Triệu Hoán Người Chơi, Kiến Thiết Đại Nguỵ

Chương 192: Hậu quả của sự buông thả




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 192 miễn phí!

Sáng hôm sau, một luồng ánh dương trong suốt xuyên qua cửa sổ và rèm cửa chiếu xuống giường.

Khương Thư bị tiếng bước chân từ hành lang bên ngoài đánh thức. Mở mắt ra, bên tai vừa lúc vang lên tiếng lật giấy.

Y nheo mắt nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy Tạ Âm đang tựa vào gối đầu giường, lật xem tờ báo tháng Mật Dương mới ra.

Cảnh tượng đầy hơi thở cuộc sống này khiến y ngây người vài giây, dụi đôi mắt còn ngái ngủ, giọng nói hơi khàn khàn lẩm bẩm: "Sao huynh lại tỉnh sớm như vậy?"

Nói xong, chưa kịp đợi Tạ Âm mở lời, y nhận ra ánh sáng tự nhiên ngập tràn trong phòng, liền biết không phải đối phương tỉnh sớm, mà là mình tỉnh quá muộn.

Ánh nắng đã chiếu đến giường rồi. Ngày thường vào giờ này, y đã làm việc ở công đường được một lúc rồi.

Khương Thư nhíu mày, có chút lo lắng, vừa định vén chăn xuống giường, Tạ Âm đã không nhanh không chậm ấn cánh tay y lại nói: "Em không cần vội vã dậy đâu, hôm nay không đến công đường cũng không sao."

Khương Thư chợt nhớ ra hôm nay là mùng hai Tết, vẫn đang trong kỳ nghỉ.

Tuy nhiên, Thứ sử thì không có ngày nghỉ. Mấy ngày đầu năm này mỗi ngày đều có khách đến bái hạ và tặng lễ, y đã gặp người này thì không thể không gặp người kia, nên vẫn phải dậy sớm chuẩn bị.

Y vừa nghĩ như vậy, lại nghe Tạ Âm bổ sung: "Nếu có khách đến thăm, ta đi tiếp đãi là được."

Khương Thư suy nghĩ một lát, hỏi: "Như vậy có ổn không?"

Khóe môi Tạ Âm khẽ cong lên: "Sứ quân thân thể không được khỏe, bên cạnh lại không có thân quyến, ta là biệt giá của sứ quân, thay em tiếp khách, có gì là không được?"

Nghe hắn nói như vậy, Khương Thư liền an tâm tự tại nằm xuống.

Y quả thực không muốn dậy. Cái buổi sáng mùa đông giá rét như thế này, đương nhiên là nằm lì trong chăn là thoải mái nhất.

Hơn nữa, đúng như Tạ Âm nói, thân thể y quả thực không được linh hoạt như ngày thường.

Nghĩ đến đây, một vài hình ảnh của đêm qua chợt xông vào đầu, Khương Thư không khỏi mặt mày nóng bừng.

Không biết là do Tạ Âm hay là công lao của bí dược cung đình kia, rõ ràng là lần đầu tiên cùng nam tử hành phòng, y lại trải nghiệm được sự thoải mái chưa từng có. Thế là, sau đó y lại mặt dày chủ động đòi thêm một lần nữa.

Hậu quả của việc thả lỏng nhất thời chính là bây giờ rõ ràng vừa mới ngủ một giấc dậy, nhưng lại như thể cả đêm không được nghỉ ngơi đàng hoàng. Không động thì còn đỡ, vừa động đậy là toàn thân cơ bắp đều ê ẩm, rã rời vì mệt mỏi.

"Vẫn là quá thiếu rèn luyện rồi..." Khương Thư khẽ nhíu mày, lẩm bẩm một câu.

Ngay sau đó y nảy sinh tò mò, ngẩng đầu hỏi: "Nói mới nhớ, 'tay nghề' của huynh thành thạo như vậy, là học từ đâu mà có?"

Điểm này tối qua y đã từng suy nghĩ. Theo lý mà nói, với thân thể hay ho ra máu của Tạ Âm trước đây, hoàn toàn không cho phép hắn làm những chuyện thế này, hẳn là không có kinh nghiệm với phải.

Tạ Âm gấp tờ báo lại, ánh mắt bình tĩnh nhìn y nói: "Em còn nhớ cuốn tập tranh kia không?"

"Tập tranh của Vũ Tuyết Huyễn?"

"Ừm."

Khương Thư nhớ lại chuyện này. Đó là lần đầu tiên y ở lại Tạ phủ, nhìn thấy trên giường Tạ Âm có một cuốn tập tranh, vẽ câu chuyện kim ốc tàng kiều của Khương Thái thú.

