Tin tức Sở Vương tử trận tại Xích Lĩnh đã gây nên một cơn chấn động dữ dội trong nội bộ triều đình nước Sở.
Nước Sở vốn là một chính quyền Hồ tộc hỗn hợp từ nhiều bộ lạc. Ngay từ đầu, những kẻ dã tâm này tụ tập lại với nhau chỉ vì quyền lực và lợi ích, luận về lòng trung thành với vương thất thì gần như bằng không.
Nay vị quân vương thống lĩnh và áp chế các tù trưởng Hồ tộc đã chết, liên minh chính quyền vốn dĩ lỏng lẻo này tự nhiên tan rã và phân tán. Đặc biệt sau khi chứng kiến sự lớn mạnh của quân Ngụy, tù trưởng lục di đều lo sợ mình sẽ dẫm vào vết xe đổ của Sở Vương, lũ lượt dẫn bộ tộc của mình rút lui về phía tây hoặc tây nam, chẳng kẻ nào có ý định liều mình tuẫn quốc.
Cuối cùng, quân đội ở lại trấn giữ kinh đô chỉ còn chưa đầy hai vạn.
Sự rút lui về phía tây của các tù trưởng tuy gây ra cảnh hỗn loạn và trống rỗng tại đô thành, nhưng không có nghĩa là nước Sở đã diệt vong ngay lập tức. Sau khi Hình Tang chết, nhóm văn thần võ tướng đứng đầu là Mạnh Tú và Tô Miên đã lập tức phò tá con trai của Hình Tang là thế tử Hình Tĩnh mới hai tuổi lên kế vị vương hiệu. Họ lấy danh nghĩa tân vương hạ chiếu, phong Mạnh Tú làm Thừa tướng, Tô Miên làm Thái úy để phò tá ấu chủ, điều hành triều chính.
Khương Thư biết chuyện này chỉ thấy nực cười vô cùng.
Nước Sở từ quân chủ đến quân đội đều là chính quyền do người Hồ thiết lập hoàn toàn, vậy mà ai ngờ được, cuối cùng kẻ nắm giữ triều đình lại đều là người Hán.
Tô Miên từng là Thứ sử Lăng Châu thời tiền triều, sau khi đầu hàng Hình Tang thì tiếp tục giữ chức Thứ sử. Hắn không đi chẳng qua vì Lăng Châu là địa bàn hắn quen thuộc nhất, rời khỏi đây hắn chẳng còn nơi nào để đi.
Còn về Mạnh Tú, khi Hình Tang còn tại vị, hắn chưa từng ngồi được vào ghế cao. Nay Sở Vương băng hà, hắn lại mượn lợi thế về thân phận mà học triệt để chiêu trò khống chế thiên tử để được thiên hạ của Khổng thị và Tây Nam Vương năm xưa, một bước từ quan tam phẩm nhảy vọt lên làm Thừa tướng dưới một người trên vạn người.
Dù cái danh Thừa tướng này cũng là hắn tự phong, nếu hỏi các tù trưởng Hồ tộc xem có ai đồng ý không, e là chẳng một ai hưởng ứng.
Nói đi cũng phải nói lại, bất kể tình hình chính trị nước Sở ra sao, ai đang nắm quyền hành, đối với Khương Thư thực ra cũng không có gì khác biệt. Y chỉ cần biết lúc này là thời cơ tốt nhất để tấn công thành Ô Liệt.
Sau trận chiến ngoài thành Phục Long, quân Ngụy thừa thắng xông lên, đánh chắc thắng chắc, đẩy chiến tuyến về phía nam. Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi đã chiếm được hai huyện Thượng Hồng và Tung Thành. Đến giữa tháng bảy, quân Ngụy hạ được thành Cự Xuyên, sau đó không cho quân địch thời gian th* d*c, lập tức xuất quân với tốc độ nhanh nhất bao vây kinh đô thành Ô Liệt.
Cuối tháng bảy, đô thành thất thủ. Trong tiếng pháo nổ rền trời, quân Ngụy phá vỡ hai lớp thành quách kiên cố, chính thức tiến vào cổng thành.
