nữa.”
Ta khẽ khép mắt, giọng nói bình thản đến lạ: “Chúng ta mỗi người đi một con đường, coi như chưa từng quen biết nhau.”
Khoảnh khắc cánh cổng đóng lại sau lưng, ta nghe thấy tiếng khóc vọng lên từ cuối con hẻm.
Tiếng khóc bị đè nén đến cực độ, khàn đặc, Nhất Mộng Vân Úy đau đớn giống như có thứ gì đó trong lòng hắn đã hoàn toàn vỡ vụn.
Về sau ta mới biết.
Hôm Chu Lệnh Nghi đến tìm ta, Liễu Tích Ngôn cũng đi theo.
Nàng ta vẫn luôn trốn trong chiếc xe ngựa đậu ở đầu bên kia con hẻm.
Có lẽ nàng ta nghĩ rằng, chỉ cần Chu Lệnh Nghi chịu hạ mình cầu xin, ta sẽ mềm lòng quay về.
Hoặc có lẽ nàng ta muốn tận mắt chứng kiến cảnh ta và hắn cắ-t đứ-t hoàn toàn.
Nhưng dù là vì lý do gì thì từ giây phút ấy, người mà Chu Lệnh Nghi không thể buông bỏ đã không còn là Liễu Tích Ngôn nữa mà là người thê tử từng yêu hắn bằng cả trái t[i]m.
Người mà hắn đã tự tay đ[á]nh mất.

