Triệu Hoán Người Chơi, Kiến Thiết Đại Nguỵ

Chương 221: Chuyến xe tuyên chuyến




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 221 miễn phí!

Nửa khuôn mặt của Tạ Kiểu đắm chìm trong ánh nắng ấm áp rực rỡ của ngày thu, tay nâng nửa chén trà nguội lạnh còn sót lại, nghiêng người nhìn ra cánh đồng màu vàng kim đang dần trôi qua ngoài cửa sổ.

Ánh mặt trời xuyên qua chiếc cửa sổ kính hé mở của xe rọi vào trong khoang, chiếu xiên lên chiếc ghế bọc thảm dệt màu bơ.

Gió thu se lạnh thổi qua tấm rèm cửa sổ, những tua rua trắng dưới rèm bay phất phơ không ngừng trong gió.

Tạ Kiểu bất động nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trạng vô cùng yên bình, dường như toàn bộ tinh thần đều say đắm trong bầu không khí thư thái và mỹ lệ này.

Chỉ đến khi tỳ nữ bên cạnh hỏi có cần thêm trà không, hắn mới hoàn hồn.

Tầm mắt quay lại, Tạ Kiểu đặt chén trà xuống bàn trà, thấy Tạ Tuyết ở đối diện cũng đang xuất thần nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, không nhịn được cười nói: "Trước đây huynh còn nói xe ngựa nhà mình thoải mái hơn, nay đã thay đổi ý kiến chưa?"

Tạ Tuyết nghe thấy, quay đầu lại, cười bất đắc dĩ: "Lần này đệ hơn ta một bậc, chuyến xe này ngồi quả thực rất thoải mái."

Vừa nói, hắn vừa dùng đốt ngón tay gõ nhẹ vào tấm kính cửa sổ hình ô vuông bao quanh khoang xe: "Vật này là điểm cốt yếu."

"Đúng vậy." Tạ Kiểu cười phụ họa.

"Chuyến xe" mà họ đang nói là tuyến xe chuyên tuyến* giữa Tốn Dương và Mật Dương mới được khai thông vào đầu tháng này.

*tuyến xe chuyên tuyến: là xe đi tuyến cố định giữa hai nơi

Do kỳ thi tuyển quan sắp được tổ chức, số lượng thương nhân và lữ khách qua lại hai nơi Tốn Dương và Mật Dương tăng đột biến trong thời gian này. Để duy trì trật tự quan đạo, đồng thời tạo điều kiện thuận lợi cho khách đến, quan phủ đã mở các tuyến xe chuyên tuyến khứ hồi giữa hai nơi.

Tuyến đường này hiện chỉ là thử nghiệm, nếu hoạt động tốt, sau này cũng sẽ dần được mở rộng ra các thành lân cận.

Xe được chia thành hai loại: một là xe thông thường, hai là xe hạng sang.

Khoang xe thông thường đơn giản, một chiếc chở tối đa mười hai người. Bên trong khoang ngoài ghế ngồi ra thì không có tiện nghi phục vụ nào khác, phải dừng lại nghỉ ngơi năm đêm tại các trạm dịch, ngủ giường tập thể. Hành trình tương đối dễ mệt mỏi, nhưng đổi lại giá rẻ, một người một chuyến chỉ cần trả ba mươi lăm tiền.

Xe hạng sang thì tinh tế và lộng lẫy hơn nhiều. Khoang xe không chỉ lắp đặt cửa sổ kính để ngắm cảnh mà còn có rèm cửa thêu, ghế mềm có thể gập lại, thảm dệt tay, bàn trà gỗ thật và các tiện nghi khác. Lò sưởi trên xe có thể sưởi ấm, nấu trà và đun nước nóng. Ghế mềm mở ra còn có thể biến thành đệm ngủ, đắp chăn vào là có thể an giấc.

Nếu vội vã, khách có thể trực tiếp nghỉ ngơi trên xe vào ban đêm, miễn là thời tiết tốt, đi cả ngày lẫn đêm cũng không thành vấn đề. Trạm dịch sẽ sắp xếp luân phiên ngựa và phu xe. Nhờ đó, thời gian từ Tốn Dương đến Mật Dương được rút ngắn một nửa, hành trình vốn mất ít nhất bảy ngày, nay chỉ cần ba ngày là tới nơi.

