"Phủ quân, Tần tế tửu, đây chính là lớp học." Hộ tào sử Lục Văn giơ tay chỉ về phía toà nhà phía trước.
Khương Thư bước lên bậc thềm, bước qua ngưỡng cửa là một đại sảnh rộng rãi.
Bên trong đã được quét dọn sạch sẽ, cửa sổ bốn phía mở toang, ánh nắng chiếu rọi để lại những dải sáng dài hẹp trên nền đất, thấy được rõ từng hạt bụi bay lượn dưới ánh mặt trời, tạo nên một không gian thoáng đãng và sáng sủa.
"Đợi đến khi chiêu sinh, nơi này có thể kê bàn ghế cho học sinh ngồi nghe giảng, hai gian trái phải thì làm chỗ nghỉ ngơi cho các tiên sinh..."
Nghe Lục Văn giới thiệu, Khương Thư chậm rãi gật đầu.
Tuy việc thu lại địa phận Hưng quận vô cùng quan trọng, nhưng việc phái nội gián đi thu thập tin tức cũng không thể nào hoàn thành trong thời gian ngắn được, nên gần đây trọng điểm công việc trong phủ vẫn là tập trung vào việc lập trường học.
Sáng nay, sau khi nghe các quan viên Hộ Tào báo cáo rằng đã chọn được nơi thích hợp để làm trường học, vị trí nằm rất gần quận sở, nên Khương Thư tranh thủ thời gian nghỉ trưa dẫn theo Tần Thương đến xem.
Theo hồi ức của Tần Thương, toà trạch viện này vốn là phủ đệ của một vị tướng dưới quyền phụ thân hắn, là một tướng quân ngũ phẩm.
Tướng ấy giờ đã không còn, nên toà trạch viện này cũng bị sung công.
Sau khi tham quan giảng đường, Lục Văn lại dẫn họ đi xem ký túc xá cho học sinh nội trú, nhà ăn, tàng thư các và lầu làm việc của nhóm sư giả.
Sau một vòng tham quan, cả Khương Thư lẫn Tần Thương đều rất hài lòng với quận học.
Tần Thương hiển nhiên đã trông đợi việc lập trường học từ lâu, ra khỏi phủ đệ thì vui vẻ nói: "Phòng xá đã sẵn sàng, chỉ chờ hai vị lão tiên sinh từ Yến Kiệu tới nữa là có thể bắt đầu chiêu sinh rồi."
"Đúng vậy." Khương Thư gật đầu đáp.
Hai vị lão tiên sinh trong miệng Tần Thương là hai nho sĩ được quan phủ mời đến giảng dạy.
Trước đó, Khương Thư giao nhiệm vụ tìm người dạy học cho Cát Kiến, đối với chuyện này đối phương rất để tâm đến.
Sau nhiều nỗ lực tìm hiểu, hắn đã dùng danh nghĩa quan phủ để gửi đi rất nhiều thư mời đến các quận huyện lân cận. Đáng tiếc, phần lớn các sĩ tử, hoặc là nghe nói giảng dạy cho bình dân hàn sĩ thì không muốn hạ thấp thân phận tới đây, hoặc là không muốn đặt chân vào vùng nguy hiểm như Mật Dương nên đều uyển chuyển từ chối. Cuối cùng chỉ có hai vị lão tiên sinh ở Yến Kiệu đồng ý.
Hai vị tiên sinh này họ Lý, là một đôi huynh đệ, xuất thân từ Lý thị Liên Tầm đã xuống dốc.
Dù gia tộc đã sa sút, nhưng tổ tiên tốt xấu gì cũng đã từng được vinh danh, trong tộc có không ít tàng thư, hai vị kia từ nhỏ đã theo tổ phụ học kinh sử, đều là người học rộng tài cao.
Có hai vị này hỗ trợ, cộng thêm Trương Tử Phòng tình nguyện làm học sĩ toán học, cùng với Tần Thương và thúc phụ của hắn, đội ngũ giáo viên khóa đầu tiên của quận học đã được hình thành.
Đáng nói là vị thúc phụ kia của Tần Thương, người mà Khương Thư không hề có ấn tượng, lại là một học giả tinh thông luật học.
Đừng nói Khương Thư, Tần Thương dĩ nhiên cũng không muốn bỏ lỡ một người tài như vậy, nên lập tức thuyết phục trưởng bối trong nhà để ông nhận chức học sĩ luật học.
Một trường học chỉ có sáu vị lão sư thì quả đúng là có hơi nghèo nàn, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Thời buổi binh đao loạn lạc, lại là trường dành cho thường dân, việc tìm được sư giả rất khó khăn. Dù sao đây cũng chỉ là để đào tạo các chức viên lại, nên cũng không cần quá câu nệ.
