Triệu Hoán Người Chơi, Kiến Thiết Đại Nguỵ

Chương 243: Phiên ngoại 3: Hẹn hò và ước định




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 243 miễn phí!

Trời đã vào đông, hoàng hôn buông xuống mang theo cái lạnh thấu xương, bầu trời mênh mông như sắp đổ tuyết.

Khi xe ngựa chậm dần rồi dừng trước cổng phủ, Tạ Âm thu lại tầm mắt, gấp văn kiện lại chuẩn bị xuống xe. Phu xe đặt sẵn chiếc ghế nhỏ, mở cửa xe. Tạ Âm vừa bước xuống đã thấy sát tường viện phía trước có một chiếc xe ngựa kiểu dáng đơn giản đang đỗ ở đó.

Hắn liếc qua Tần Lãng đang cải trang thành phu xe và nhóm cấm vệ quân trong bộ đồ gia nhân phía sau, đôi mày khẽ nhướn lên. Hắn lập tức rảo bước đến trước chiếc xe đó, bình thản lên tiếng: "Bệ hạ."

Dứt lời, màn xe liền được vén lên. Khương Thư nhô nửa người ra ngoài, đôi mắt trong trẻo nhìn hắn: "Nhà hàng Ôn Toa mở chi nhánh ở đại thị, Tạ khanh có muốn cùng trẫm đi nếm thử không?"

Dù đã đoán được trước, nhưng khi thấy người đáng lẽ đang ở trong cung lại đột ngột xuất hiện, tim Tạ Âm vẫn không khỏi lỡ nhịp. Mọi cảm xúc ảm đạm suốt cả ngày tan biến sạch, hắn mỉm cười nói: "Bệ hạ đã mời, thần sao dám không tuân lệnh? Xin đợi thần vào thay y phục."

"Được, trẫm chờ huynh ở đây." Khương Thư vui vẻ đáp lại rồi ngồi vào trong xe chờ đợi.

Nói về nhà hàng Ôn Toa, đây là quán ăn tây đầu tiên do người chơi mở tại Mật Dương. Lúc quán chưa khai trương, Khương Thư từng mời Tạ Âm đi ăn thử, nhưng sau đó cả hai đều quá bận rộn nên lỡ mất cơ hội. Đến nay, khi họ mở chi nhánh tại Tốn Dương, y mới có dịp thực hiện lời hứa.

Khi Tạ Âm quay lại, hắn đã thay một bộ thường phục giản dị. Chiếc áo lụa màu than chì thêu họa tiết mai trắng, nhìn thoáng qua như vương những bông tuyết, khiến khí chất của hắn vừa cao quý vừa nhu hòa.

Khương Thư ngắm nhìn từ trang phục đến gương mặt hắn, thầm nghĩ người này thật chẳng giống đã hơn ba mươi. So với lúc mới gặp, năm tháng không để lại dấu vết gì, ngược lại còn khiến hắn thêm phần thanh nhã, trầm ổn.

Quả thực, trời xanh luôn ưu ái mỹ nhân.

Khi Tạ Âm đã lên xe, Tần Lãng vung roi thúc ngựa hướng về phía đại thị. Xe đi đường tắt qua ngõ Thủy Vân, dọc theo đường Thánh Hiền rồi rẽ hai vòng vào đường Thiên Cổ. Đây là con phố Khương Thư quen thuộc nhất vì phủ quận cũ nằm ở đây. Nhưng so với trước kia, đường Thiên Cổ giờ náo nhiệt hơn nhiều, xe cộ tấp nập, người qua kẻ lại đông đúc, thấp thoáng bóng dáng những người giao hàng đeo mũ đỏ.

Vì đường đông nên xe ngựa đi chậm lại, giúp Khương Thư có thể thong thả ngắm cảnh phố phường.

"Người đông thật đấy..."

"Sạp báo này xây từ khi nào thế?"

"Đến phủ Thái thú rồi, chỗ này trông vẫn y hệt ngày xưa."

