Khi công tác chuẩn bị cho chiến tranh bắt đầu, cả quan phủ và quân doanh đều trở nên bận rộn.
Quan phủ bận rộn chuẩn bị quân nhu, lương thảo, còn quân doanh thì tích cực rèn luyện binh sĩ, bày binh bố trận, diễn tập cho cuộc xuất chinh. Để đề phòng nội gián Hung Nô chưa bị phát hiện trà trộn vào thành gây rối, binh lính tuần tra và lính gác ở cửa thành phía bắc và phía nam đều tăng cường cảnh giác. Bất cứ ai ra vào thành đều phải thông qua kiểm tra, dù là khách từ nơi khác đến hay là bách tính địa phương.
Trong chốc lát, bầu không khí toàn thành trở nên căng thẳng.
Đồng thời, cùng với việc quân doanh tăng cường cảnh giác, an ninh quanh Khương Thư cũng được nâng cao.
Sau mười ngày huấn luyện cấp tốc, bốn thị vệ được Bộ Kinh Vân tinh tuyển, trang bị súng, chính thức nhậm chức.
Các thị vệ chia thành hai nhóm, luân phiên thay ca, đảm bảo cả ngày lẫn đêm đều có người bảo vệ quanh Thái thú.
Ban đầu, Khương Thư có hơi không quen với sự bảo vệ nghiêm ngặt, kè kè không rời này. Nhưng nghĩ đến tình hình hiện tại đã khác xưa, việc y chịu trách nhiệm về an toàn của bản thân cũng chính là chịu trách nhiệm cho tương lai của những người đi theo mình, nên y đành chấp nhận.
Nhắc đến sự an nguy của bản thân, y lại nhớ đến một chuyện khác.
Khi mới bắt đầu thiết lập quy tắc trò chơi và phân chia trận doanh, vì cần ít nhất bốn trận doanh khác nhau, Khương Thư đã điền "Ngụy quốc", "Hung Nô", "Đê tộc", "Tiên Bi". Sau đó, khi các trận doanh được tạo thành, hệ thống tự động khóa lãnh tụ cao nhất của bốn trận doanh hiện tại làm thủ lĩnh trận doanh.
Điều này có nghĩa là thủ lĩnh trận doanh Ngụy quốc của họ chính là tiểu hoàng đế bù nhìn.
Khi đó không có lựa chọn nào khác, Khương Thư cũng không còn cách nào, chỉ có thể dựa vào việc phát nhiệm vụ, thiết lập một số điểm hồi sinh để tập hợp người chơi xung quanh mình.
Tuy nhiên, cách đây không lâu, có lẽ là quyền hạn mới được mở khóa khi cấp độ quản trị viên tăng lên cấp tám, y đột nhiên phát hiện mình có thể thay đổi thủ lĩnh trận doanh.
Nhưng đây là một thao tác tiềm ẩn nguy hiểm. Khương Thư không chắc liệu sau khi đặt mình làm thủ lĩnh trận doanh nước Ngụy, có người chơi nào sẽ ra ngoài tuyên truyền những thông tin như "Giang sơn Đại Ngụy sớm muộn gì cũng là của Thù ca của chúng ta" hay không. Tin tức như vậy nếu lọt vào tai kẻ có tâm thì có thể bị coi là phản tặc mà thảo phạt.
Vì lo ngại điều này, y đã không thay đổi thủ lĩnh trận doanh. Nhưng bây giờ, theo tuyến thời gian phát triển của cốt truyện, các thế lực khắp nơi đều đã rơi vào tình thế hỗn loạn, tự lo chưa xong, sau này cũng chỉ càng thêm rối ren hơn nữa. Y lặng lẽ tham gia vào đó, chắc sẽ không gây chú ý.
Hơn nữa, với mục tiêu mới được xác lập, y thực sự rất cần sự trung thành của tất cả người chơi.
Vì vậy, sau vài ngày cân nhắc, Khương Thư cuối cùng đã quyết định đặt lại thủ lĩnh trận doanh.
Tối hôm đó, sau bữa tối, Khương Thư sai người đóng cửa phòng, một mình ngồi bên án thư, cầm con ve ngọc mở bảng điều khiển trò chơi ra.
Mở phần cài đặt trận doanh trong trung tâm quản lý, dòng đầu tiên hiển thị tên và danh tính của thủ lĩnh phe Ngụy quốc.
Khương Thư nhấp vào sửa đổi, xóa hai chữ "Bùi Tiễn" sau "Thủ lĩnh trận doanh" và điền thông tin thân phận của mình vào.
Sau khi nhấp xác nhận, trò chơi lập tức hiện thông báo.