Lúc đó lật vài trang, cảm thấy câu chuyện thiếu logic, y liền không xem tiếp. Nghĩ lại thì phía sau chắc hẳn đều là "hướng dẫn" chi tiết về một loại vận động nào đó.

Tạ Âm lại học được những điều này thông qua cuốn tập tranh kia. Nói như vậy, việc tối qua y có được một trải nghiệm nhân sinh hoàn hảo như thế này, còn phải cảm ơn họa sĩ người chơi kia.

Mặc dù, Tạ Âm đã đốt hết tất cả của người ta rồi...

Thôi kệ đi, cùng lắm là sau này phong ít chức cho hắn là được!

Khương Thư suy tính, một bên lười biếng nằm, một bên nắm lấy tay trái của Tạ Âm đặt trên chăn, thảnh thơi v**t v* những gân xanh trên mu bàn tay đối phương.

Nhớ lại chuyện ngày ở phủ Tạ thị, y chợt nghĩ đến nên hỏi: "Đúng rồi, trước đây huynh nói, đợi huynh trở về, ta sẽ cho huynh một danh phận, bây giờ còn muốn không?"

"Chủ công đã cho ta rồi." Tạ Âm bình thản trả lời. Thấy y lộ ra vẻ mơ hồ, hắn lại khẽ nói thêm hai chữ: "Đêm qua."

Khương Thư liền phản ứng lại điều hắn muốn nói là gì, nhướn mày hỏi: "Như vậy là đủ rồi sao?"

Y vốn nghĩ đối phương sẽ yêu cầu mình nhiều hơn, ví dụ như thông báo cho phụ mẫu, huynh trưởng, bằng hữu, đồng liêu, thậm chí là công khai quan hệ của bọn họ với thiên hạ,....

"Chủ công cảm thấy không đủ sao?" Tạ Âm nhìn y với vẻ mặt ung dung tự tại, trong mắt gợn lên ý cười: "Em và ta đêm qua động tĩnh không nhỏ, e rằng thị vệ, tỳ nữ trong viện đều đã biết rồi."

Khương Thư tức khắc hai tai nóng lên, mặc dù trong lòng biết chuyện này chắc chắn không thể giấu được những người hầu hạ bên cạnh, nhưng thông qua miệng đối phương nói ra sự thật này, y luôn cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Bất kể là Chi Đào hay Từ Hải, hay là mấy tên thị vệ mang súng kia, đều là những người y quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn được nữa.

Để người quen biết chuyện này, ít nhiều gì cũng có chút xấu hổ.

Thế mà Tạ Âm dường như còn chê chưa đủ, khẽ nói: "Nếu chủ công vẫn cảm thấy thiệt thòi cho ta, ban ngày cũng có thể thử xem."

"Câm miệng, đừng nói nữa." Khương Thư kéo chăn lên che đầu.

Tạ Âm kéo chăn của y xuống một chút, Khương Thư tưởng hắn lại muốn nói những lời khiến người ta tơ tưởng để trêu chọc mình, không những không chịu bỏ chăn xuống, còn cố ý quay lưng lại với hắn.

Ngay sau đó, y cảm thấy sau lưng ấm áp, đối phương cũng đã chui vào trong chăn rồi.

Tạ Âm vươn tay từ phía sau, nhẹ nhàng kéo chăn phía trước y xuống, giọng nói ôn hòa nói: "Ngoan, đừng che mặt, sẽ không thở được."

Khương Thư bị giọng điệu dỗ dành trẻ con của hắn làm cho kinh ngạc, nhất thời bất ngờ đến quên mất phải phản kháng, chỉ cảm thấy gốc tai càng lúc càng nóng ran, nhưng lại không biết đang xấu hổ vì điều gì.

May mắn là Tạ Âm cũng không hề miễn cưỡng, chỉ để y lộ nửa khuôn mặt ra khỏi chăn, rồi cứ thế ôm lấy vai y không động đậy nữa.

Trong không gian tĩnh lặng, hơi thở khẽ khàng trôi chảy. Được hơi ấm cơ thể của nam tử bao bọc, một chút buồn ngủ lại dâng lên mí mắt.

Qua một lát, Khương Thư hành động tự nhiên quay người lại, ôm lấy eo người bên cạnh, ngửi mùi hương thoang thoảng trên quần áo hắn, không lâu sau lại nhắm mắt ngủ thiếp đi.

*

Giang Châu, Phổ quận, thành Độc Long.

Bên ngoài đại doanh ngoài thành, Hình Tang cưỡi một con tuấn mã màu đỏ, đích thân dẫn đội chờ đợi trên quan đạo.