Xe ngựa đi qua quận phủ, một tòa kiến trúc khổng lồ, nổi bật xuất hiện.

Tòa nhà được xây bằng gạch đá chắc chắn, cao khoảng bốn tầng theo hình khối vuông vức. Phía mặt tiền có một tháp chuông cao bảy tầng, trên tháp gắn đồng hồ bốn mặt, trông vừa uy nghiêm vừa tráng lệ.

Khương Thư nhìn tòa thư các mới xây, cảm thán: "May quá, trông hài hòa hơn ta tưởng, không bị lạc quẻ."

Vì thư các gác chuông được thiết kế theo phong cách phương tây nên Khương Thư luôn lo nó sẽ trông kỳ dị giữa lòng cổ thành. May sao, thực tế lại rất ổn. Có lẽ nhờ tường ngoài màu đỏ thẫm nên tòa nhà không những không kỳ quái mà còn mang lại vẻ đẹp độc đáo, lạ lẫm. Lần ra cung này, ngoài việc đi ăn "món Tây Vực" với Tạ Âm, y cũng muốn xem tận mắt gác chuông sau khi hoàn thành.

Thư các hiện chưa mở cửa, cổng chính vẫn đóng chặt. Dù vậy, người qua đường vẫn thường dừng lại ngắm nhìn chiếc đồng hồ lớn hoặc ghé sát cửa kính cố nhìn qua khe rèm xem bên trong ra sao.

"Tạ khanh đã vào xem chưa?" Khương Thư quay sang hỏi.

Tạ Âm lắc đầu.

"Vậy đợi bên trong bài trí xong, chúng ta sẽ cùng vào xem. Đừng nhìn bên ngoài đơn giản, nội thất bên trong tinh xảo lắm, có cầu thang xoắn ốc, hành lang trên không... nếu họ làm đúng bản vẽ thì sẽ rất đẹp. À đúng rồi, ở giữa còn có một phòng trà ngập ánh nắng nữa..."

Tạ Âm lặng lẽ lắng nghe, mắt không rời khỏi góc nghiêng của y. Một lúc sau, thấy hắn không đáp lời, Khương Thư quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt thâm trầm ấy. Y chớp mắt hỏi: "Sao thế?"

Tạ Âm thản nhiên nói: "Bệ hạ có biết Liễu công đã triệu cháu gái vào kinh không?"

Khương Thư nhất thời ngơ ngác trước sự chuyển chủ đề đột ngột này, một lúc sau mới hiểu ra: "Ý huynh là, việc Đại tông chính hối thúc ta tuyển phi hôm nay là để đưa cháu gái ông ấy vào cung?"

Tạ Âm gật đầu. Có lẽ vì ánh sáng trong xe hơi tối nên sắc mặt hắn trông có vẻ nhợt nhạt vì suy nghĩ quá nhiều. Khương Thư im lặng, chợt nhận ra việc đối phương vòng vo nhắc nhở mình đề phòng ngoại thích lũng đoạn thực chất là để ngăn cản ý định cưới vợ của y.

"Tạ Âm." Khương Thư mím môi, xuyên qua lớp áo nắm lấy cổ tay hắn, rồi lướt xuống nắm chặt lấy bàn tay, thẳng thắn nói: "Ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cưới vợ. Ngay từ khi mới đến Tốn Dương, ta đã lập lời thề trước mặt phụ mẫu rồi."

Từ trước khi đăng cơ, y từng đưa Tạ Âm đến gặp Khương Khác và Liễu thị, bày tỏ rõ ràng rằng y thích Tạ Âm và đời này sẽ không cưới vợ sinh con.

"Bệ hạ vẫn nhớ là được."

Khương Thư dở khóc dở cười: "Huynh nói cứ như ta đã phụ bạc huynh không bằng. Trẫm thật sự bị oan mà."

Tạ Âm nghe vậy thì mỉm cười, nhưng đôi mắt vẫn còn chút lo âu.