[Bạn đã thay đổi thủ lĩnh trận doanh Ngụy quốc thành quản trị viên trò chơi "Khương Thù". Sự thay đổi thủ lĩnh trận doanh sẽ có ảnh hưởng lớn đến cốt truyện trò chơi. Bạn có năm phút để cân nhắc xem có muốn thay đổi lại không. Sau năm phút nếu không có hành động, hệ thống sẽ tự động gửi thông báo đến người chơi.]
"Còn cho thời gian để hối hận, gì mà trang trọng thế."
Dù lẩm bẩm như vậy, nhưng Khương Thư thực sự đã dừng động tác chuẩn bị thoát bảng điều khiển vì lời nhắc nhở này.
Trong lúc do dự, ánh mắt của y lướt qua tên của các thủ lĩnh trận doanh khác, bỗng một ý tưởng táo bạo lóe lên.
Nếu thủ lĩnh trận doanh nước Ngụy có thể thay đổi, thì các trận doanh khác hẳn là cũng có thể thay đổi được?
Dù sao, với tư cách là quản trị viên trò chơi, y nên đối xử bình đẳng với các trận doanh này.
Nghĩ đến đây, y thử nhấp vào sửa đổi thủ lĩnh trận doanh Hung Nô, kết quả thật sự hiện ra khung nhập liệu.
Khương Thư khẽ nhướng mày, khoé môi không kìm được mà cong lên.
Vì trò chơi đã mở ra quyền hạn này cho y, thì đừng trách y không khách khí.
Ngay sau đó, Khương Thư đã xóa ba chữ "Hô Diên Du" đại diện cho thủ lĩnh trận doanh Hung Nô, nhập tên mình vào, rồi lặp lại thao tác trên hai lần nữa, đổi cả thủ lĩnh trận doanh Đê tộc và Tiên Bi thành mình.
Sau khi xác nhận thông tin thân phận đã điền chính xác, y nhấp vào xác nhận.
Giây tiếp theo, hệ thống liên tiếp hiện ra ba thông báo, tất cả đều hiển thị cài đặt thành công.
"Đậu má, thật sự được này!" Chính Khương Thư cũng có chút kinh ngạc.
Mặc dù có chút hoảng sợ vì đã làm ra đại sự, nhưng đã thay đổi rồi thì không cần thiết phải thay đổi lại.
Vừa hay, thống nhất thủ lĩnh, còn đỡ y phải lo lắng người chơi tham gia các trận doanh khác.
Năm phút sau, tất cả người chơi đang online đều nhận được thông báo từ trò chơi.
[Hệ thống: Khi cốt truyện chính của thế giới phát triển đến một mức độ nhất định, thủ lĩnh trận doanh Ngụy quốc đã thay đổi. Hiện tại, thủ lĩnh trận doanh Ngụy quốc là "Khương Thù của Khương thị ở Vân Liên".
Lưu ý: Xin người chơi đã tham gia trận doanh cố gắng bảo vệ an toàn cho thủ lĩnh trận doanh của mình. Một khi thủ lĩnh trận doanh tử vong, nhiệm vụ chính của trận doanh đó sẽ thất bại, tất cả người chơi của trận doanh đó sẽ mất tư cách tham gia trò chơi.]
Người chơi thấy tin nhắn này, còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, liên tiếp đó lại hiện ra ba thông báo khác. Nội dung thông báo thoạt nhìn có vẻ khác nhau, nhưng nhìn kỹ lại sẽ thấy nội dung của chúng thực ra đều giống nhau.
Tất cả các thông báo đều nói cùng một chuyện——thủ lĩnh các trận doanh lớn đã thay đổi, và sau khi thay đổi, tất cả các thủ lĩnh đều có cùng một cái tên, Khương Thù.
Tin tức này quá kinh hãi, trong chốc lát, số lượng bài đăng trên diễn đàn tăng vọt, số lượng thảo luận tăng nhanh đến chóng mặt.
[Cao Quyền: Chuyện gì thế này, game bị lỗi à? @Quản trị viên
Mai Xuyên Khốc Tử: Lỗi rồi, chắc chắn luôn, Ngụy quốc thì thôi đi, ba trận doanh khác sao có thể đổi thành Khương Thù được, hắn không phải người Ngụy quốc à?
ahh905: Giúp @Quản trị viên.
Vương Tổng: Chờ đã, dù không phải tất cả các trận doanh, thông báo Thù ca trở thành thủ lĩnh Ngụy quốc này cũng có rất nhiều thông tin trong đó đấy. Cái lập trình chó má này có ý là tiểu hoàng đế sắp rớt đài, Thù ca sau này sẽ làm hoàng đế?
Lộ Ngôn: Mẹ kiếp, lão tử vừa tự sát đến Hành Xuyên, còn muốn dựa vào tiểu hoàng đế mà có thịt ăn, kết quả bây giờ lại đổi thủ lĩnh, hố quá rồi đó!
