Vệ Tranh Nguyệt

Chương 3




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Ta đứng hình!

 

Thỉnh Hoàng thượng phân xử? Ngươi muốn để Hoàng thượng phân xử chuyện của ta và ngươi sao?

 

Phụ thân và mẫu thân nhìn nhau, sắc mặt cũng thay đổi.

 

Thái phó là lão thần ba triều, rất được Hoàng thượng trọng vọng, nếu thật sự làm ầm ĩ tới trước mặt rồng, thể diện của phủ Tướng quân coi như vứt hết.

 

"Hiền chất cớ gì lại làm thế?"

 

Thái độ của phụ thân ta đã dịu đi ít nhiều.

 

"Chuyện này... chuyện này có thể bàn bạc sau!"

 

"Bá phụ, lòng tiểu chất có thể chứng giám."

 

Lâm Tu Nhiên bỗng nhiên vén tà áo, quỳ một chân xuống đất.

 

"Tiểu chất ngưỡng mộ lệnh ái đã nhiều năm, lần này hồi kinh, chính là vì lệnh ái mà đến. Xin bá phụ thành toàn."

 

Hắn quỳ thẳng tắp, ánh mắt đường hoàng, giọng điệu vô cùng khẩn thiết.

 

Khoảnh khắc đó, đến cả ta cũng có chút ngẩn ngơ - hắn là thật lòng sao?

 

Phụ thân ta trầm mặc, mẫu thân nhìn phụ thân, rồi lại nhìn Lâm Tu Nhiên, trong mắt lóe lên chút cảm xúc phức tạp.

 

Chương ba: Thánh chỉ ban hôn.

 

"Hiền chất mau đứng dậy nói chuyện."

 

Phụ thân ta thở dài, giọng điệu đã hòa hoãn hơn rất nhiều.

 

"Chỉ là Nguyệt nhi từ nhỏ đã quen lối phóng khoáng, hai người các ngươi... e là tính cách không hợp."

 

"Hợp!"

 

Lâm Tu Nhiên khẳng định chắc nịch.

 

"Tính cách của nàng, tiểu chất hiểu rõ nhất. Nàng thích ăn món gì, tiểu chất đều biết. Nàng chán ghét thứ gì, tiểu chất cũng biết. Nàng thích mặc y phục màu gì, tiểu chất cũng biết rõ."

 

Hắn khựng lại một chút, ngẩng đầu nhìn ta.

 

"Nàng ba tuổi biết cưỡi ngựa, năm tuổi biết bắn tên, võ nghệ cao cường, nhưng học vấn lại không thông. Nàng ghét nhất là học thuộc lòng, thích ăn kẹo hồ lô nhất, yêu mặc y phục đỏ nhất, phiền nhất là bị người ta nói mình không giống nữ nhi. Khi vui vẻ nàng sẽ cười lớn, lúc tức giận sẽ đá người, còn những lúc buồn đau lại trốn một mình để uống rượu vụng."

 

Ta đứng chôn chân tại chỗ.

 

Những chuyện này, hắn đều biết cả sao?

 

"Những năm qua, tiểu chất tôi luyện trong quân ngũ, ngày nào cũng nhớ về tiểu thư. Hôm nay đến phủ cầu thân, không phải là nhất thời bốc đồng, mà là kết quả của năm năm suy tư."

 

Lâm Tu Nhiên bái phụ thân ta một lạy.

 

Đại sảnh yên tĩnh lại, mọi người đều nhìn ta.

 

Ta nhìn bóng lưng Lâm Tu Nhiên, bỗng dưng cảm thấy tim mình đập hơi nhanh.

 

Năm năm, hắn nói hắn đã nhớ suốt năm năm.

 

Chuyện năm năm trước ở Ngự Hoa Viên, hắn rơi xuống nước rồi ta nhảy xuống cứu, nhưng kể từ đó, hắn không bao giờ đoái hoài đến ta nữa, rồi tự xin đi tòng quân.

 

Đầu óc ta rối như tơ vò.

 

"Khụ."

 

Phụ thân ta ho một tiếng, phá vỡ sự im lặng.

 

"Đã là vậy, chuyện này... để ta và phu nhân thương nghị lại đã."

 

"Đa tạ bá phụ."

 

Lâm Tu Nhiên đứng dậy, đi tới trước mặt ta, vươn tay đỡ ta đứng lên.

 

"Dưới đất lạnh lắm, tiểu thư mau đứng dậy đi."

 

Bàn tay hắn rất ấm.

 

Hắn hơi cúi người, tiến lại gần bên tai ta, nói một câu bằng âm thanh chỉ mình ta nghe thấy.

