Tòng Ngọc

Chương 3




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

5.

 

Ngồi bên cạnh giường, nhìn Tiêu Quý đang bị sốt.

 

Không ngờ hắn lại vì chuyện kia mà phát sốt.

 

Nhớ lại hôm ở tân phòng, hình như hắn cũng đỏ mặt vì khó chịu.

 

Ta sờ thử trán hắn, đã hạ sốt rồi.

 

Bồi bên chàng suốt một đêm, cuối cùng Tiêu Quý cũng không sao nữa.

 

Hắn tỉnh dậy từ sớm, cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn ta đang dựa bên thành giường mà ngủ th.i.ế.p đi.

 

Hắn khẽ thì thầm: "Da như phấn, mắt như ngọc, trên đời sao lại có nương tử xinh đẹp đến thế này!"

 

Ta nhắm mắt, thực ra đã tỉnh từ lâu, giấc ngủ vốn chập chờn, khi nghe hắn nói vậy, ta cố gắng nén cười.

 

Tiêu Quý tĩnh dưỡng mất mấy ngày.

 

Ta và Tiêu Quý dần trở nên thân thiết hơn.

 

Khi ta đang chơi cờ ngoài sân, hắn tiến lại gần: "Đang đánh cờ sao, để ta chơi cùng nàng."

 

Hắn ngồi đối diện ta, bắt đầu ván cờ.

 

Ván cờ kết thúc, bất phân thắng bại.

 

Hắn mỉm cười trêu đùa: "Đánh cờ, vẫn là vị trong cung kia lợi hại hơn, năm xưa khi ngài ấy đi tuần phương Nam, trong một cuộc thi cờ ở Giang Nam, đã thắng hiểm nửa nước, sau đó ngài ấy đã hẹn với nữ tử kia, năm sau sẽ gặp nhau tại một địa điểm đã định để cùng đối ẩm một ván cờ."

 

Người Tiêu Quý nhắc đến chính là vị trong cung kia.

 

Ta đáp: "Đánh cờ chú trọng tâm tính, hôm nay chàng và ta hòa nhau, đổi lại là người khác chưa chắc đã phân định được thắng thua."

 

"Hơn nữa, chàng nhường ta, còn trong mắt ngài ấy chỉ có d*c v*ng chinh phục mọi thứ mà thôi."

 

Tiêu Quý nghe vậy liền nắm bắt trọng điểm hỏi: "Nàng quen biết hoàng thượng, từng đánh cờ với ngài ấy sao?"

 

Dưới đáy mắt ta thoáng hiện lên tia hoảng loạn.

 

"Ta ở Cô Tô tĩnh dưỡng, từng nghe kể về trận đấu đó, ta cũng đã thấy ván cờ ấy rồi."

 

Không đợi hắn truy hỏi thêm, ta ho khan vài tiếng, sắc mặt dần trở nên trắng bệch.

 

Tiêu Quý lo lắng hỏi: "Sức khỏe nàng vẫn luôn không tốt sao?"

 

Ta khẽ gật đầu "ừ" một tiếng: "Ta vốn là trẻ sinh non, lại là con muộn của phụ mẫu, từ nhỏ đã được nuôi ở nhà ngoại tổ mẫu, khí hậu nơi đó phù hợp để dưỡng bệnh, cộng thêm thần y cũng định cư ở đó, nên ta vẫn luôn ở đó tĩnh dưỡng."

 

Ta áy náy nói: "Xin lỗi chàng, thân thể ta không gánh nổi nỗi khổ sinh nở, chúng ta là được ban hôn, không thể hòa ly, mấy ngày nữa nếu chàng có ý, ta có thể nói với mẫu thân về việc nạp th.i.ế.p."

 

Sắc mặt Tiêu Quý lập tức trở nên khó coi.

 

Hắn chần chừ một chút rồi đứng dậy, quay lưng lại phía ta: "Ta nghe nói nàng ghét thuốc đắng, nàng thích ăn bánh hạt dẻ, ta đi tìm cho nàng chút ít."

 

Ta nhìn theo bóng lưng hắn rời đi.

 

Hắn không hề từ chối, chắc hẳn là chê bai thân thể ta yếu ớt rồi.

 

Bình an trôi qua nửa tháng.

 

6.

 

Đến sinh thần Đức phi, cả gia đình đều phải vào cung dự tiệc.

 

Trên đường đi, Tiêu Quý cứ chằm chằm nhìn ta một lúc lâu.

 

"Hay là đừng đi nữa, thân thể nàng yếu, nên ở phủ nghỉ ngơi cho tốt mới phải." Tiêu Quý có chút không vui nói với ta.

 

Ta không hiểu vì sao hắn lại tức giận.

 

Ta chậm rãi mở lời: "Không được, sinh thần Đức phi, chúng ta không đến là làm mất mặt người rồi."

 

"Người đã khiến nàng bỏ lỡ vị trí Hoàng hậu đấy."

 

Nghe vậy, ta liếc nhìn Tiêu Quý.