Xe ngựa qua khỏi gác chuông thì rẽ vào đại thị. Nhà hàng Ôn Toa không nằm ở phố xá sầm uất mà tọa lạc bên bờ kênh Thiên Kim, ngay đầu một cây cầu đá, đối diện là nhà hát Oscar. Vùng này ít người qua lại, nhưng vì có nhà hát nên khách đến xem kịch cũng khá đông.

Khương Thư đã cho người bao trọn nhà hàng, họ đi vào từ cửa sau để tránh chạm mặt người chơi, gây ra rắc rối không đáng có.

May mắn là dù nhà hàng do người chơi quản lý, nhưng quản sự chi nhánh và người làm ở đây đều là người bản địa. Khương Thư giấu kín thân phận, cùng Tạ Âm xưng hô huynh đệ. Quản sự không nhận ra họ là ai, chỉ biết khách đêm nay bao trọn cả quán hẳn là có địa vị rất cao, nên cung kính dẫn họ lên tầng hai sạch sẽ để gọi món.

Nhà hàng không có phòng riêng, tầng hai là không gian mở. Khương Thư nhìn quanh, nội thất không quá xa hoa nhưng rất có thẩm mỹ. Tường màu xanh lục dịu nhẹ, rèm lụa trắng thêu ren, sàn gỗ đen bóng. Trên mỗi bàn tròn đều có hoa tươi và nến lung linh. Tổng thể mang lại cảm giác rất giống các nhà hàng tây trong ký ức của y.

Họ chọn ngồi cạnh cửa sổ, nơi có tán cây phong rậm rạp che chắn nên không lo bị người bên ngoài nhìn thấy.

Sau khi ngồi xuống, quản sự đưa thực đơn và giới thiệu món ăn. Đây là lần đầu Tạ Âm ăn món Tây Vực nên thấy khá lạ lẫm, hắn để Khương Thư quyết định hết.

Sợ ăn không hết, Khương Thư gọi hai phần sườn nướng đặc trưng, một phần salad rau củ, riêng cho Tạ Âm một phần rau củ luộc, súp ngô cùng một bình rượu vang nho. Gọi món xong, thấy Tạ Âm đang ngẩn ngơ nhìn bộ đồ ăn, Khương Thư liền hướng dẫn hắn cách dùng dao nĩa: "Nếu không quen, huynh cứ dùng đũa cũng được, cốt là nếm thử cho biết thôi."

"Thù đệ có vẻ rất am hiểu nơi này?"

"Ta từng ăn ở Mật Dương rồi." Khương Thư cười, chủ động khai báo: "Ăn cùng với cháu trai ta."

Tạ Âm gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Vì chỉ có hai khách nên món lên rất nhanh. Nhân viên mặc đồng phục trắng đẩy xe thức ăn đến, bày từng đĩa lên bàn. Đây là nhà hàng cao cấp trong kinh thành, thường chỉ dành cho quan lại quý tộc nên bộ đồ ăn cũng là hàng đắt tiền hiếm thấy. Bát đĩa chủ yếu bằng sứ, nhưng thỉnh thoảng cũng có vài món lạc quẻ.

Khi thấy đĩa rau được đựng trong một chiếc đĩa tráng men in hình hoa mẫu đơn hồng, Khương Thư không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Tạ Âm ban đầu ngơ ngác, sau thấy y nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa trước mặt, hắn mới hiểu ra: "Hoa văn chiếc đĩa này trông không khớp với những thứ còn lại."

Khương Thư gật đầu, thầm nghĩ không biết người chơi nào nảy ra ý tưởng làm loại đĩa tráng men hoài cổ này, chắc hẳn còn có cả chậu rửa, ấm nước đồng bộ nữa. Tiếc là Tạ Âm không thể hiểu được điểm gây cười này.

Nhờ chiếc đĩa tráng men thân thuộc, tâm trạng của Khương Thư trở nên vui vẻ hẳn lên. Mỗi khi thấy Tạ Âm dùng chiếc nĩa sáng loáng để ăn, y lại mỉm cười. Lúc mới xuyên tới đây, y chẳng bao giờ ngờ được sẽ có ngày mình và Tạ Âm ngồi ăn đồ tây ở Tốn Dương như thế này.