Đương nhiên, giá bao hết chiếc xe hạng sang có tiện nghi tốt như vậy cũng rất đắt, nhưng những con em thế gia lớn như Tạ Kiểu căn bản sẽ không bận tâm đến giá cả, chỉ cần mấy ngày đi đường này sống thoải mái là được.

Cho đến nay, Tạ Kiểu vẫn rất hài lòng với lựa chọn của mình.

Chiếc xe hạng sang này không chỉ rộng rãi thoải mái, tầm nhìn tốt, mà không biết là do mặt đường bằng phẳng hay trên xe có lắp đặt đồ vật giảm xóc gì mà cũng không bị xóc nảy mấy. Nếu không phải bên tai vẫn luôn có tiếng bánh xe lóc cóc chuyển động và khoang xe đang rung lắc nhẹ, hắn gần như sẽ nghĩ rằng mình đang ngồi trong một gian lầu các biệt lập giữa đồng nội để tận hưởng phong cảnh mùa thu.

"Đợi đến Mật Dương, huynh cứ cùng ta ở tạm trong phủ đệ của A Âm, nếu sau này có tính toán khác, hãy sắp xếp sau." Tạ Kiểu nhấp một ngụm trà nóng vừa được nấu, nói.

Tạ Tuyết khẽ gật đầu, đáp một tiếng "Được".

Khác với phần lớn văn sĩ đổ về Mật Dương để tham gia kỳ thi, họ đến Mật Dương lần này là do Ngụy Vương mời.

Đối với các quan chức của tiền triều, Khương Thư hầu hết đều có ấn tượng không tốt, nhưng không thể phủ nhận, trong số đó quả thực có một số người có năng lực xuất chúng, có thể bỏ qua quá trình khảo hạch sàng lọc, trực tiếp nhậm chức quan.

Vì vậy, sau khi bàn bạc với đội ngũ mưu sĩ bên cạnh, Khương Thư đã đích thân viết thư mời những nhân tài ưu tú mà y cho là đạt tiêu chuẩn này đến Mật Dương làm quan.

Tạ Tuyết và Tạ Kiểu chính là những người nhận lời mời này.

Tạ Tuyết nguyên là Tá trứ tác lang của tiền triều, nhậm chức tại Bí thư tỉnh. Ngoài mối quan hệ họ hàng, hắn còn là đồng liêu kiêm bằng hữu chí giao với Chu Mặc, người hiện đang giữ chức Phó quán trưởng thư các Mật Dương.

Khương Thư chính là nghe theo sự tiến cử của Chu Mặc, mới mời hắn đến nhậm chức tại thư các Mật Dương.

Còn Tạ Kiểu thì được Khương Thư đích thân mời đến giữ một trong các chức phó chủ khảo của kỳ thi, chủ trì các vấn đề thi cử.

Hai vị phó chủ khảo còn lại, một người là Lưu Sán, tế tửu hiện tại của quận học, người đã chủ trì nhiều kỳ thi tốt nghiệp. Người kia là Ân Trọng Hành, Tả Bộc Xạ thượng thư của tiền triều, tức là nhạc phụ của Khương Hiển.

Ba vị phó chủ khảo, cộng thêm quan chủ khảo Thôi Lan, kỳ thi này coi như đã quy tụ đầy đủ đại diện của mọi lứa tuổi và mọi tầng lớp.

"Nhắc đến Thất lang," Tạ Tuyết cất giọng ôn hòa, "Đệ ấy và Ngụy Vương có còn vướng mắc gì không?"

Lời hắn hỏi có vẻ mơ hồ, nhưng Tạ Kiểu nghe là hiểu ý hắn ngay.

Nhớ lại lúc trước, bức thư Tạ Âm gửi về Hành Xuyên, bọn họ đều đã truyền tay nhau đọc và thảo luận.

Lúc đó còn không hiểu vì sao Tạ Nhàn sau khi đọc thư lại giận dữ đến thế, đầy vẻ bực bội mà nói: "Nếu quả thực đơn giản như vậy thì tốt rồi."

Sau này, hai người mới dần dần ngẫm ra.

Với tính cách của Tạ Âm, dù là để giải ưu cho chủ công, cũng tuyệt đối không thể nghĩ ra chủ ý là để chủ công giả làm đoạn tụ, càng đừng nói đến việc đích thân ra trận phối hợp.

