Hoàng đế chẳng màng lời can gián của triều thần lẫn Thái hậu, ngay trước mặt văn võ bá quan đã tuyên bố từ hôn với vị hôn thê được Thái hậu chỉ định là ta.
Ngài khăng khăng muốn lập một nữ tử xuất thân thương hộ làm Hậu.
Còn ta, bỗng chốc trở thành trò cười cho cả thiên hạ.
Là đích nữ thế gia từng được hoàng đế từ hôn, về sau chẳng còn ai dám cưới hỏi.
Ngày gặp lại, hắn đã hối hận. Hắn nói: "Giá như trước khi từ hôn, trẫm chịu ngước nhìn nàng một lần thì tốt biết bao!"
Nhưng ta đã có người trong lòng, dù hắn có ngước nhìn bao nhiêu lần, ta cũng nhất định không gả cho hắn!
1.
Ta vốn là vị hôn thê chưa từng gặp mặt của hoàng đế. Sau một chuyến tuần du Giang Nam, ngài đã tìm được người mà lòng mình mong nhớ bấy lâu.
Ngài công khai từ hôn với ta, quay sang nghênh đón nữ tử xuất thân thương hộ kia vào cung.
Còn hứa hẹn với nàng ta rằng, kiếp này chỉ có mình nàng.
Phụ thân và mẫu thân đều nóng lòng như lửa đốt. Chuyện một nữ tử bị hoàng đế từ hôn đã lan truyền khắp nơi, hỏi thử thiên hạ này, kẻ nào dám rước người từng bị hoàng đế ruồng bỏ?
Mẫu thân đẫm lệ, nghẹn ngào: "Ta không nên đón Tòng Ngọc trở về, chi bằng cứ để nó gả cho một gia đình thường dân ở Cô Tô còn hơn!"
Phụ thân cũng đi lại bồn chồn, nét mặt đầy vẻ lo âu.
Vì cảm thấy áy náy, hoàng đế đã ban hôn cho ta với một vị tông thất cùng trang lứa, chính là An Vương thế tử.
Hắn là đường đệ của hoàng đế, kẻ đời thường vẫn “đồn đại” rằng hắn vốn tính phong lưu, ham chơi, bên mình tri kỷ vô số.
Ngày thành thân.
Nến Long Phụng kêu lách tách, ta thấy hắn đứng trước mặt, hồi lâu vẫn chưa động đậy.
Vì đây là hôn sự do hoàng đế ban, bên ngoài vẫn có ma ma canh giữ.
Hắn cất giọng đầy vẻ bất mãn: "Hoàng đế vì mỹ nhân mà từ hôn, nay lại lấy cớ áy náy để ban hôn nàng cho ta, thực chất chỉ là muốn nh ục nh ã An Vương phủ mà thôi."
Hắn nói tiếp: "Sau này nàng hãy an phận mà..." Nhưng khi nhấc khăn voan lên, nhìn rõ dung mạo ta, hắn bỗng sững sờ.
Ta ngẩng đầu đối diện với ánh mắt hắn, trong lòng có chút hoảng loạn, chỉ tay vào hắn rồi kinh ngạc thốt lên: "Thế tử, vì sao mũi chàng lại chảy m áu?"
Tiêu Quý vội vàng lấy khăn hỷ che mũi lại, ngượng ngùng giải thích: "Nàng đừng suy nghĩ lung tung, chắc chắn là do mùi hương trên người nàng quá đậm rồi."
Ta lo lắng hỏi: "Phu quân... có cần gọi thái y không?"
Ta lo âu cất lời hỏi thăm.
Ta vội vàng đứng dậy, không may giẫm phải vạt váy, cả người đổ nhào vào lòng hắn.
Hai người cùng ngã ngửa ra sau.
Ta căng thẳng nhắm nghiền mắt lại.
Chỉ thấy Tiêu Quý cố hết sức bảo vệ lấy ta.