 

Ta vò vạt khăn tay, im lặng cúi đầu.

 

Tiêu Quý chẳng lẽ lại ghét bỏ ta.

 

Thôi vậy!

 

Nhưng trong lòng ta thấy khó chịu.

 

Tiêu Quý thấy vậy cũng thấy khổ sở không thôi: "Ta chỉ nói một câu sự thật, nàng đau lòng sao?"

 

Ta lắc đầu.

 

"Gả cho ta, nàng lại ủy khuất đến thế sao, hay là nàng vốn dĩ muốn tiến cung?" Tiêu Quý truy vấn.

 

Ta lại lắc đầu.

 

Tiêu Quý có chút nóng nảy, thấy tâm trạng ta không tốt, hắn vắt óc suy nghĩ, muốn nói lại thôi.

 

Ta chậm rãi nói: "Phu quân là đang phiền th.i.ế.p gả cho người, lại chẳng có chút tình thú, là kẻ ngốc nghếch sao?"

 

"Tất nhiên là không!"

 

Tiêu Quý mồm nhanh hơn não, buột miệng thốt ra.

 

Hắn hắng giọng mấy tiếng rồi nói: "Nàng ngoài việc ưa nhìn hơn nữ tử tầm thường một chút, da dẻ trắng trẻo hơn một chút ra thì cũng thế cả thôi."

 

Nghe thế, ta thầm cười trong lòng.

 

Hắn lại nhỏ giọng nói: "Cờ nghệ tốt hơn bọn họ một chút, chỉ là không biết dỗ dành phu quân."

 

Tiêu Quý cảm thấy tủi thân một cách khó hiểu.

 

Hắn ngủ phòng ngoài hơn một tháng, chưa từng thấy ta chủ động mời hắn về phòng nghỉ ngơi.

 

Khiến cho mỗi đêm khi nhắm mắt lại, trong đầu hắn đều là bóng hình ta.

 

Nhớ lại ngày đó, ta thế mà nói muốn nạp th.i.ế.p cho hắn, làm Tiêu Quý tức giận vô cùng.

 

Hắn đang nghĩ, nói ta không biết dỗ dành phu quân, liệu ta có đau lòng không.

 

Ngay sau đó liền bổ sung một câu: "Dù sao ta cũng không biết dỗ dành phu nhân, chúng ta vừa vặn xứng đôi vừa lứa."

 

Đối diện với vẻ mặt gượng gạo của hắn, ta mím môi cười khẽ.

 

Từ sau khi thành hôn, hắn rất ít khi ra ngoài ăn chơi trác táng cùng đám bằng hữu lêu lổng, suốt ngày chỉ tìm cách quanh quẩn bên cạnh ta.

 

Mẫu thân ép hắn học tập trong thư phòng, sáng sớm còn cùng hộ vệ trong phủ so tài rèn luyện.

 

Ta cũng dần dần quen với sự hiện diện của hắn.

 

7.

 

Yến tiệc trong cung bắt đầu, các vị quý nhân lần lượt vào chỗ.

 

Ta cảm nhận được mấy ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.

 

Bọn họ bắt đầu thì thầm to nhỏ.

 

"Đây chính là An Vương thế tử phi, nghe nói đêm tân hôn nàng ta bị thế tử trả thù, mấy ngày liền không xuống nổi giường."

 

"Chẳng phải sao, từ sau ngày đó, thế tử cũng không còn ngủ chung với nàng ta nữa."

 

"Thế tử phi này tuy nhan sắc khuynh thành, lại chẳng được lòng người!"

 

"Thân thể yếu ớt thế kia, chỉ sợ không thỏa mãn được thế tử."

 

Trong mắt mọi người đều là ý cười hóng hớt, tò mò, ẩn ý khiến ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

 

Ta chỉ thấy trong lòng ngột ngạt, nhìn sang Tiêu Quý, thấy hắn đang uống rượu vui vẻ cùng đám bạn.

 

Ta nói với mẫu thân bên cạnh: "Mẫu thân, con muốn ra ngoài hóng gió một chút."

 

"Đi đi, đừng đi xa, hóng gió xong thì sớm quay về."

 

Ta khẽ gật đầu, đứng dậy rời khỏi yến tiệc.

 

Ta ngồi xuống đình nghỉ mát cạnh hồ nước cách đó không xa.

 

Nhìn những đóa sen trong hồ, đã tàn úa không ít.

 

Không khỏi cảm thán: "Hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, hồ này quá nhỏ, không chứa nổi vẻ yêu kiều của nó, chẳng mấy chốc mà đã sớm lụi tàn!"

 

"Tiểu thư là đang than cho hoa sen, hay là đang than cho nhân sinh?"

 

Nghe thấy tiếng nói, ta vội vã quay người lại, nhìn thấy một nam tử đang mặc trường bào màu đen huyền vô cùng hoa quý.

 

"Là ngươi..." Người này chính là kẻ năm xưa thắng ta nửa nước cờ trong cuộc thi cờ nghệ.