So với quận học truyền thống, việc thành lập trường kỹ thuật thoải mái hơn nhiều.
Sau khi mọi người bàn bạc, quyết định cuối cùng là trường kỹ thuật sẽ mở bốn chuyên ngành là công học, võ học, y học và nông học.
Để cho thuận tiện, trường được đặt ngay cạnh công hội Y Giả ở Nhạn Tê. Ngoại trừ văn học và toán học, sư giả của các chuyên ngành khác sẽ được tuyển chọn từ những thợ trưởng của các phường, cũng như những người chơi có tính trách nhiệm và chuyên môn cao.
Việc mời người chơi làm sư giả là quyết định đã được Khương Thư cân nhắc kỹ lưỡng.
Về năng lực của người chơi thì y không quá lo. Lấy ví dụ như nông học, thông qua chương trình học của Nhan Như Ngọc, hiệu suất làm việc của người nông dân quả thực đã tăng cao. Điều mà y lo lắng là thời gian mà người chơi vào game.
Dù sao thì đối với người chơi, đây cũng chỉ là một trò chơi, mọi người còn có cuộc sống ở hiện thực. Đột nhiên đêm đến phải tăng ca, không kịp vào game xin nghỉ thì sẽ ảnh hưởng đến chương trình học.
Nhưng nếu vì vậy mà bỏ qua lực lượng này, Khương Thư cảm thấy rất phí.
Cuối cùng Khương Thư nghĩ ra một cách là giao cho các lão sư người chơi nhiệm vụ chuyên cần, điểm danh đúng giờ mỗi ngày, mỗi tuần có thể nhận được phần thưởng chuyên cần.
Ngoài ra, các tiết học của lão sư người chơi sẽ được bố trí vào buổi chiều, buổi chiều trong game tương đương với ban đêm ở ngoài đời thực, như vậy thì những người chơi tăng ca thức đêm dù login muộn một chút cũng không có vấn đề gì.
Giải quyết xong chuyện sư giả, công việc được triển khai ở cả hai trường đều diễn ra rất suôn sẻ.
Hai ngày sau, hai vị tiên sinh ở huyện Tức cũng đã đến Mật Dương.
Tần Thương cho người ra cổng thành nghênh đón từ sớm, hai người vừa tới cổng thành liền được đưa đến nơi ở mà quan phủ sắp xếp cho từng lão sư.
Sự có mặt của hai vị sư giả này cũng tượng trưng cho việc quận học đã có thể bắt đầu chiêu sinh.
Vì vậy sáng hôm sau, các bảng thông báo ở cửa thành và khắp nơi trong thành đều được dán thông cáo chiêu sinh của quận học và trường kỹ thuật.
Cùng lúc đó, tất cả người chơi, bất kể đang ở Mật Dương, Tốn Dương hay đang ẩn mình trong phe địch đều nhận được thông báo của trò chơi:
[Quản trị viên: Từ nay, trò chơi chính thức mở chức nghề nghiệp "Quan lại".
Người chơi có nguyện vọng theo nghề này trước tiên cần phải đăng ký theo học tại quận học Hưng quận, trở thành học sinh của quận học, học tập các môn kinh sử trong vòng nửa năm đến một năm, sau đó có thể tham gia khảo thí để trở thành quan chức, mở ra con đường làm quan.]
Thông báo vừa ra, diễn đàn lập tức bùng nổ, trong mười bài thì đã mất chín bàn luận về chuyện này.
[Lộ Dao: Tôi đã nói rồi mà, trong trò chơi này, nếu muốn làm quan thì nhất định phải thông qua kỳ thi công chức chính quy, quả nhiên là tới thật rồi!
Mộ Vân: Tuy rất muốn nhưng điều kiện phải đi học nửa năm thật sự quá nản...
Hoàng Lạc Lạc: Thật đấy, chơi game chẳng phải là để thư giãn sao, ban ngày học đã đủ mệt rồi, giờ còn phải học trong game nữa, tôi chắc chắn sẽ phát điên mất.
Hoàng Tiểu Minh: Hơn nữa khi học xong rồi, nếu mà là học sinh quá kém thì chưa chắc đã được chọn làm quan, đến lúc đó tốt nghiệp không nổi thì đúng là trò cười!
Hoa Thương Sinh: Thật ra cũng có thể hiểu được, dù sao thì phần lớn chúng ta còn chẳng nhận ra hết chữ phồn thể, làm quan mà ngay cả công văn cũng không đọc được thì đúng là không ổn, nhất định phải học mới được.
Trương Tam: Mẹ nó, muốn làm quan nhưng lại ghét văn.
