Tòng Ngọc

Chương 5




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 5 miễn phí!

Chàng đã không còn nhớ đến lời hứa năm xưa, nhưng ta thì vẫn luôn ghi nhớ.

 

Ta mỉm cười nói: "Đời này th.i.ế.p chỉ bám lấy chàng thôi, dù sao thì hồi nhỏ chàng cũng từng nói sẽ cưới th.i.ế.p làm nương tử mà."

 

Tiêu Quý khẽ cười đáp: "Hiện giờ nàng chính là nương tử của ta rồi."

 

"Vâng."

 

Ta dần chìm vào giấc ngủ mê man.

 

9.

 

Mấy ngày tiếp theo, bà bà dạy dỗ quy củ cho hai vị quý th.i.ế.p.

 

Các nàng ấy cũng biết lễ độ, chưa từng đến chỗ ta gây chuyện.

 

Thế nhưng, mỗi khi Tiêu Quý về phủ, các nàng lại chủ động tiến lên tranh sủng, kết quả bị Tiêu Quý lấy cớ va chạm mà phạt quỳ sáu canh giờ, rồi cấm túc trong viện suốt sáu tháng.

 

Sau khi phạt quỳ được hai canh giờ, ta đích thân ra mặt, sai người đưa di nương về viện, chỉ cần cấm túc ba tháng là đủ rồi.

 

Ta sai người gửi nhân sâm thượng hạng cùng thức ăn ngon, dặn dò người bên cạnh chăm sóc chu đáo.

 

Có lẽ vì làm phật lòng hoàng đế nên phương Bắc xuất hiện giặc cướp, hoàng đế hạ chỉ ban cho chàng một vạn binh lực đi dẹp loạn.

 

Ta không nỡ rời xa chàng, lúc tiễn đưa ở cổng thành, lòng tràn đầy lưu luyến.

 

"Chàng đi rồi, phải chăm sóc bản thân cho tốt." Ta đỏ hoe mắt.

 

"Nàng quay về đi, kẻo bị cảm lạnh."

 

Ta gật đầu.

 

Tiêu Quý đi chưa đầy chín ngày thì Đức phi đổ bệnh, cho người mời ta vào cung thị tật.

 

Bà bà đưa cho ta một tín vật, nhẹ nhàng an ủi: "Nếu vào cung mà gặp nguy hiểm, hãy làm nổ tín vật này, mẫu thân sẽ lập tức tìm thấy con."

 

Ta nhìn ống tín hiệu này, khẽ an ủi: "Mẫu thân, người yên tâm, ta nhất định sẽ bình an vô sự trở về."

 

Người khẽ gật đầu, cuối cùng vẫn không nói thêm lời nào.

 

Tiễn mắt ta lên xe ngựa.

 

Đến Trường Xuân cung của Đức phi.

 

Ta nhìn người, phục sức giản dị, trên tay cầm tràng hạt.

 

"Tòng Ngọc tỷ tỷ, tỷ tới rồi sao?" Liễu Vãn Vãn mỉm cười chào hỏi ta.

 

Ta nhìn nàng, nói: "Sớm biết như vậy, sao phải khổ sở đến thế?"

 

Liễu Vãn Vãn khẽ cười, nàng nhìn bức họa nói: "Năm đó khi tỷ đưa chàng đến y quán, là ta tận tâm chăm sóc, chàng khi ấy không nhìn thấy gì, chính ta là người luôn bên cạnh chàng."

 

"Năm ấy khi chàng cùng tỷ đánh cờ, ta đã đứng từ xa nhìn ngắm. Chàng tuấn mỹ, khí độ bất phàm, khiến ta vô cùng ngưỡng mộ."

 

"Sau khi biết hai người hẹn năm sau gặp lại, ta khổ công học cờ, chỉ mong có thể xứng đôi với chàng."

 

Liễu Vãn Vãn vừa nói vừa khóc.

 

Nàng là đồ đệ của Thần y, cũng coi như quen biết ta từ nhỏ, rất am hiểu chuyện của ta.

 

Vì muốn tiếp cận hoàng đế, nàng nỗ lực bắt chước nước cờ của ta, học theo ngữ khí của ta. Ban đầu ta chẳng hề để tâm, không ngờ mục đích của nàng lại là vì Tiêu Vấn.

 

Đúng là si tình, chỉ tiếc lại chọn sai cách.

 

"Ta cũng nên cảm tạ nàng, chuyện hoàng đế ban hôn cho ta, là nàng đề xuất phải không?" ta hỏi.

 

Liễu Vãn Vãn gật đầu: "Tỷ thường kể chuyện hồi nhỏ, nói muốn gặp lại ca ca đã đưa tỷ về nhà. Nay tỷ như nguyện gả cho người trong lòng, ta giúp tỷ một tay, chẳng phải rất tốt sao?"

 

"Nhưng nàng thừa biết nếu mạo nhận ta, sớm muộn gì cũng có ngày hắn phát hiện. Nàng không sợ kết cục của mình sẽ ra sao sao?"

 

Ta biết tin hoàng đế tìm thấy người trong mộng năm xưa ở Giang Nam, trong lòng liền nhẹ nhõm hẳn.

 

Khi biết người đó là Liễu Vãn Vãn, cảm giác của ta nhiều hơn cả là xót xa và lo lắng.

 

Liễu Vãn Vãn cười lắc đầu: "Ta đã mang thai rồi. Cho dù chàng không yêu ta, nhưng ta yêu chàng. Chỉ cần được ngắm nhìn chàng từ xa, với ta như thế là đủ."