*
Đầu giờ ngọ, mây đen giăng kín bầu trời, chim chóc bay thấp, gió thổi từ hướng đông mang theo hơi ẩm oi bức, báo hiệu một cơn bão sắp tới.
Tại cổng cung thành, Mạnh Tú trong bộ quần áo tạp dịch đang trốn ở góc tường, lặng lẽ quan sát quân mặt quỷ phương xa. Thấy họ chỉ giết binh lính và quan viên, gần như không thèm liếc mắt nhìn đám cung nhân nô tỳ đang chạy trốn, hắn mới thầm yên tâm. Hắn vò đầu bứt tai, cố ý làm cho bản thân trông nhếch nhác hết mức, sau đó đeo hành lý, cúi đầu rảo bước chạy ra khỏi cung môn.
Tuy nhiên, mới chạy được mười mấy mét, một mũi tên xé không trung lao tới, găm chuẩn xác vào đùi hắn. Cơn đau ập đến khiến Mạnh Tú ngã nhào xuống đất, ôm vết thương gào khóc.
Chẳng mấy chốc, hai binh sĩ áo đen lao tới. Một người ngạc nhiên thốt lên: "Đệt, thế mà lại để ta đụng trúng Thừa tướng nước Sở này!"
Mạnh Tú căng thẳng tột độ, không biết họ nhắc đến hai chữ Thừa tướng là tình cờ hay thực sự đã nhận ra mình. Hắn hoảng sợ khôn cùng, vội nhịn đau, bày ra bộ dạng hèn hạ dập đầu cầu xin: "Nô tài chỉ là một tạp dịch đốt lò, trước đây vốn là người Ngụy bị người Hồ bắt tới đây, xin hai vị quân gia tha cho tiểu nhân một mạng..."
"Giả vờ cái gì, tưởng thay bộ đồ là tụi này không nhận ra ngươi à?"
"Đúng đấy, Thừa tướng nước Sở, bốn chữ này chẳng phải viết lù lù trên mặt ngươi sao?"
"Dù là Thừa tướng nhưng hình như không đáng giá lắm, có hai vạn kinh nghiệm thôi, không khớp với thân phận tí nào!"
"Chắc tại lực chiến yếu đấy."
"Nếu phần thưởng không cao, hay là để ta chém trước?"
"Được thôi..."
Mạnh Tú nghe giọng điệu của họ rõ ràng là đã xác định được thân phận của mình, thầm nghĩ chắc chắn có kẻ đã phản bội hắn. Hắn không cầu xin nữa, nhân lúc hai người đang nói chuyện, hắn đột ngột rút dao găm trong tay áo đâm tới.
Tiếc là vận khí của hắn quá kém. Đứng trước mặt hắn là hai người. Một là Long Đặc Áo. Người còn lại chính là Lăng Ba Ba, nhân vật gánh phần võ lực của Phi Ưng Đội.
Hắn vừa đứng dậy, còn chưa kịp vung dao đã bị Lăng Ba Ba đá một cú văng xuống đất, con dao găm bằng vàng nạm ngọc quý giá rơi loảng xoảng.
"Ồ! Rớt trang bị luôn này!" Long Đặc Áo kêu lên.
Mạnh Tú đau đớn không thấu, cú đá này trực tiếp làm gãy xương sườn của hắn. Đau đến mức mồ hôi hột chảy ròng ròng, hắn nằm dưới đất không phát ra được tiếng nào, chỉ có thể dùng ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm hai người.
"Đây, trang bị ngươi đánh rớt này." Long Đặc Áo nhặt con dao găm trông rất đắt tiền đưa cho Lăng Ba Ba, sau đó rút trường đao kề vào cổ Mạnh Tú, đứng trên cao phất tay nói: "Ngại quá, nếu ngươi là một tên vô danh tiểu tốt thì bọn này cũng lười để ý, muốn trách thì trách ngươi trèo cao quá thôi!"
Nói xong, một đao đưa qua, cắt đứt cổ hắn.
Cùng lúc đó, tại một cổng cung thành khác, cũng có hai người bị người chơi Phi Ưng Đội nhìn thấu thân phận và chặn lại.