Tịch Vụ: Sao tôi lại thấy đi học ở thời cổ đại cũng vui vui mà ta (chắc là do bà già này tốt nghiệp đã lâu, nên có chút hoài niệm thời đi học).
La Bằng Phi: Haha! Sinh viên chuyên ngành Hán ngữ đây, lập tức chạy từ Tốn Dương đến, làm quan có thể nhận bổng lộc, còn có thể ở trong biệt thự lớn, ai thèm bày sạp bán hàng nữa chứ!
Tống Tuyết Ngôn: Như này chẳng phải rất hay sao, tôi luôn cảm thấy hứng thú với thơ ca lễ nhạc thời cổ đại, mà ban ngày lại không có thời gian học, vừa hay có thể tranh thủ học tập trong game cũng tốt.
Cổ Thông Thiên: Aaaa mấy đứa chăm quá mức phía trên cút giùm cái!
Lam Long: Người chơi chức nghiệp binh sĩ lướt ngang qua, chỉ cười chứ không nói gì.
Trương Hoàng Hoàng: Người chơi nữ đây, tôi có muốn đi học cũng không được, trừ khi xóa tài khoản chơi lại từ đầu.
Vân Khởi: Quận học đã dán thông báo rồi, ngày mai là có thể đi đăng ký, tôi thấy trường đó cũng khá lớn, có ai muốn đi đăng ký cùng không?]
Tại chính đường nha phủ, Khương Thư vừa ăn sáng vừa lướt diễn đàn.
Về nghề nghiệp trong game, thật ra từ lúc thiết lập quy tắc trò chơi, y đã để người chơi có thể tự do khám phá và lĩnh ngộ toàn bộ các nghề nghiệp. Chỉ là những nghề như "Binh sĩ" hay "Quan lại", người chơi rất khó tự mình tìm ra cách để mở khóa, nên y mới phải đưa ra một số chỉ dẫn, hoặc nói đúng hơn là tạo cơ hội cho họ tham gia.
Sau khi nắm bắt được phản ứng của người chơi đối với nghề mới, Khương Thư liền thoát khỏi diễn đàn, chuyển sang mở trung tâm trao đổi.
Hồi nãy mở bảng điều khiển trò chơi ra, y phát hiện tích phân của mình cuối cùng đã đạt đến 200.000, đồng thời cấp bậc của quản trị viên cũng đã lên cấp 6.
Tương ứng với điều đó, trung tâm trao đổi cũng đã mở khóa thêm những mặt hàng mới.
Lần trước vì không ăn được dưa hấu mà sinh ra tiếc nuối, sau khi vào trung tâm trao đổi, việc đầu tiên Khương Thư làm chính là lật đến mục thực phẩm.
Tiếc rằng lần thăng cấp này vẫn chưa mở được dưa hấu, trái lại lại mở ra một thứ ngoài sự dự đoán của y—củ cải đường.
Trong ảnh chính là giống củ cải đường có phần củ phình to, rõ ràng không phải là loại củ cải ăn lá mà là loại củ cải đường chuyên dùng để sản xuất đường.
Đây đúng là một món hàng rất tốt!
Đường trong thời điểm hiện tại vẫn là mặt hàng vô cùng xa xỉ.
Khương Thư biết ở phương nam có trồng mía để luyện đường, chỉ là đến giờ y vẫn chưa từng thấy. Người phương bắc muốn ăn ngọt thì chỉ có thể mua mạch nha hoặc đường hoá từ ngũ cốc lên men.
Mà hiện tại, dân chúng bình thường đến gạo còn không đủ ăn, đường đắt đỏ cỡ nào có thể tưởng tượng được.
Theo hiểu biết của y, củ cải đường có hàm lượng đường rất cao. Nếu có thể sản xuất đường tinh luyện từ loại củ này, các bách tính bình thường có thể ăn đồ ngọt, mà quan phủ cũng có thêm nguồn thu, đây chắc chắn là một loại cây trồng vô cùng giá trị.
Chỉ tiếc rằng hiện tại không phải là thời vụ để trồng thứ này, chỉ đành đợi sang mùa xuân năm sau mới có thể đổi lấy và trồng thử.
Không đổi được củ cải đường, nhưng khoai tây ở mục trước đó đã được mở khoá, hiện tại lấy ra trồng cũng không phải là muộn.
Khoai tây không quá đắt cũng không quá rẻ, ba vạn tích phân đổi được một sọt. Dựa trên kinh nghiệm đổi khoai lang trước đây, Khương Thư ước lượng một sọt chắc cũng khoảng một trăm cân.
Hiện nay y đã có địa bàn riêng của mình, không cần phải làm như hồi còn ở Tốn Dương, phải tìm đủ lý do để biện minh cho món đồ hệ thống đưa ra nữa. Lúc đó trực tiếp cho người mang đến thương hội Nông Dân, giao cho Nhan Như Ngọc nhiệm vụ trồng khoai tây là được.
