Trọng Sinh Đòi Lại Mối Lương Duyên

Chương 4




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 4 miễn phí!
  Nàng ngoài mặt giả vờ từ bỏ, khiến mọi người thả lỏng cảnh giác.
 

Thực chất lại chuyển tất cả mưu tính vào chỗ tối, khiến người ta càng khó đề phòng.

 

Ta không muốn giẫm lại vết xe đổ, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.

 

“Nàng đã có tâm tư ấy, sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.”

 

Tạ Kỳ hơi nhíu mày, ánh mắt nhìn ta mang theo kinh ngạc.

 

Ta cụp mi, khẽ nói: “Thật ra cũng không cần phiền phức như vậy, trước tiên hủy hôn hoặc hoãn hôn là được.”

 

“Nàng ta muốn đổi gả, chung quy cũng phải có hôn sự để đổi.”

 

Giang Minh Nguyệt lớn hơn ta bốn tuổi.

 

Ta có thể bốn năm sau mới xuất giá, nhưng nàng đã không đợi nổi nữa rồi.

 

Ánh mắt ôn hòa vốn có của Tạ Kỳ lập tức đông lại.

 

Chàng không nói gì, chỉ hơi cụp mắt xuống.

 

Hàng mi dài phủ xuống mí mắt, tạo thành một mảng bóng nhỏ, che đi cảm xúc cuộn trào nơi đáy mắt.

 

“Giang Minh Thư, nàng cảm thấy hôn sự của chúng ta là trò đùa sao?”

 

“Nói hủy là hủy?”

 

“Danh tiếng của nàng không cần nữa sao?”

 

“Nếu sau khi hủy hôn hoặc hoãn hôn lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nàng ngay cả ta cũng… không cần nữa sao?”

 

Ta không đáp, sau khi chàng nói xong liền rót cho chàng một chén trà.

 

Khi muốn đưa qua, chàng lại nắm lấy cổ tay ta.

 

Đôi mắt Tạ Kỳ đen thẳm, nhìn thẳng vào ta.

 

“Giang Minh Thư, nếu nàng muốn ta làm gì, có thể nói thẳng.”

 

“Đừng dùng những lời như vậy để kích ta, ta không thích.”

 

Ta ngẩn ra, quay đầu tránh ánh mắt chàng.

 

Hủy hôn là không đ.á.n.h mà lui, là hạ sách trong hạ sách.

 

Ta nói như vậy, chỉ là muốn chàng ra mặt.

 

Ta cũng biết, chàng nói mình không tiện ra tay là vì ta.

 

Bởi thủ đoạn của chàng sắc bén, để không cho Giang Minh Nguyệt cơ hội bám víu, chắc chắn sẽ làm chuyện tuyệt tình.

 

Đến lúc đó ầm ĩ khắp nơi, mất mặt không chỉ có Giang Minh Nguyệt.

 

Ta cũng là nữ nhi Giang gia, nhất định sẽ bị kéo theo thành đối tượng bàn tán.

 

Nhưng hành vi xuất phát từ bản thân, danh tiếng lại sinh ra từ miệng người đời.

 

Đã không thể quyết định người khác đ.á.n.h giá ra sao, ta cũng không muốn vì vậy mà ảnh hưởng hành động của mình.

 

Thanh danh bên ngoài thế nào, đều không quan trọng bằng việc sống được thông thuận.

 

Chỉ là không ngờ, chàng lại dễ dàng nhìn thấu chút tâm tư nhỏ của ta.

 

Ta mím môi, lựa chọn thành thật nói rõ.

 

“Tạ Kỳ, đã có người muốn đổi mất phu nhân tương lai của chàng để tự mình gả qua đó rồi, vì sao còn phải cố kỵ nhiều như vậy?”

 

Hơi thở Tạ Kỳ khựng lại, lập tức hiểu ý ta.

 

“Được, ta sẽ tự mình giải quyết.”

 

Nói xong, dường như chàng rơi vào suy nghĩ, cũng không có ý định buông tay ta ra.

 

Ta hơi dùng sức, muốn rút tay về.

 

Lúc này Tạ Kỳ mới phản ứng lại, nhanh như chớp thu tay về.

 

Gò má trắng như ngọc nhuộm màu đỏ ửng.

 

Chàng không còn trấn định như vừa rồi, ánh mắt d.a.o động, không dám nhìn ta.

 

“Ta, ta… không cố ý.”

 

“Ừm, ta biết.”

 

Ta cười nhẹ.

 

Nhất thời nhìn nhau không nói.

 

Mãi đến khi trong đêm tối mơ hồ truyền đến tiếng điểm canh, Tạ Kỳ bỗng đứng bật dậy.