Lời giải thích duy nhất, chính là người đệ đệ của họ có mưu đồ khác, và điều hắn mưu đồ, hiển nhiên chính là vị chủ công của hắn.

"Chuyện này... ta cũng không rõ," Tạ Kiểu nói, "Nhưng đệ ấy xưa nay cố chấp, dù cách xa nhau, hai người rất có thể vẫn đang tiếp tục."

"Thúc phụ đối với chuyện này có lập trường gì?"

Tạ Kiểu suy ngẫm một lát, sau đó cười lắc đầu: "Chuyện này nếu đổi lại là ta, có lẽ đã sớm bị đuổi ra khỏi nhà, nhưng đệ ấy sao...."

"Không ai làm gì được hắn." Tạ Tuyết tiếp lời.

"Đúng là như thế." Tạ Kiểu gật đầu, trên mặt nở nụ cười bất lực.

Thực ra còn có một suy đoán hắn chưa nói ra. Hắn cảm thấy trong lòng phụ thân đã ngầm thừa nhận mối quan hệ giữa Thất đệ và nhi tử Khương thị kia. Dù sao ngay cả ngọc tỷ cũng đã lén lút gửi đi rồi.

Nếu không công nhận, đáng lẽ phải tìm mọi cách cắt đứt quan hệ mới đúng. Nhưng hành động của Tạ Nhàn, rõ ràng đã trói buộc cả gia đình họ lên con thuyền lớn của Ngụy Vương.

Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của Tạ Kiểu, không dám nói cho người khác nghe.

*

Ngồi trên xe hạng sang trải qua một hành trình tương đối thoải mái, vào buổi chiều ba ngày sau, chiếc xe đã đến thành Mật Dương.

Khác với xe thông thường phải dừng ở trạm xe ngoại thành, nếu khách có nhu cầu, xe hạng sang có thể đưa khách đến địa điểm chỉ định trong thành.

Hai huynh đệ đến đây mang theo không ít hành lý, đương nhiên sẽ không chọn xuống xe ở cổng thành, liền trả thêm tiền để xe đưa họ đến Tạ phủ.

Phu xe rõ ràng rất quen thuộc với các ngõ ngách lớn nhỏ của Mật Dương. Sau khi hỏi rõ vị trí cụ thể của Tạ phủ, hắn tự tin đánh ngựa vào thành, trên đường đi còn hứng thú giới thiệu cho hai người.

"Đi thêm một đoạn nữa, rẽ vào ngã tư đó là chợ Đông. Chợ Đông không có gì lạ, chỉ là một khu chợ nông sản, nhưng nó rộng lớn lắm. Bên trong có thể mua đủ loại thịt, rau, lương thực. Lần đầu tiên ta đến đã bị kinh ngạc, sống gần hết đời chưa từng thấy nhiều loại trái cây đến thế!"

"Phía trước là Lộc Minh Công Quán, nơi các quan lại của quan phủ trú ngự. Hai vị đi qua nhớ đi xa ra một chút, đừng lại gần quá."

"Ồ, không phải vì điều này... Có tin đồn, có một căn nhà trong Lộc Minh Công Quán bị ma ám..."

"Trước Công Quán là giáo khu cũ của quận học, gần đó có rất nhiều quán ăn ngon."

"Náo nhiệt? Cái này chưa tính là náo nhiệt đâu, đợi thêm một thời gian nữa, đến ngày Lạp Nhật và hội hoa đăng Giao Thừa, lúc đó mới gọi là náo nhiệt!"

Trên đường đến Tạ phủ, xe đi ngang qua đường Tê Thục, nơi có Sĩ Quán và thư các.

Qua những tán lá cây nhuốm vàng trên phố, từ xa hai huynh đệ đã nhìn thấy tòa nhà ba tầng của thư các, mới lạ độc đáo nhưng trang nhã lộng lẫy, ánh mắt lập tức bị thu hút.

Tạ Kiểu nhìn chằm chằm vào cửa sổ kính ở tầng ba của tòa nhà, phản chiếu cành lá cây trên phố, hỏi phu xe: "Đó là nơi nào?"

"Chỗ đó à, là thư các mới xây. Ta thì chưa từng vào, là nơi của giới học giả, kẻ thô lỗ như ta không dám lại gần."