Ăn được một lúc, Khương Thư sực nhớ ra: "Ta còn gọi một người nữa đến đây."

Tạ Âm dừng tay định hỏi là ai thì Tần Lãng đã dẫn một thanh niên đi lên tầng hai. Có lẽ đã được dặn trước, Khương Trạch tiến đến hành lễ và gọi "thúc phụ" và "Tạ quân". Hắn cúi đầu chào hai người rồi ngồi xuống, đôi mắt lấp lánh nhìn Khương Thư: "Thúc phụ tìm con có việc ạ?"

Thấy đó là cháu trai của Khương Thư, Tạ Âm thoáng suy nghĩ.

"Ngồi xuống đi." Khương Thư bảo người thêm ghế, rồi hỏi: "Con ăn cơm chưa?"

"Con đã ăn ở học quán rồi ạ." Khương Trạch không dám ngồi quá gần, giữ khoảng cách chừng mực với bàn ăn.

"Giờ con đang theo học tại viện Văn học của Thái Học à?"

"Dạ."

"Học hành có quen không?"

"Mọi thứ đều ổn ạ."

Khương Thư gật đầu, nhìn thanh niên với gương mặt có nhiều nét giống mình, khẽ thở dài: "Thoắt cái mà Đại ca đã đi được mười năm rồi, con cũng đã đến tuổi có thể tự lập cánh sinh."

Nhớ năm đó khi y mới xuyên không tới, đối phương mới chỉ là đứa trẻ cao đến thắt lưng, giờ đã cao bằng y rồi. Tám năm không quá dài nhưng đủ để biến một đứa trẻ non nớt thành một thanh niên cao ráo, tuấn tú.

Nghe thúc phụ nhắc đến tuổi tác, Khương Trạch hơi lo lắng, sợ thúc phụ muốn làm mai cho mình. Hắn thầm nghĩ nếu thúc phụ muốn làm mai thật thì phải làm sao đây? Mắt nhìn của thúc phụ cao như vậy, cô nương mà thúc phụ chọn chắc chắn là người tài đức vẹn toàn. Nhưng hắn hiện tại chưa muốn thành hôn, vì hắn còn những dự định khác cho tương lai.

Đang mải suy nghĩ cách từ chối khéo, hắn lại nghe Khương Thư chậm rãi nói sang chuyện khác.

"A Trạch, ta nhìn con lớn lên, dù ta không hơn con bao nhiêu tuổi nhưng cũng có chút kinh nghiệm hơn."

Khương Thư chân thành nói: "Việc này ta đã cân nhắc kỹ, cũng đã hỏi ý kiến tổ mẫu tổ phụ của con và họ đều đã đồng ý, giờ chỉ còn ý của con thôi. Ta muốn nhận con làm con thừa tự, con thấy sao?"

Khương Trạch ngỡ ngàng nhìn Khương Thư: "Thúc phụ muốn nhận con làm con thừa tự?"

"Đúng vậy."

Khương Trạch nhất thời lặng người, tâm trạng rối bời. Hắn đương nhiên biết mối quan hệ giữa thúc phụ và Tạ thượng thư. Thời gian ở phủ quận Mật Dương, hắn là người hiểu rõ cách hai người họ ở bên nhau nhất. Chính vì biết nên hắn hiểu nguyên do của quyết định này. Rõ ràng thúc phụ đã quyết định cả đời không cưới vợ vì Tạ thượng thư, việc nhận nuôi hắn nghĩa là chuẩn bị bồi dưỡng hắn thành người kế vị ngai vàng.

Khương Trạch thấy hoang mang. Hắn vui vì được thúc phụ tin tưởng, nhưng liệu năng lực của hắn có gánh vác nổi giang sơn mà thúc phụ đã dày công gây dựng? Nhận thấy sự bối rối của cháu trai, Khương Thư vỗ vai hắn: "Con cứ từ từ suy nghĩ, đây không phải chuyện nhỏ, không cần trả lời ngay."