 

“Đêm khuya rồi, ta, ta nên đi.”

 

Nhưng sau khi mở cửa sổ, bị gió thổi qua, chàng lại quay về.

 

“Đêm xuống gió lạnh, từ đường không thích hợp ở lâu, ta đưa nàng về phòng trước.”

 

Buổi tối vốn ta đã không định ở lại từ đường, ta còn có việc phải làm.

 

Có người giúp đỡ, đương nhiên vui vẻ đồng ý.

 

Chỉ là sau khi Tạ Kỳ quét mắt nhìn ta một cái, cả gương mặt lẫn cổ đột nhiên đỏ bừng.

 

Nửa ngày sau, chàng nghẹn ra một câu.

 

“Mạo phạm rồi.”

 

Sau đó chàng ôm lấy eo ta, phi thân xuyên qua cửa sổ.

 

Mấy lần lên xuống trên mái nhà, chúng ta đã đến viện của ta.

 

Sau khi đáp xuống đất, chàng nhanh ch.óng rụt tay về giấu sau lưng.

 

Hơi khom người, lui về sau mấy bước.

 

“Nàng, nàng mau nghỉ ngơi đi, ta về trước.”

 

Nhìn chàng một mặt lúng túng phi thân rời đi, ta chớp mắt.

 

Không nhịn được lên tiếng trêu chọc.

 

“Vậy sáng mai chàng còn đến ôm ta về từ đường không?”

 

Chữ ôm được ta cố ý nhấn mạnh.

 

Tạ Kỳ nghe vậy, không khống chế được mà quay người nhìn ta.

 

Không biết nghĩ đến điều gì, dưới chân chàng lảo đảo, suýt nữa hụt chân rơi xuống đất.

 

Ta bật cười thành tiếng.

 

Tạ Kỳ có chút xấu hổ.

 

Nhưng nhìn dáng vẻ ta cười lớn, gương mặt vốn lạnh lùng của chàng dịu xuống.

 

Chàng cười nói: “Được, sáng mai ta đến đón nàng.”

 

Nhưng chàng lừa người!

 

Khi ta sắp xếp xong mọi chuyện rồi nằm lên giường, đã gần đến giờ Tý.

 

Vậy mà ta vẫn nghe rõ trong viện thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười cố nén không nổi.

 

“Hẹn rồi, ha ha ha!”

 

Ta: “…”

 

06

 

Trời vừa tờ mờ sáng, Tạ Kỳ đã tinh thần sáng láng gõ cửa sổ.

 

Ta mang theo quầng thâm dưới mắt, mặt đầy ai oán theo chàng về từ đường.

 

Chàng giống như ăn vạ ở đây vậy, ngày nào cũng đến.

 

Ban ngày cùng ta uống trà, đ.á.n.h cờ, đọc sách.

 

Buổi tối lại phi thân đưa ta về tiểu viện.

 

Ta thật sự buồn bực, chẳng lẽ chàng không cần ngủ sao?

 

Hơn nữa trước kia chàng cũng đâu có như vậy.

 

Nhưng lời đuổi người, rốt cuộc ta vẫn ngại nói ra miệng.

 

May mà mấy ngày sau, sự tình có tiến triển.

 

Tạ Kỳ đột nhiên mời ta cùng ra ngoài dự tiệc.

 

Ta đoán thương tích trên mặt Giang Minh Nguyệt sắp khỏi rồi, hẳn nàng sẽ có hành động.

 

Thế là ta giả làm thị nữ của Tạ Kỳ, che khăn lụa trên mặt đi theo.

 

Không ngờ chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, ta đã xem được hai màn náo nhiệt.

 

Màn náo nhiệt đầu tiên là yến ngắm hoa do huyện chủ An Bình tổ chức.

 

Giang Minh Nguyệt cố ý đi trước Tạ Kỳ không xa.

 

Nàng đ.á.n.h rơi một chiếc khăn gấm, sau đó trốn ở cách đó không xa lén nhìn.

 

Thủ đoạn vụng về, lại không ra gì.

 

Ta khẽ cười, chủ động bước lên nhặt khăn tay, đưa cho Tạ Kỳ.

 

Thực ra mượn cơ thể che chắn, ta chuyển nó cho gã sai vặt phía sau chàng.

 

Tạ Kỳ thì cạn lời lấy khăn tay của mình ra nhìn một cái, rồi cất vào túi tay áo, làm đủ dáng vẻ bên ngoài.

 

Đợi đi được không xa, liền thấy Giang Minh Nguyệt bước nhanh đến đối diện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.