“Không ngờ trên tay hắn thật sự có mạng người, hôm nay chuyện xảy ra đột ngột, nên ta dẫn hắn qua đó.”
Giọng Tạ Kỳ nhẹ tênh, cũng không nói rõ chi tiết bên trong.
Nhưng ta biết, chuyện này hung hiểm.
Chỉ cần sơ sẩy một chút, liền sẽ bị tính kế thành công, thua cả ván cờ.
Chàng không thể đoán trước mưu tính của Giang Minh Nguyệt, chỉ có thể thấp thỏm đề phòng, thấy chiêu phá chiêu.
Nhìn mái tóc hơi rối của chàng, lòng ta chua xót mềm đi.
Ta chủ động vươn tay nắm lấy tay chàng.
“Tạ Kỳ, chàng làm rất tốt, cảm ơn chàng.”
Tạ Kỳ trở tay nắm lại tay ta, ánh mắt dừng trên hai bàn tay đan vào nhau rất lâu không dời.
Một lúc lâu sau, hàng mi dài khẽ run, chàng có chút mất tự nhiên ho khẽ một tiếng.
“Trên đường trở về, ta thấy người Giang phủ đi quân doanh báo tin.”
“Xảy ra chuyện lớn như vậy, Giang bá phụ nhất định sẽ từ doanh trại trở về.”
“Nàng… có muốn đi xem kết quả không?”
Chàng biết trong lòng ta đầy oán hận với Giang Minh Nguyệt.
Hẳn là muốn để ta tận mắt nhìn thấy dáng vẻ nàng bị trách phạt, để giải tỏa cảm xúc.
Ta không phụ ý tốt của chàng, gật đầu đồng ý.
Ta cũng muốn biết, sau khi xảy ra chuyện như vậy, phụ thân còn có thể bao dung nàng vô điều kiện hay không.
Mà Tần gia, Tần Yến, còn có muốn hôn sự này nữa hay không?
09
Thời điểm Tạ Kỳ đưa ta đáp xuống mái nhà vừa vặn.
Tần ma ma đích thân đến, đã đưa ra chuyện hủy hôn.
Bà là tổ mẫu của Tần Yến, cũng là nhũ mẫu từng che chở phụ thân lớn lên, đối đãi với ông như con ruột.
Phụ thân không thể từ chối, cũng không còn mặt mũi giữ lại, liền trực tiếp đồng ý.
Nhưng sau khi khách khách khí khí tiễn người đi, phụ thân đã đập vỡ một bộ chén trà trong thư phòng.
Sau đó, ông sai người gọi Giang Minh Nguyệt đến.
Một bụng tức giận không có chỗ phát tiết, ông đập bàn gầm lên.
“Hôn sự với Tần gia là do ta định cho con, con không muốn có thể nói với ta, ta giúp con hủy.”
“Thậm chí nếu con muốn gả cho Tạ Kỳ, con cũng có thể tìm ta nghĩ cách.”
“Nhưng vì sao con lại tự tiện ra tay, ra tay cũng thôi đi, sao có thể ngu xuẩn đến mức làm ra chuyện xấu hổ như vậy!”
Ông đã biết dự định đổi gả của Giang Minh Nguyệt.
Vậy chuyện hôm nay, chỉ cần suy nghĩ một chút liền hiểu là chuyện thế nào.
Chỉ là không có bất cứ chứng cứ nào, ông không thể vấn tội Tạ Kỳ, chỉ có thể giận dữ trong vô năng.
Giang Minh Nguyệt bị dọa đến cả người run lên.
Vốn đã vì bị tên ăn mày hủy hoại thanh danh mà cảm thấy nhục nhã.
Nghe vậy lại càng thấy tủi thân, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
“Con từng nói với người rằng con không muốn gả rồi, nhưng có ích gì sao?”
Phụ thân ngẩn ra, dường như nhớ lại điều gì.
“Con từng nói cảm thấy xuất thân của Tần Yến quá thấp…”
“Nhưng hiện giờ hắn không phải đã đỗ trạng nguyên rồi sao?”
“Sau này có ta nâng đỡ, hắn nhất định có thể bình bộ thanh vân.”
“Các con lại là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, nhũ mẫu càng đối đãi với con như cháu ruột.”
“Con gả qua đó có thể tự tại như ở nhà, con còn bất mãn điều gì?”