Tuy nhiên, sau một hồi trầm tư, Khương Trạch đã bình tĩnh lại, điềm tĩnh đáp: "Con từ nhỏ đã khâm phục đức độ của thúc phụ, nếu được gọi người là phụ thân, A Trạch vạn phần tình nguyện. Nhưng trước khi định đoạt việc này, liệu có thể cho con hoàn thành một tâm nguyện không?"

"Ồ? Tâm nguyện gì thế?"

Khương Trạch hít sâu một hơi: "Con đọc Sa Ngộ Tịnh du ký mới biết thiên hạ rộng lớn đến nhường nào. Biển xanh bát ngát, những cánh rừng mênh mông, rùa thần nghìn cân, những tòa tháp cao chọc trời... Nếu không thể tận mắt nhìn thấy thì đúng là tiếc nuối cả đời. Vì vậy, con dự định mùa xuân tới sẽ xách hành lý đi chu du thiên hạ."

"Đi du ngoạn để mở mang tầm mắt cũng tốt." Khương Thư thầm nghĩ, việc nhận nuôi Khương Trạch đúng là để bồi dưỡng người kế vị. Y đã cân nhắc tất cả các hậu duệ trong Khương thị, và Khương Trạch là người thân cận nhất, phù hợp nhất.

Y từng do dự vì Khương Trạch đã trưởng thành, quan điểm sống đã hình thành khó thay đổi, trong khi các con của Nhị ca còn nhỏ, dễ dạy bảo hơn.

Nhưng rồi y nghĩ lại, y chưa từng nuôi trẻ con, chưa chắc đã dạy tốt được. Khương Trạch tuy không được học cách làm hoàng tử từ nhỏ, nhưng lại lớn lên trong môi trường học tập cởi mở của thời đại mới, nền tảng rất ưu tú.

Hắn học giỏi, phẩm hạnh tốt. Quan trọng nhất là hắn từng trải qua thời chiến tranh, biết trân trọng nền hòa bình thịnh thế hiện tại. Hơn nữa, năm xưa chính lời nói của Khương Trạch đã thức tỉnh y, nếu không y đã bỏ trốn đi tị nạn rồi. Có thể nói, Khương Trạch và ngôi vị này vốn có duyên.

"Ta cho con hai năm để trải nghiệm cuộc sống." Khương Thư đồng ý: "Ngoài ra, ta sẽ sắp xếp thầy dạy và hộ vệ đi cùng. Trên đường đi không được lơ là học tập, phải quan sát đời sống bách tính, mỗi tuần viết một bài du ký, khi về ta sẽ kiểm tra."

Dù tự nhiên có thêm bài tập nhưng Khương Trạch hiểu đây là cách thúc phụ bồi dưỡng mình, hắn không hề oán trách, đứng dậy vòng tay hành lễ: "Đa tạ thúc phụ, con sẽ tâm niệm ghi nhớ."

Nói xong chuyện, Khương Trạch xin phép về học quán.

Lúc nãy Tạ Âm giữ im lặng, giờ hắn mới lên tiếng: "Đây chính là người kế thừa mà Thù đệ nhắc tới hôm nay sao?"

"Chứ huynh nghĩ sao?" Khương Thư thản nhiên liếc hắn một cái: "Chẳng lẽ ta lại thật sự làm theo lời biểu cữu công, vì chuyện nối dõi mà làm lỡ dở cả đời một cô nương?"

Tạ Âm đúng là từng nghĩ như vậy. Dù Khương Thư hứa không vợ không con, nhưng y là hoàng đế, việc có con để ổn định xã tắc là lẽ thường tình. Là thần tử, hắn không có quyền ngăn cản. Vì suy nghĩ này mà Tạ Âm lo âu cả ngày, câu nói "sẽ có người kế thừa" của Khương Thư trên triều cứ ám ảnh hắn mãi.