Cơn đau như dự tính không hề ập tới.
Ngược lại, ta vô tình đặt một nụ hôn lên yết hầu của hắn.
Tiêu Quý thẹn quá hóa giận, mặt đỏ bừng, th* d*c: "Hay lắm! Nàng dám câu dẫn ta!"
Hắn không chút chần chừ mà đè ta xuống giường.
Chưa đợi ta kịp lên tiếng.
Hắn đã bế thốc ta lên giường.
"Đã muốn câu dẫn ta, vậy thì hôm nay gia sẽ trừng trị nàng cho tử tế."
Ta nào có ý đó, đang định giải thích rõ ràng.
Xiêm y bị lột bỏ, để lộ làn da trắng nõn, hắn vội vàng trút bỏ y phục, chặn lấy môi ta.
Ta cũng không kháng cự, trước khi xuất giá, mẫu thân từng dạy ta vài điều về chuyện phòng the.
Đúng lúc mấu chốt, bụng ta đau nhói, chợt nhớ ra hôm nay là ngày kỳ nguyệt sự ghé thăm.
Ta đang định mở lời.
"Nàng... nàng chảy m.á.u rồi!"
Tiêu Quý còn chưa kịp làm gì cả.
"Nàng... không sao chứ?"
"Ta... ta đến kỳ nguyệt sự, bụng... bụng đau quá!"
Sắc mặt ta tái nhợt, cảm giác vô cùng khó chịu.
Hôm nay ngày thành hôn, bận rộn ngược xuôi nên cả ngày ta chưa ăn gì.
Thêm vào đó, ta vốn có thể hàn từ nhỏ, quanh năm dùng thuốc làm bạn, mỗi lần đến kỳ nguyệt sự là đau bụng dữ dội, có khi nằm li ệt giường cả mấy ngày không dậy nổi.
Tiêu Quý dần lấy lại bình tĩnh.
Hắn gọi nha hoàn vào hầu hạ ta.
Còn bản thân vì quá hỏa khí, đành phải ngâm mình trong nước lạnh suốt cả đêm.
Tiểu tư thấy thế lo lắng, hỏi hắn có cần mời đại phu không.
Tiêu Quý đáp bừa một câu: "Không cần, chỉ là hơi hỏa khí quá thôi."
Chẳng hiểu vì sao, hôm sau lại rò rỉ ra vài lời đồn đại.
Người ta nói Tiêu Quý dũng mãnh như hổ, khiến ta bị thương, phải gọi người hầu vào hầu hạ suốt đêm.
Có lẽ là do các nha hoàn bưng mấy chậu nước m áu ra ngoài khi chăm sóc ta, bị người khác trông thấy nên mới truyền ra mấy lời đồn thất thiệt.
Vì là chuyện khuê phòng, nên chẳng ai dám mời thái y xem xét.
Tiêu Quý chưa th ỏa m ãn, đành phải ngâm mình trong nước lạnh suốt cả đêm dài.
2.
Có lẽ vì tin đồn ấy, bà mẫu là An Vương phi đã miễn cho ta việc thỉnh an, còn sai người mang đến rất nhiều đồ bổ.
Người hầu trong phủ cũng bắt đầu bàn tán xôn xao.
Khiến ta xấu hổ đến mức mấy ngày liền chẳng dám lộ diện.
Rõ ràng là chẳng có chuyện gì, vậy mà những lời đồn nhảm cứ thế lan xa.
Ta vốn đau bụng ba ngày đầu kỳ nguyệt sự, thân thể lại yếu nhược vì dùng thuốc quanh năm, nên hầu như không thể ra ngoài.
Bà mẫu bèn gửi lễ vật về nhà mẹ đẻ thay ta xin lỗi.