Diệt Đạt Ma: Lầu trên anh còn đỡ đấy, tôi vừa dùng trí thông minh của mình chinh phục được một tiểu quân quan Đê tộc, đang phân vân có nên dứt khoát gia nhập trận doanh Đê tộc hay không, giờ thì hay rồi, dù gia nhập trận doanh nào thì cũng sẽ bị buộc phải trở thành nội gián.
Lý Tương Tư: Tôi hoang mang quá, GM* sao vẫn chưa ra giải thích.
*GM: game master, người quản lý, điều hành trò chơi.
Cố Nghịch Phong: Cung cấp một ý tưởng, mọi người có nghĩ đến chưa, có lẽ không phải game bị lỗi, mà là Thù ca thực sự sẽ trở thành thủ lĩnh của các trận doanh này, gọi tắt là thống nhất thiên hạ.
Thời Thi: Vãi! Đột nhiên thông suốt rồi!
Văn Bách Xuyên: Tôi cứ bảo sao game này mỗi lần phát nhiệm vụ chính của trận doanh đều liên quan đến Khương Thù, hóa ra hắn chính là cốt truyện chính của game sao?
Vương Tiểu Tứ: Sớm đã nhìn thấu rồi, NPC đẹp trai chắc chắn có cốt truyện đặc biệt, theo logic này, Tạ mỹ nhân tương lai chắc chắn là hoàng hậu rồi.
Bách Lý Linh: Vậy cốt truyện chính của game này là đi theo Thù ca đánh chiếm thiên hạ à?
Quý Tĩnh: Cảm giác game đã khám phá đến tiến độ này, cốt truyện chính cũng nên xuất hiện rồi. Không nghi ngờ gì nữa, NPC Khương Thù chính là nhân vật chính của thế giới này, nhiệm vụ chính của người chơi là giúp hắn đánh thiên hạ, nhân vật chính chết giữa chừng, nhiệm vụ thất bại, chúng ta sẽ không còn gì để chơi nữa.
Mễ Thái Nhi: Đột nhiên nghĩ đến, nếu Thù ca là hoàng đế tương lai, vậy bây giờ tôi đi công lược hắn, vậy có thể trở thành hoàng hậu tương lai không?
Thượng Minh Nguyệt: Mơ gì thế, vị trí hoàng hậu là của Tạ mỹ nhân.
Lưu Xuyên Phong: Lầu trên đã mở ra ý hay rồi, nhân lúc bây giờ Thù ca còn dễ công lược, tranh thủ thời gian tăng độ hảo cảm của hắn đi.
3cx7nb: Huhu, ghen tị với mọi người quá, người chơi icloud không biết đời này có thấy được mặt Thù ca hay không.
Giang Thập Nhất: Theo như thế này, Thù ca bây giờ tin tưởng Bộ đại lão như vậy, Bộ đại lão chẳng phải vững vàng ngồi vào vị trí đại tướng quân tương lai rồi sao?
Lam Long: Không hổ là đại ca của chúng ta, có tầm nhìn xa trông rộng!
Cơ Vô Ưu: Không nói chuyện với mọi người nữa, đi học ngay một trăm lẻ tám chiêu công lược nam thần, hoàng cung tương lai chắc chắn sẽ có một chỗ cho bản cung...]
Khương Thư đang lướt bài đăng hot nhất trên trang chủ để xem phản ứng của người chơi về chuyện này, lướt một hồi, đột nhiên phát hiện mọi người đều bắt đầu lạc đề bàn luận về cách công lược mình, trong lòng y lập tức rùng mình.
Quả nhiên vạn sự đều có lợi và hại, khi sự an toàn được đảm bảo, tất yếu phải trả giá bằng những thứ khác, như cuộc sống yên tĩnh, hay sự tự do.
Xem ra sau này nếu không cần thiết thì vẫn nên ít ra ngoài thì hơn.
*
Mặc dù người chơi bàn luận rất sôi nổi về việc "công lược Khương Thù" và có không ít người háo hức muốn hành động, nhưng dù sao quan phủ vẫn là quan phủ, không phải ai cũng có thể vào được, nên tạm thời không có ảnh hưởng gì.
Sáng hôm sau, khi Khương Thư đến quan phủ thì nhận được một phong thư do Khương Hiển gửi đến.
Trong thư chủ yếu viết về tình hình cuộc sống và công việc gần đây của đối phương, lời lẽ tràn đầy ý chí phấn đấu, cho đến cuối thư, cảm xúc bỗng trở nên buồn bã.
"Khi thư đến nơi, chắc đã là ngày giỗ của huynh trưởng, huynh đệ ta ở nơi xa, không thể về nhà cúng bái, chỉ có thể đối nguyệt kính huynh một chén rượu đục để bày tỏ tưởng niệm."