 

Năm đó ta đã đoán ra thân phận hắn không tầm thường, cũng đoán được hắn rất có thể là quý nhân trong cung.

 

Khi nhận thánh chỉ phải gả cho Hoàng đế, dù lòng không muốn, nhưng nghĩ đến việc người cùng mình đánh cờ chính là hắn, đã từng nảy sinh một chút mong đợi.

 

Trước mắt ta giả vờ như không quen biết hắn, khẽ gật đầu với hắn.

 

"Hồ này quá nhỏ, không chứa nổi vẻ yêu kiều khi sen nở rộ, sớm nở tối tàn, cũng giống như tuổi xuân vậy, thật bất lực."

 

Giống như các tiểu thư thế gia quyền quý trong kinh thành, hôn nhân chẳng thể tự mình làm chủ.

 

Ta vốn không màng danh lợi, lại vì Thái hậu và một bức họa mà bị cuốn vào trung tâm quyền lực hoàng gia.

 

Tiêu Vấn chăm chú nhìn nữ tử trước mắt, cách nàng nói chuyện giống hệt người năm xưa đã cùng hắn đối cờ.

 

Nhưng người đó hắn đã tìm được rồi.

 

Dung mạo nữ tử trước mặt thực sự xinh đẹp thoát tục, khiến hắn ẩn ẩn có chút rung động.

 

"Tiểu thư xinh đẹp, còn đẹp hơn cả đóa sen trong hồ, chắc chắn sẽ không khiến nàng sớm tàn phai, ngày sau có được sự phú quý, được nâng niu chăm bón, nhất định có thể nở rộ lâu dài."

 

Nghe những lời này, ta cúi mắt không nhìn hắn, chỉ thấy những lời này thật ghê tởm.

 

"Hoa sen dù đẹp cũng chẳng bằng trăm hoa đua nở, người đời xem chán sen rồi, cũng sẽ thích ngắm hoa dại tươi mới thôi."

 

"Hoa sen trong hồ dù có yêu kiều đến mấy, rốt cuộc cũng bị giam cầm trong hồ nước, còn hoa dại có cả rừng cây làm bạn, tự nhiên sẽ chẳng thấy cô đơn, tự tin sinh trưởng, kiên cường bất khuất, chẳng cần bàn tay phú quý nâng niu cũng có thể sống sót."

 

Thật xui xẻo, biết thế đã không đi ra ngoài.

 

Tiêu Vấn càng nghe càng tán thưởng nữ tử trước mắt.

 

Hắn đánh giá nữ tử một lượt rồi hỏi: "Tại sao không dám ngẩng đầu?"

 

"Th.i.ế.p dung nhan thô lậu, lại đã có chút say, sợ làm kinh động đến quý nhân." Ta khẽ cúi đầu, muốn rời đi.

 

Tiêu Vấn không chịu buông tha, đuổi theo hỏi: "Xin hỏi tiểu thư quý danh?"

 

Hắn không đợi ta trả lời, lại hỏi tiếp: "Không biết chúng ta đã từng gặp nhau chưa."

 

Nhìn vẻ mặt nữ tử trước mắt, hình như đã đoán ra thân phận của hắn.

 

"Phu nhân, đi ra ngoài cũng đã lâu, nên về thôi." Ta đang nghĩ cách thoát thân thì Tiêu Quý kịp thời xuất hiện.

 

Ta như nhìn thấy cứu binh, ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Quý, trong mắt đầy vẻ vui mừng.

 

"Phu quân." Ta hành lễ nhẹ với Hoàng đế rồi bước về phía Tiêu Quý.

 

Tiêu Quý hành lễ với Hoàng đế: "Bệ hạ, thê tử của đệ lần đầu vào cung dự tiệc, không nhận ra Bệ hạ, có lời nào kinh động đến ngài, mong ngài tha tội."

 

Tiêu Vấn kinh ngạc, ánh mắt hắn đổ dồn về phía ta.

 

Ánh mắt đánh giá này chỉ khiến ta vô cùng không thoải mái.

 

"Nàng là Tô Tòng Ngọc?" Tiêu Vấn không để ý đến lời Tiêu Quý, ánh mắt nhìn thẳng vào ta.

 

Trong mắt hắn là vẻ kinh ngạc và không cam lòng.

 

Đột nhiên nhớ ra, Tô Tòng Ngọc cũng từ Giang Nam trở về.

 

Hắn bắt đầu nghi ngờ, giọng nói của Tô Tòng Ngọc thật quá đỗi quen thuộc.

 

Ta tựa vào sau lưng Tiêu Quý nói: "Bẩm Bệ hạ, đúng là thần phụ."

 

Tiêu Quý nén cơn giận lại tiếp tục nói: "Bệ hạ, yến tiệc mừng sinh thần của Đức phi nương nương sắp bắt đầu rồi, đệ xin đưa phu nhân về trước."

 

Ta cùng Tiêu Quý hành lễ cáo lui.

 

Đi rất xa, ta vẫn có thể cảm nhận được có ánh mắt đang dõi theo mình, chỉ thấy sống lưng lạnh toát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.