Nghe vậy, hai huynh đệ nhìn nhau, trong mắt đều chứa đựng sự háo hức muốn thử.

Vừa nãy nghe phu xe giới thiệu một loạt các kiến trúc đặc sắc của Mật Dương, hai người sớm đã có ý định tự mình xuống xe đi dạo.

Hiện tại, thư các nơi Tạ Tuyết chuẩn bị nhậm chức nằm ngay trước mắt, hai người đương nhiên muốn vào xem thử.

"Hay là chúng ta xuống xe ở đây, để A Thưởng mang hành lý đi đến phủ đệ trước?" Tạ Kiểu đề nghị.

Tạ Tuyết do dự một chút rồi gật đầu tán thành.

Thế là, hai người xuống xe giữa đường, bên cạnh chỉ mang theo một tiểu đồng.

Bước qua cổng lớn vào vườn của thư các, Tạ Kiểu tuy tò mò về các cửa hàng được mở trong các lầu các hai bên, nhưng không lại gần, mà đi thẳng về phía cửa chính của tòa nhà chính.

Hai người không quen thuộc với nơi này, lần đầu tiên đến, đều muốn tìm người quen dẫn đường trước.

Vì vậy, sau khi bước vào trong, Tạ Tuyết nhìn quanh, thấy phía bên trái cửa có hai người trông giống như người làm đang dùng chổi lông gà lau bụi trên quầy, liền tiến tới hỏi: "Xin hỏi, Phó quán trưởng có ở đây không?"

Người nọ ngẩng đầu nhìn họ, rõ ràng cảm nhận được trên người hai người toát ra khí chất công tử nhà giàu được giáo dục và bồi dưỡng tốt từ nhỏ.

Thấy vậy, người cao gầy hơn trong số đó mỉm cười, thân mật đáp: "Phó quán trưởng ở trên lầu, hai vị là?"

"Phiền ngươi vào thông báo một tiếng, nói là cố nhân Phi Vũ đến thăm." Tạ Tuyết nói.

Người nọ nghe xong, liền hiểu ra hai người này hẳn là bạn của Phó quán trưởng.

Sợ làm chậm trễ việc lớn của lãnh đạo, hắn vội vàng nói: "Ta đi thông báo ngay đây, hai vị lang quân xin chờ một lát."

Nói xong, hắn vội vã bước ra khỏi quầy, chạy về phía khu vực sách phía trước. Bóng lưng hắn nhanh chóng biến mất sau những hàng giá sách cao lớn.

Trong lúc chờ đợi, hai huynh đệ hứng thú đi đến trước giá sách xem sách, cảm thấy bất ngờ và tò mò về việc thư các mới xây này lại cất giữ nhiều loại sách giấy được đóng bìa đặc biệt đến thế.

Khi còn nhậm chức Bí thư lệnh, Tạ Tuyết còn từng cùng Thái học liên hợp xuất bản vài số Kinh Báo. Lúc đó, hắn cảm thấy kỹ thuật in bằng chữ gỗ di động được sử dụng cho báo đã là không tệ, nhưng giờ đây cầm những cuốn sách của thư các này, hắn mới nhận ra rằng chữ in của họ còn tinh xảo và sắc nét hơn Kinh Báo của họ rất nhiều.

Cách trình bày có loại là bản dọc, có loại là bản ngang. Cách sắp xếp của bản ngang gọn gàng, đẹp mắt. Thậm chí ở góc trang sách còn có số trang được bao quanh bằng hoa văn.

Tạ Tuyết v**t v* những dòng chữ hầu như không thấy vết mực lem, lẩm bẩm: "Làm sao họ làm được điều này..."

Đang nghi hoặc, một thanh niên da ngăm mặc áo vải xanh đột nhiên tiến lại gần, hạ giọng một cách thần bí, nói với hai người: "Hai vị huynh đệ, đến để thi cử phải không? Có muốn trọn bộ tài liệu ôn tập kỳ thi tốt nghiệp không?"

Vừa nói, hắn vừa mở rộng vạt áo ngoài, để lộ tiêu đề của tài liệu trong ngực cho họ xem. Trên đó nổi bật dòng chữ "Năm Năm Quan Khảo, Ba Năm Mô Phỏng"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.