Thấy câu này, Khương Thư mới nhớ ra hôm nay đã là ngày 16 tháng 4.
Nhớ lại ngày này năm ngoái, y còn cùng người nhà đi viếng mộ huynh trưởng Khương Triệt. Nói là mộ, nhưng thực ra chỉ là một nấm mộ giả. Trận chiến năm đó Tiên Bi tấn công huyện Ngô Hưng quá thảm khốc, sau khi kết thúc một trận hỏa hoạn lớn, thi thể của Khương Triệt cũng không thể tìm thấy được.
Đối với người huynh trưởng đã mất này, Khương Thư chỉ có ký ức mơ hồ và không có tình cảm gì đặc biệt, nhưng dù sao cũng là huynh trưởng trên danh nghĩa của y, lại là người trung liệt hy sinh vì nước, Khương Thư vẫn rất ngưỡng mộ đối phương.
Chuyện này không nhớ ra thì thôi, đã nhớ ra rồi thì cũng không thể không làm gì, y liền dặn nhà bếp tối đến chuẩn bị một ít rượu và thức ăn trong viện. Như Khương Hiển đã nói, không thể về cúng bái, chỉ có thể từ xa kính một chén rượu để bày tỏ sự tưởng nhớ.
Ngày hôm đó công việc khá bận rộn, khi trở về hậu viện, màn đêm đã bao phủ.
Khương Thư vào viện, thấy trên bàn có khá nhiều món ăn, một mình ăn cũng phí, liền sai người đến viện bên cạnh mời Tạ Âm sang.
Đối phương đi đến, chỉ khoác một chiếc áo choàng rộng thùng thình bên ngoài áo ngủ, mái tóc dài cũng xõa ra, được buộc hờ bằng một dải lụa, trông có vẻ đã chuẩn bị nghỉ ngơi.
"Tạ huynh dùng cơm rồi à?" Khương Thư hỏi.
Tạ Âm gật đầu: "Nghe nói nay là ngày giỗ của huynh trưởng đệ, qua đây bầy bạn với đệ."
Khương Thư bất đắc dĩ, nghe ý của hắn có lẽ là lo lắng mình nhớ huynh trưởng mà đau buồn, nên đặc biệt qua đây để an ủi.
Thực ra hoàn toàn không cần thiết, dù sao y cũng không có ấn tượng gì với Khương Triệt.
Nhưng đã đến rồi thì có người cùng trò chuyện cũng tốt.
Khương Thư vào nhà lấy hai chén rượu ra, đưa cho Tạ Âm một chén, đi ra dưới hiên nói: "Tranh thủ lúc trăng sáng thế này, cùng nhau kính Đại huynh ta một chén đi."
"Ừm."
Hoàng hôn mơ hồ, gió nhẹ nổi lên.
Ánh trăng mỏng manh và trắng trong rải rác khắp viện, phản chiếu ánh sáng mờ ảo trên lối đi lát đá, khiến cho màn đêm càng thêm tĩnh lặng.
Khương Thư ngẩng đầu, nhắm mắt lại, khi nâng chén rượu lên bỗng cảm khái.
Dù y chưa từng gặp mặt Khương Triệt, nhưng từ khi đến đây, những việc y làm lại không hẹn mà trùng khớp với đối phương.
Cả hai đều chủ động chọn đến biên cương giữ thành, đều dốc hết sức chống lại sự xâm lược của ngoại tộc, chỉ là kết quả không giống nhau.
Đã là huynh đệ một nhà, ước nguyện của huynh chưa thực hiện được, vậy để thì ta giúp huynh thực hiện, dù là xua đuổi bọn Hồ hay giành lại thổ quốc, sớm muộn gì cũng có một ngày, huynh có thể thấy được cảnh chiến loạn bình định, thiên hạ thống nhất.
Y thầm thề trong lòng, rồi mở mắt nhìn ánh trăng trên đầu, đổ chén rượu trong suốt xuống đất.
Rượu thấm vào đất, hiện ra màu sắc đậm hơn, rất nhanh hòa lẫn với dòng rượu khác được đổ xuống bên cạnh.
Hương rượu hòa quyện với hương đất, tan bay trong gió.
"Đi thôi, vào ăn cơm." Khương Thư thở phào nhẹ nhõm, khi quay người lại tiện tay kéo ống tay áo của người bên cạnh, nói: "Ta biết huynh đã ăn rồi, nhưng đồ ăn đêm nay thực sự được làm nhiều quá, huynh ăn thêm một chút đi, coi như cùng ta giết thời gian."
Tạ Âm hạ mắt nhìn ống tay áo bị kéo ra những nếp nhăn nhỏ, bất đắc dĩ đáp: "Được thôi."