Tất nhiên, do hiện tại y vẫn đang ở nha phủ, còn Tử Minh thì đang đứng ngay bên cạnh, nên y chỉ ghi nhớ kế hoạch ở trong lòng, chưa trực tiếp đổi khoai tây ra.
Lướt xong trung tâm trao đổi thì cũng đã ăn xong bữa sáng.
Khương Thư đóng bảng điều khiển trò chơi lại, sai người dọn dẹp bát đũa, sau đó xoay người vươn vai, rút ra một bản công văn từ chồng công văn dày cộm trước mặt rồi mở ra xem.
Ngay khi vừa nhìn thấy tin "Máy dệt hoa ở xưởng dệt lần đầu dệt thành công gấm thêu", thì một thủ vệ vội vã bước vào nội đường báo cáo: "Phủ quân, có thư từ quận Chu Ninh Nghi Châu gửi đến."
"Đưa đây." Khương Thư chỉ nghe thấy có "thư đến", chứ chưa nghe rõ nơi gửi.
Cho đến khi thủ vệ đặt phong thư lên bàn, y mới giật mình ngẩng đầu: "Từ quận Chu Ninh Nghi Châu gửi đến?"
Thủ vệ bị y làm cho giật mình, lắp bắp đáp: "V-vâng, đúng vậy."
Khương Thư vô cùng bất ngờ, từ trước đến nay y chưa từng nhận được thư từ nơi đó gửi đến.
Khi nhìn thấy tên của người gửi trên phong bì, y mới bừng tỉnh.... À đúng rồi, y còn có một cữu cữu làm Thứ sử ở đó.
Thư này chính là của đệ đệ của mẫu thân Liễu thị của y, Thứ sử Nghi Châu Liễu Lãng.
Thấy cái tên này, Khương Thư nhớ lại khi mới xuyên đến đây, bản thân suýt chút nữa đã an vị ngồi trên xe ngựa đến chỗ ngoại tổ ở Nghi Châu để lánh nạn. Giờ nghĩ lại mà vẫn thấy hơi bồi hồi.
Lúc ấy mà thật sự đến Tương quận, không biết hiện tại sẽ là tình cảnh như thế nào.
Tò mò không biết người cữu cữu chưa từng gặp mặt này viết gì cho mình, Khương Thư lập tức bóc thư ra đọc.
Nhưng khi ánh mắt lướt qua dòng chữ trên giấy, cặp mày của y lập tức nhíu chặt lại.
Phải nói thế nào đây... Nét chữ của cữu cữu y thật sự rất phù hợp với cái tên Liễu Lãng, vô cùng phóng khoáng, thậm chí có phần nguệch ngoạc.
Khương Thư đành phải vừa đoán vừa đọc từng chữ một, mất một lúc mới hiểu được nội dung bức thư.
Thật ra trong thư cũng không viết gì đặc biệt. Liễu Lãng chỉ là biểu dương và khen ngợi cháu ngoại tuổi còn trẻ mà đã làm đến chức Thái thú. Sau đó ông kể rằng trong một lần vô tình mua được một vò rượu trái cây từ thương đội Tạ gia, hương thơm đậm đà rất hợp khẩu vị nên quyết định cử thương đội từ Nghi Châu đến Mật Dương mua rượu.
Cuối thư, Liễu Lãng chân thành bày tỏ rằng hai người họ là thân thích, cần phải thường xuyên liên lạc.
Nói thẳng ra là có thể cùng nhau làm ăn, cùng nhau phát tài.
Đọc xong lá thư, Khương Thư không khỏi bật cười.
Thông thương dĩ nhiên là không có vấn đề gì. Nghi Châu là vùng chưa bị chiến tranh tàn phá, nếu có thể dùng rượu trái cây sản xuất tại Mật Dương đổi lấy xe lương thực từ Nghi Châu, dĩ nhiên là y vô cùng hoan nghênh.
Chỉ là, gần đây trong thành xuất hiện không ít thương đội đến từ các quận huyện xung quanh, tất cả đều nhắm đến những món hàng mới lạ của hai thương hội, đặc biệt là rượu, cứ từng xe từng xe chở đi không ngớt.
Đợi đến khi thương đội Nghi Châu đến nơi, liệu thương hội Nông Dân có còn rượu trái cây để bán không?
Khương Thư khẽ day trán, thầm nghĩ: dù gì cũng là người thân, lát nữa bảo người đến thương hội Nông Dân mua trước hai mươi vò rượu, coi như là món quà cháu ngoại tặng cho tiểu cữu.