Kết quả là trò đùa này càng đi xa hơn, bắt đầu lan truyền rằng An Vương thế tử bất mãn vì hôn sự do hoàng đế ban, trong đêm tân hôn đã h ành h ạ tân nương đến mức xu ất hu yết, khiến ta nằm liệt giường mấy ngày không dậy nổi, ngay cả yến tiệc lại mặt cũng chẳng thể về.
Chuyện này truyền đến tai hoàng đế, bà mẫu và công công liền bị triệu vào cung trò chuyện.
Công công vừa về đến nơi đã gọi thẳng Tiêu Quý đến chính sảnh.
Nha hoàn Bích Nhi chạy đến bẩm báo.
Ta nghe xong không khỏi lo lắng.
Suy cho cùng cũng là do ta làm hại hắn.
Ta vội vàng theo Bích Nhi đến tiền sảnh.
Vừa đúng lúc thấy công công định dùng gia pháp với Tiêu Quý, ta lo lắng vội tiến lên quỳ xuống.
"Phụ thân, tất cả đều là lỗi của con."
Chẳng màng gì nữa, cứ nhận lỗi trước đã.
Nếu công công vì chuyện này mà đánh Tiêu Quý, thì vốn dĩ hai người chúng ta đã không có tình cảm vợ chồng, sau này chỉ sợ càng thêm xa cách.
Bà mẫu thấy ta quỳ xuống, vội vàng tiến lại đỡ lấy ta.
"Con quỳ làm gì? Đó là lỗi của phu quân con, nó đáng bị phạt vì khiến con nằm li ệt gi ường mấy ngày như thế."
Đối diện với lời nói của bà mẫu, ta xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.
Gương mặt càng lúc càng đỏ bừng vì thẹn.
Bà mẫu chỉ cho rằng đó là nét thẹn thùng của nữ nhi mà thôi.
Ta được đỡ dậy, ánh mắt hướng về phía Tiêu Quý.
"Mẫu thân, không phải......"
"Nhi tử vốn là lần đầu thành thân, nhi tử cũng đâu có cố ý, Phụ thân, Mẫu thân, sao hai người lại có thể nghe tin đồn nhảm từ người ngoài." Tiêu Quý thấy ta có chút ngại ngùng liền lên tiếng trước.
"Ngươi còn mặt mũi mà nói! Trước khi thành thân đã dặn dò ngươi phải học hỏi, ngươi......" An Vương cũng thấy ngượng ngùng nên không biết nói gì thêm.
Việc này vốn là chuyện riêng giữa vợ chồng, làm ầm ĩ lên như vậy khiến họ còn bị Thái hậu và Hoàng đế gọi vào cung quở trách một phen, trong lòng quả thực không dễ chịu.
"Ngươi làm như vậy, bảo thê tử của ngươi sau này ra ngoài làm sao gặp người? Nếu thân thể bị thương thì cũng nên giấu kín, sao lại làm rùm beng như vậy, không biết đè tin tức xuống."
"Nếu không biết phải xử lý ra sao, cũng nên...... cũng nên để Mẫu thân ngươi biết." An Vương nói xong cũng không tiện mở lời nữa.
Chỉ có ta và Tiêu Quý biết, căn bản không hề có chuyện động phòng.
Ta rõ ràng chỉ là tới kỳ nguyệt sự, tại sao lại bị truyền ra ngoài một cách phóng túng như vậy.
Thật đúng là khiến người ta bó tay!
Tin đồn nhảm ở kinh thành thật là ghê gớm.
"C út ra ngoài cho ta!"
An Vương đuổi thẳng đôi vợ chồng này khỏi tầm mắt mình.
Ta theo Tiêu Quý rời đi.
Trước khi rời đi còn nghe thấy tiếng Bà Bà trách cứ Công Công.
An Vương phi vừa mắng phu quân mình vừa tủi thân.
"Chuyện này cũng không phải lỗi của chúng nó, chắc chắn là có kẻ muốn h.ã.m hại, cớ sao ông lại khắc nghiệt với con như vậy."