 

Ta trầm mặc.

 

"Vậy nên, dù hắn có cường đoạt nàng, nàng cũng không bận tâm, thậm chí cam tâm trở thành quân cờ trong tay hắn sao?"

 

"Hắn điều Tiêu Quý ra đi, lũ phỉ kia lên tới vạn người, mười mấy trại cướp lớn nhỏ, hoàng đế căn bản chưa từng nghĩ tới việc để phu quân của ta sống sót trở về."

 

Liễu Vãn Vãn trầm mặc, trong lòng dấy lên nỗi hổ thẹn.

 

"Tòng Ngọc tỷ tỷ, tỷ gả cho người thương, đã thỏa ước nguyện, còn được nhập cung, nhận thánh sủng. Bệ hạ đã hứa, sẽ ban cho tỷ ngôi vị Quý phi."

 

"Đủ rồi!" Ta ngắt lời nàng.

 

"Không phải ai cũng giống nàng, vì tư dục cá nhân mà chuyện gì cũng làm ra được."

 

Ta xoay người rời đi.

 

10.

 

Hoàng đế đang đứng ngay cửa.

 

Người chậm rãi bước vào.

 

Tiêu Vấn ra hiệu cho Đức phi lui ra ngoài.

 

Dù không hề muốn, Đức phi vẫn phải thoái lui khỏi đại điện.

 

Trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta.

 

"Tòng Ngọc, chuyện từ hôn là lỗi của trẫm. Nhưng vì trẫm vẫn luôn đinh ninh Vãn Vãn chính là nàng, nên mới đưa ra quyết định đó." Tiêu Vấn giải thích, vẻ mặt rõ ràng có chút nôn nóng.

 

Ta lạnh lùng nhìn người.

 

"Cho dù người không từ hôn, ta cũng sẽ chủ động từ hôn. Vừa rồi người cũng đã nghe thấy rồi đấy, ta chưa bao giờ có tình cảm với người." Ta dứt khoát từ chối.

 

Tiêu Vấn sững sờ, không thể tin nổi.

 

Hắn lấy lại bình tĩnh, nói: "Nàng là đang trách trẫm ban hôn cho nàng, đúng không?"

 

"Bệ hạ, ngươi và ta chỉ có gặp gỡ một lần, người cho rằng ta sẽ mến mộ người sao?"

 

"Người có biết vì sao khi đó người chỉ thắng ta nửa chiêu không?"

 

Tiêu Vấn: "Vì sao?"

 

"Bệ hạ thích tranh đấu hơn thua, từ khi đánh cờ, nước cờ của người chiêu chiêu đều muốn đoạt mạng."

 

Ta bình tĩnh nhìn thẳng, ánh mắt sắc sảo: "Giống như việc người từ hôn rồi lại ban hôn, thật sự rất hẹp hòi."

 

Tiêu Vấn bật cười.

 

Trong mắt người tràn đầy sự tán thưởng: "Nàng quả nhiên gan dạ, không hổ là người có thể đối cờ với trẫm."

 

"Nhưng phu quân của ta lại luôn nhường nhịn ta. Ở trước mặt ta, chàng chưa bao giờ cần phô trương bản lĩnh, mỗi lần đánh cờ, ta đều thắng. Đó chính là sự khác biệt."

 

"Bệ hạ làm gì cũng muốn thắng, nói dễ nghe là gặp được đối thủ xứng tầm, nói khó nghe chính là người không chịu thua, luôn muốn chiếm thế thượng phong. Mà người là hoàng đế, cai trị thiên hạ là chuyện người nên làm, người không cho phép người bên cạnh mình quá mức thông tuệ."

 

"Quá mức thông tuệ sẽ khiến người hoài nghi nàng ta mưu đồ vị thế, thậm chí đe dọa đến ngôi vị hoàng đế của người."

 

"Bệ hạ cần một phi tử hiền lương thục đức, và ta, từ đầu đã không phải người đó."

 

Tiêu Vấn nhìn chằm chằm ta, hồi lâu không nói.

 

Sau một lúc, người hỏi: "Vậy nếu trẫm cưỡng cầu thì sao?"

 

Ta quả quyết: "Bệ hạ không dám. Người mời ta nhập cung là để bàn điều kiện, muốn ta tự nguyện nhập cung để chịu lấy tiếng xấu."

 

Ta nhếch mép khinh bỉ: "Bệ hạ, người xem kìa, người vừa sợ tổn hại thanh danh, lại vừa tham muốn mỹ nhân."

 

"Nếu không theo ý trẫm, Tiêu Quý tất chếc." Tiêu Vấn đe dọa.

 

Ta nhìn thẳng vào mắt người.

 

Trong lòng căng thẳng, lo sợ.

 

Nhưng ta không thể nhượng bộ.

 

"Phu quân đã nói với ta, nếu ta nhập cung, chàng sẽ tự tận để giữ gìn thanh tiết cho ta, để ta mang thân phận quả phụ mà tiến cung."

 

"Còn ta nói với chàng, nếu chàng chếc, ta sẽ tuẫn tình theo chàng."

 

"Đó chính là khác biệt giữa bệ hạ và phu quân của ta."

 

Chàng chếc, ta chếc, cùng lắm thì một cái chếc mà thôi, ta tuyệt đối không chịu sự uy h.i.ế.p này.

 

Kiếp này không thể bên nhau lâu dài, sớm đầu thai, kiếp sau lại làm phu thê cũng thế thôi.

 

Hơn nữa, phủ Thừa tướng và An Vương phủ đều không phải là nơi người muốn động là động được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.