Quách Đồng Quy cũng thay quần áo tạp dịch, hắn cải trang không phải vì bản thân mà là vì đứa trẻ đang ôm trong lòng. Đứa trẻ chính là tân vương nước Sở, con trai của Hình Tang.
Trước khi quân Ngụy phá thành, Quách Đồng Quy đã hạ quyết tâm, dù khó khăn đến mấy cũng phải đưa thiếu chủ rời khỏi đây. Nhưng đứa trẻ khoảng hai tuổi vốn là trọng điểm rà soát của đối phương, nếu hắn mặc quan phục lại bế một đứa trẻ thì rất dễ bị nghi ngờ, nên chỉ có thể cải trang. May mắn là Hình Tĩnh trông giống mẹ hơn, gần như không có đặc điểm của người Yết, dù bị chặn lại kiểm tra hắn cũng có lòng tin thoát được.
Qua vài trận chiến trước, Quách Đồng Quy biết quân Ngụy vào thành sẽ không giết hàng binh, càng không giết dân thường tay không tấc sắt. Hắn chỉ cần ngụy trang tốt thân phận là có thể thoát nạn.
Thế nhưng hắn không ngờ rằng, dù đã thay đổi cách ăn mặc từ đầu đến chân, vẫn bị người lính áo đen đeo mặt nạ quỷ hung tợn chặn lại. Nghe người mặt quỷ nói toạc ra thân phận của mình và Hình Tĩnh, Quách Đồng Quy sợ đến mức lập tức quỳ xuống đầu hàng, xin tha cho đứa bé một mạng.
Quách Đồng Quy không biết rằng, kể từ khi nghe tin thành vỡ, hắn đã tự tách mình ra khỏi thân phận quan viên nước Sở, cũng không có thù địch với nước Ngụy, nên cái tên trên đầu hắn luôn là màu vàng.
Khúc Lộc và Giang Thập Nhất chặn hắn lại mà không giết ngay chính là vì lý do đó.
"Nhưng đứa trẻ hắn ôm là tên đỏ kìa.@ Khúc Lộc nói, giọng hơi lưỡng lự, "Lại còn là tiểu boss nữa."
Giang Thập Nhất hỏi: "Ngươi bảo đứa trẻ này có ý thức về phe phái chưa?"
"Nó làm gì có lựa chọn, con trai Sở Vương mà, thân phận không đổi được, trừ khi nước Sở hoàn toàn diệt vong."
Im lặng một lát, Giang Thập Nhất hỏi: "Ra tay không? Dù thằng nhóc này cũng chẳng đáng bao nhiêu phần thưởng."
Khúc Lộc: "Giết trẻ con thì hơi quá rồi, dù là NPC cũng không xuống tay được."
"Đúng thật..."
"Thế tính sao?"
"Tính sao được, không giết được, mà người này thân phận lại đặc biệt, chỉ có thể dẫn về cho Thù ca xử lý thôi."
Đề nghị này được cả hai nhất trí. Vì vậy, chiều tối hôm đó, Khương Thư đã gặp hai người Quách Đồng Quy trong doanh trại.
Nhìn khuôn mặt trắng trẻo gầy gò của nam nhân, Khương Thư thoáng chút bùi ngùi.
Tính ra, y và Quách Đồng Quy cũng không phải lần đầu gặp mặt. Năm xưa khi quân Hung Nô chiếm đóng thành Nam Chá, chính đối phương là người đã giúp Hình Tang cất giấu và chăm sóc di thể của Tuân lão tướng quân cùng gia quyến Tuân thị.
Hồi đó coi như là tình giao nghĩa hiệp, nay gặp lại đã là vật đổi sao dời.
Quách Đồng Quy không dùng tình xưa để cầu xin, vừa vào trướng đã dắt đứa trẻ quỳ lạy, giọng nói chân thành khẩn thiết: "Tiểu nhân cam đoan từ nay về sau đưa đứa trẻ này mai danh ẩn tích mà sống. Trẻ thơ vô tội, khẩn xin Đại vương tha mạng cho nó."