Khi ánh nắng chiều dần trở nên nhạt nhòa, một đội quân khổng lồ xuất hiện trên đồng không hoang vắng màu xám vàng.

Đội quân đi qua đồng bằng bao la thưa thớt cây cối, dần dần tiến gần đến đội quân của Hình Tang. Sau khi binh lính dẫn đầu hai bên tiếp xúc, kỵ binh đối diện nhường đường.

Một lát sau, thủ lĩnh tộc Đê được binh lính thân cận vây quanh, đi đến hàng đầu của đội ngũ.

Hình Tang nheo mắt lại, nhìn rõ đó là một nam tử trung niên đội mũ lông chồn, dáng vẻ khôi vĩ.

Khất Diệp cưỡi ngựa đến đầu đội ngũ, ánh mắt quan sát khuôn mặt góc cạnh của thanh niên Yết tộc một lúc, chợt nhe toang khóe môi mọc ria đen, giọng nói đầy nội lực: "Đại Thiền Vu đã sớm nghe danh Uy Vũ tướng quân, hôm nay gặp mặt, quả nhiên dung mạo phi phàm, khí thế xuất chúng, đích thực là mãnh hổ trong thâm sơn!"

"Đại Thiền Vu quá khen!" Hình Tang đáp lại bằng một giọng nói tràn đầy năng lượng, đồng tử màu nâu nhạt sắc bén và sáng ngời nhìn chằm chằm đối phương: "Ta đã cho người chuẩn bị rượu ngon, thức ăn trong doanh trại, mời Đại Thiền Vu cùng chư vị tướng sĩ nhập doanh, thưởng thức mỹ thực mỹ tửu!"

Khất Diệp rất thích cách nói chuyện thẳng thắn như thế này, nghe vậy liền sảng khoái đáp: "Hình tướng quân dẫn đường!"

*

Buổi tối, hoàng hôn chìm xuống, chân trời nơi bầu trời và đồng không giao nhau kéo theo vài vệt mây chiều màu vàng hồng.

Sau khi ăn uống no say, Khất Diệp có ý muốn xem thực lực chân chính của người thanh niên đã đầu quân cho mình, liền đề nghị ra ngoài tỷ võ.

Hình Tang hiểu ý hắn, đương nhiên sẽ không từ chối, lập tức nhận lời.

Bước ra khỏi trướng doanh, ánh chiều tà không biết từ lúc nào đã biến mất hoàn toàn. Ánh sáng trên trời mờ ảo, gió lạnh thổi đến cắt da cắt thịt.

Xung quanh sân tập võ trong doanh trại, binh lính đốt lên nhiều đống lửa. Lửa trại cháy bùng lên trong ánh chiều tà mờ ảo, khói xanh cuộn tròn trên ngọn lửa, từ từ bay lên bầu trời bao la.

Vòng đầu tiên, một đại tướng bên cạnh Khất Diệp chủ động xin xuất chiến, đó là một nam tử da ngăm đen, thân hình vạm vỡ.

Hắn không cầm theo vũ khí. Hình Tang liền vứt bỏ đao kiếm, dao găm trên người, tay không cùng đối phương so tài tỷ thí.

So về thể chất, rõ ràng người tộc Đê khỏe khoắn, vững vàng hơn. Còn so về võ nghệ, thân thủ của thanh niên tộc Yết lại linh hoạt hơn nhiều.

Võ thuật của Hình Tang vừa có bóng dáng của huấn luyện chiến đấu chính thống, lại vừa ẩn chứa kinh nghiệm mà hắn ngộ ra từ vô số lần sinh tử chiến đấu. Mỗi chiêu mỗi thức cương nhu có độ, thu phóng tự nhiên. Vừa mới chạm trán, còn chưa đợi người ngoài nhập cuộc, hắn đã bất ngờ ghì chặt tướng lĩnh tộc Đê xuống đất.

Ván đầu tiên, Hình Tang thắng.

Thủ hạ của mình bị mất mặt, Khất Diệp chẳng những không hề bận tâm, ngược lại còn vui vẻ vỗ tay khen ngợi, lời lẽ không hề tiếc lời khen ngợi Hình Tang.

Ván thứ hai, Khất Diệp nói muốn thi bắn cung.

Hình Tang lập tức sai người đi lấy cung tên đến. Đến lúc tộc Đê phái người, Khất Diệp đang định gọi con trai mình ra thử sức, lúc này một giọng nữ trong trẻo và mạnh mẽ vang lên bên tai mọi người.

"Ta đến!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.