Giang Minh Nguyệt dùng mu bàn tay lau loạn nước mắt, vẻ mặt quật cường.
“Con chính là bất mãn!”
Dù sau này Tần Yến làm quan đến chức tể phụ, cũng không thay đổi được sự thật người nhà hắn từng là gia nô.
“Từ khi hôn sự này truyền ra, tất cả mọi người đều cười nhạo con chỉ có thể gả cho con trai gia nô, rõ ràng con là trưởng nữ hầu phủ…”
Giang Minh Nguyệt càng nói càng tủi thân, nước mắt rơi không ngừng như chuỗi hạt đứt dây.
Phụ thân không lời nào để đáp, rơi vào im lặng rất lâu.
Giang Minh Nguyệt nức nở một tiếng, c.ắ.n môi, thử dò hỏi.
“Phụ thân, nếu đã hủy hôn với Tần Yến rồi, người có thể giúp con đến Tạ gia cầu thân không?”
“Tạ Kỳ cũng đã chạm vào nữ nhi rồi, có thể để chàng chịu trách nhiệm không?”
Ta: “…”
Tạ Kỳ: “…”
Tạ Kỳ tức đến sắc mặt xanh mét, nghiến răng nghiến lợi bên tai ta.
“Toàn thân trên dưới của ta, chỉ có đế giày chạm vào nàng ta thôi!”
Ta hơi ngả người về sau, tránh hơi thở của chàng phả tới rồi qua loa gật đầu.
Sau đó tiếp tục chăm chú nhìn phản ứng của phụ thân.
Ông cũng bị kinh động, hít sâu mấy hơi, mới rít ra một câu qua kẽ răng.
“Nhưng mọi người nhìn thấy kẻ ôm lấy con là ăn mày, không phải Tạ Kỳ!”
“Ta phải bắt hắn chịu trách nhiệm thế nào!”
“A?”
Giang Minh Nguyệt có chút thất vọng.
“Không thể cưỡng ép chàng chịu trách nhiệm sao?”
“Phụ thân, sao người vô dụng như vậy.”
Hơi thở phụ thân nghẹn lại, ông nhìn chằm chằm Giang Minh Nguyệt rất lâu.
Sau đó ông thở dài một hơi, cả người ngã phịch xuống ghế.
Đến đây, ta đã không muốn xem tiếp nữa.
Ta vốn nên biết từ sớm.
Bất kể Giang Minh Nguyệt làm gì, phụ thân cũng sẽ không trừng phạt nàng.
Chỉ là sự thiên vị như vậy ta chưa từng được hưởng, nên trong lòng luôn vô thức sinh ra chút mong đợi.
Ta cụp mắt kéo nhẹ góc áo Tạ Kỳ, bảo chàng đưa ta rời đi.
Sau khi trở lại từ đường, Tạ Kỳ không quấy rầy ta, chỉ yên lặng ngồi bên cạnh ta.
Mãi đến khi ta hoàn hồn khỏi dòng suy nghĩ.
Tạ Kỳ khẽ mỉm cười, mày mắt kiên định mà dịu dàng.
“Con người không thể lựa chọn phụ mẫu của mình, nhưng có thể thay đổi cuộc đời sau này.”
“Giang Minh Thư, ta sẽ vĩnh viễn đứng bên cạnh nàng.”
10
Giang Minh Nguyệt không chịu bất cứ trách phạt nào.
Nhưng nàng lại một mình dẫm ánh trăng đến từ đường.
Tạ Kỳ đã rời đi, những thứ dư thừa ta cũng bảo chàng mang đi rồi.
Vốn nghĩ phụ thân khó khăn lắm mới trở về một chuyến, có lẽ sẽ đến từ đường tế bái.
Không ngờ người đến lại là Giang Minh Nguyệt hất mặt vênh váo.
Nàng bày ra dáng vẻ cao cao tại thượng, nói như ban ân.
“Hôm nay tham gia hôn yến, ta và Tạ Kỳ không cẩn thận có tiếp xúc da thịt.”
“Hôn sự bên Tần gia ta đã hủy rồi, bên Tạ gia rất nhanh cũng sẽ đến cửa hủy hôn với ngươi.”
“Nhưng dù sao ngươi cũng là muội muội ruột của ta, ta nghĩ vẫn nên giữ cho ngươi chút thể diện.”
“Cho nên, ngươi chủ động nói hủy hôn với Tạ Kỳ đi.”
Ta: “…”