Khương Thư lướt nhìn đứa trẻ với khuôn mặt ngây thơ, rồi nhìn Quách Đồng Quy đang cúi đầu sát đất, trong lòng khẽ thở dài.
Gặp lại cố nhân, thực ra y rất sẵn lòng hàn huyên vài câu, vì giữa họ chưa bao giờ có ân oán gì. Nhưng rõ ràng, Quách Đồng Quy không nghĩ vậy.
Từ cái cổ đỏ ửng đầy mồ hôi và đôi vai khẽ run rẩy của đối phương có thể thấy, hắn đang rất căng thẳng và sợ hãi, sợ y sẽ hạ lệnh nhổ cỏ tận gốc.
Khương Thư hiểu rõ, nỗi sợ hãi của hắn là bình thường, vì y là thủ lĩnh phe nước Ngụy, sự sống chết của họ chỉ nằm trong một ý niệm của y.
Hiểu là một chuyện, nhưng về mặt tình cảm y vẫn thấy chút tiếc nuối.
Quách Đồng Quy chỉ là khởi đầu, khi cuộc chiến diệt Sở tiến tới thắng lợi, sau này những người sợ hãi y, kính sợ y, không dám giao lưu vượt quá giới hạn với y sẽ chỉ càng nhiều hơn.
Kẻ làm vương thực chất là một con dã thú cô độc sống trong chiếc lồng đóng kín, đế vương lại càng như vậy.
May mắn thay, y còn có gia đình, có người yêu, có một nhóm người chơi vô lo vô nghĩ chỉ coi y là một NPC cao cấp. Dù một ngày nào đó ngồi lên ngai vàng, y cũng sẽ không quá cô đơn.
Những suy nghĩ đó thoáng qua trong đầu, Khương Thư thu lại tâm trí, nhàn nhạt nói: "Bước ra khỏi lều trại này, thế gian không còn Sở Vương Hình Tĩnh, chỉ còn thứ dân Quách An."
Vai Quách Đồng Quy run lên, vội vàng dập đầu: "Tạ ơn ơn điển của Ngụy Vương."
*
Sau khi Quách Đồng Quy dẫn đứa trẻ rời đi, Khương Thư mở bảng điều khiển trò chơi. Y vốn muốn xem tình hình thành Ô Liệt ra sao, kết quả vừa đăng nhập, trên bảng điều khiển bán trong suốt đã hiện ra vài dòng thông báo của hệ thống:
[Chúc mừng quản trị viên Khương Thư đã đột phá 20,000,000 tích phân, cấp độ quản trị viên tăng lên cấp 10.]
[Cửa hàng trò chơi có hàng mới được mở khóa, mau tới dạo xem nhé!]
[Chúc mừng quản trị viên Khương Thư đã vượt qua cửa ải khảo hạch quản trị viên sơ cấp, đạt được các danh hiệu "Kẻ triệu hồi kiềm chế nhất", "Người đặt ra quy tắc nghiêm khắc nhất", "Thủ lĩnh trận doanh tận tâm nhất", "Sát thủ khóa tài khoản diễn đàn sánh ngang kiểm duyệt Tấn Giang". Hãy tiếp tục cố gắng chinh phục cửa ải tiếp theo!]
Khương Thư nhướn mày nghi hoặc, bỏ qua mấy cái danh hiệu kỳ quái kia, ánh mắt dừng lại ở dòng "chinh phục cửa ải tiếp theo" một chút, rồi liếc sang cấp độ của mình.
Y thấy thanh tiến trình cấp độ vốn tưởng "cấp 10" là cao nhất bỗng chốc kéo dài ra tận "cấp 100". Rõ ràng đây chính là cửa ải tiếp theo mà trò chơi nhắc tới.
"..."
Hóa ra nỗ lực thăng cấp bấy lâu nay của y mới chỉ là bắt đầu.
Đúng như trò chơi gợi ý, cho đến nay, y cũng chỉ là một quản trị viên sơ cấp vừa qua đợt khảo hạch thực tập mà thôi.
Khương Thư dở khóc dở cười, tắt các thông báo này và mở trung tâm trao đổi ra.