Hắn thậm chí đã nghĩ, nếu chuyện đó buộc phải xảy ra, hắn sẽ tự tay sắp xếp mọi thứ, thậm chí là xáo trộn huyết thống hoàng tộc... đó là giới hạn cuối cùng hắn có thể chấp nhận.

May sao, Thù đệ vẫn là Thù đệ, dù đã ngồi trên ngai vàng nhưng cũng không hề thay lòng.

"Giờ thì vui rồi chứ?" Khương Thư hỏi.

Tạ Âm im lặng, tự thấy mình đúng là quan tâm quá hóa quẩn. Rõ ràng Khương Thư luôn rất thản nhiên, vậy mà hắn lại tự lo lắng bồn chồn bấy lâu. Hắn xấu hổ bưng ly rượu lên uống cạn.

"Khoan đã!" Khương Thư không kịp cản, thấy hắn uống hết nửa ly vang nho thì lo lắng: "Đây là rượu đấy, không phải nước nho đâu."

"Yên tâm, tửu lượng của ta khá hơn nhiều rồi."

"Huynh nghĩ ta tin chắc?"

Tạ Âm mỉm cười nhàn nhã, đôi mắt nhìn Khương Thư đang muốn dò xét xem hắn đã say chưa, rồi đột ngột gọi một tiếng: "Phu nhân".

Khương Thư định chọc quê tửu lượng của hắn, nhưng thấy Tạ Âm vẫn rất tỉnh táo: "Thù đệ đang đợi nghe câu này sao?"

Khương Thư ngẩn ra, nhận ra mình bị trêu: "Giỏi lắm, huynh dám đùa giỡn ta. Trẫm phải trị tội khi quân của huynh."

Tạ Âm vẫn cười: "Thần nhận tội, xin bệ hạ trách phạt."

"Vậy... phạt huynh uống thêm ly nữa." Nói là phạt nhưng Khương Thư lại rót cho hắn ly nước chanh vì sợ hắn say thật thì mình lại phải chăm sóc như dỗ trẻ con.

Nỗi lo trong lòng được giải tỏa, tâm trạng Tạ Âm cực tốt. Hai người cứ thế vui vẻ dùng bữa.

Khi lên xe trở về, màn đêm đã buông xuống. Từ khi Khương Thư đăng cơ, lệnh cấm đi đêm đã được bãi bỏ, nên đường phố vẫn tấp nập. Ánh đèn từ các cửa hiệu hắt ra soi sáng con đường về. Gió đêm mang theo hơi lạnh lùa vào khe mành xe ngựa.

Lúc nãy Tạ Âm chỉ uống nửa ly nên vẫn tỉnh, còn Khương Thư uống hơi nhiều nên bắt đầu ngà ngà say, mắt lờ đờ sương khói. Y tựa đầu vào cửa kính, nhìn phố xá rực rỡ ánh đèn.

Những chiếc lồng đèn treo cao trông giống như đèn đường, khiến y thoáng ngỡ mình đang ở thế giới hiện đại.

Nhưng ánh lửa bập bùng sao so được với đèn neon rực rỡ, ảo giác ấy tan biến nhanh chóng.

"Thêm một năm nữa, dân chúng sẽ được dùng đèn điện." Khương Thư xoa đầu nói.

"Đèn điện?"

"Ừm, lúc đó đèn đuốc sẽ sáng như sao trời, đẹp như dải ngân hà, huynh sẽ được thấy cảnh tượng thịnh thế ấy..."

Thấy y có vẻ say, Tạ Âm bảo: "Nếu mệt thì tựa vào vai ta mà ngủ một lát."

Khương Thư không say hẳn, chỉ là hơi mơ màng vì cồn. Y xích lại gần, tựa đầu lên vai Tạ Âm. Tạ Âm thuận thế ôm lấy vai y, nắm lấy bàn tay đang đặt trên gối của y.

Mùi hương ấm áp từ cơ thể đối phương khiến Khương Thư thấy thật bình yên. Y rúc vào cổ hắn, khàn giọng gọi: "Tạ khanh."

"Ta đây."

"Cảm ơn huynh."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.