Y định xem cấp 10 đã mở khóa món đồ gì, kết quả vừa nhấn vào liền thấy một hiệu ứng hoa lệ lướt qua, sau đó hiện ra dòng chữ vàng lấp lánh "Trung tâm trao đổi nâng cấp thành công".
Sau hiệu ứng, Khương Thư nhìn vào bảng điều khiển thì sững sờ. Giao diện trò chơi không còn gì cả, chỉ có một thanh tìm kiếm. Không hiểu sao, y cảm thấy thanh tìm kiếm này có một cảm giác quen thuộc mồn một, dường như đã thấy ở đâu đó rồi.
Y theo phản xạ nhấn vào thanh tìm kiếm, bên dưới quả nhiên hiện ra khung nhập liệu. Suy nghĩ một lát, y gõ chữ "Súng ngắn" vào. Ngay lập tức, trên giao diện hiện ra hàng loạt hình ảnh và giới thiệu sản phẩm.
Chứng kiến cảnh này, Khương Thư cuối cùng cũng nhớ ra cảm giác quen thuộc đó đến từ đâu. Đây chẳng phải là các nền tảng mua sắm trực tuyến như Taobao hay JD sao?
Điều khiến y kinh ngạc là, vốn dĩ những vũ khí vượt xa trình độ khoa học công nghệ của thế giới này sẽ không xuất hiện trong cửa hàng, vậy mà lúc này trên giao diện lại bày ra nhiều mẫu súng ngắn khác nhau, dù chúng đều ở trạng thái không thể mua được.
Nhưng hễ chúng đã ở trong cửa hàng, về lý thuyết có nghĩa là chỉ cần y cứ thăng cấp mãi, sẽ có một ngày đạt tới tiêu chuẩn để đổi lấy.
Khương Thư không kìm được sự kích động, liền nhập thêm các sản phẩm công nghệ cao khác như "Điện thoại", "Máy tính"... tất cả đều hiện ra hình ảnh sản phẩm tương ứng, nhưng tất nhiên đều là trạng thái không thể mua.
Khương Thư xóa tìm kiếm, suy nghĩ vài giây rồi nhập vào: "Giống lúa lai siêu cấp".
Giây tiếp theo, giao diện cửa hàng hiện ra hàng loạt các chủng loại lúa lai siêu cấp khác nhau. Mà lần này, món hàng trước mắt không còn ở trạng thái khóa nữa. Trên đó hiển thị rõ ràng loại hàng này được mở khóa ở cấp 10, kèm theo giá tích phân cho mỗi chủng loại.
Ánh mắt dừng lại ở cái tên "Siêu Ưu Thiên Hiệu", tim Khương Thư khẽ run lên. Y nhớ mình từng xem tin tức về chủng loại này trên mạng.
Nhấn vào xem phần giới thiệu "năng suất trung bình 1000kg mỗi mẫu", tim y đập rộn ràng.
Khương Thư cảm thấy, nếu trò chơi này có thể triệu hồi đồng bào từ Hoa Hạ tới, thì những món hàng trong cửa hàng này, một khi tên gọi giống hệt nhau, cực kỳ có khả năng là thông qua mạng lưới thông tin Hoa Hạ ở thời đại của y mà tìm kiếm được.
Cảm ơn đất nước, cảm ơn tất cả các nhà nghiên cứu đã cống hiến cho kỹ thuật lúa lai, để y dù ở nơi thời không xa xôi này vẫn có thể được hưởng lợi.
Dù lúa lai không thể giữ lại làm giống cho vụ sau, nhưng ưu thế về năng suất của nó thực sự quá lớn.
Trong thế giới hiện tại, cái ăn cái mặc của bách tính vẫn là vấn đề hàng đầu cần giải quyết. Đi đường tắt một thời gian không có nghĩa là không cầu tiến, vì chỉ khi giải quyết được vấn đề cơm ăn của người dân, mới có thể tiến hành phát triển các phương diện khác.
Khương Thư thầm nghĩ, xem ra sau này mình phải cố gắng kiếm thêm thật nhiều tích phân rồi.