 

"Đừng lo lắng, ta có khối cách để bá phụ đồng ý."

 

Sau đó hắn đứng thẳng người, hành lễ cáo từ phụ mẫu ta rồi quay lưng rời đi.

 

Dáng đi dứt khoát, tay áo phất phơ, quả thực là phong thái của một vị công tử hào hoa nơi trần thế.

 

Ta nhìn chằm chằm vào bóng lưng hắn, trong lòng chỉ có một suy nghĩ - hắn không còn là Lâm Tu Nhiên từng bị ta đè xuống đất đánh ngày nào nữa rồi.

 

Lâm Tu Nhiên hiện tại thay đổi ở điểm nào ta không tài nào nói rõ, nhưng ta biết, hình như ta không còn đánh lại hắn nữa rồi.

 

Sau khi Lâm Tu Nhiên đi khỏi, phụ thân ta im lặng hồi lâu rồi mới nhìn về phía mẫu thân.

 

"Phu nhân thấy sao?"

 

Mẫu thân thở dài.

 

"Cháu trai của Thái phó, tuổi trẻ đã nổi danh, giờ lại từ quân ngũ trở về, văn võ song toàn. Nói đi cũng phải nói lại... đúng là xứng đôi."

 

Xứng đôi? Mẫu thân, vừa nãy không phải người còn muốn đánh người sao?

 

"Chỉ là tính cách này của Nguyệt nhi, gả qua đó sợ là sẽ chịu thiệt."

 

Mẫu thân lo lắng nhìn ta.

 

"Lâm gia quy củ nhiều, Nguyệt nhi lại quen tự do, sợ là không chịu nổi."

 

"Mẫu thân!"

 

Ta rốt cuộc không kìm được mà lên tiếng.

 

"Con không nói là muốn gả cho hắn ta!"

 

"Hôn thư đã ký, ngươi nói không gả là không gả sao?"

 

Phụ thân lườm ta một cái.

 

"Chuyện tốt ngươi tự gây ra, tự mình mà thu dọn!"

 

Ta ấm ức không chịu nổi.

 

"Hôn thư đó là hắn ta lừa con ký!"

 

"Hắn ta lừa ngươi? Hắn ta lừa ngươi thế nào? Cái bộ dạng này của ngươi còn cần phải lừa sao?"

 

Phụ thân cười lạnh một tiếng.

 

"Vệ Tranh Nguyệt, chấp nhận số phận đi!"

 

Ta nghẹn họng, ta cảm thấy phụ thân nói rất đúng!

 

Đêm đó, ta nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, trong đầu toàn là những lời Lâm Tu Nhiên nói ban ngày.

 

Nhớ suốt năm năm, hắn biết rõ ta thích ăn gì, mặc gì, khi vui vẻ ra sao, lúc đau buồn thế nào.

 

Lục Châu nằm bò bên giường, vẻ mặt đầy hóng hớt.

 

"Tiểu thư, Lâm công tử rốt cuộc là người như thế nào ạ? Nghe nói hắn ta đẹp lắm!"

 

Ta giơ tay gõ cho nó một cái vào đầu.

 

"Bây giờ là lúc để quan tâm đến chuyện đó sao!"

 

Lục Châu ôm đầu, vẻ mặt đầy ủy khuất.

 

"Nô tỳ chỉ là tò mò thôi mà. Tiểu thư, sao người lại ngủ với hắn ta chứ?"

 

"...Ta đã nói là ta uống say rồi mà!"

 

"Say rồi cũng không được ngủ bậy bạ với người ta chứ ạ."

 

Lục Châu lầm bầm.

 

Ta xoay người ngồi dậy, quyết định đổi hướng tư duy.

 

"Lục Châu, ngươi thấy Lâm Tu Nhiên người này thế nào?"

 

"Nô tỳ chưa từng gặp hắn ta, nhưng nghe theo lời tiểu thư nói trước kia, hắn ta chắc hẳn là một kẻ đáng ghét. Thế nhưng hôm nay nô tỳ lén nhìn trộm hắn ta một cái..."

 

Mắt Lục Châu sáng lấp lánh.

 

"Hắn ta đẹp lắm! Còn đẹp hơn cả trăm lần những gì tiểu thư kể! Vả lại dáng đi của hắn ta rất vững chãi, trầm ổn, không chút nào giống thư sinh yếu đuối, ngược lại rất giống dáng đi của những vị tướng quân dưới trướng lão gia, không, thậm chí còn vững vàng hơn họ nữa."

 

Lòng ta chùng xuống, quả nhiên không phải chỉ mình ta cảm thấy thế.

 

Ta kéo chăn trùm lên đầu, quyết định không nghĩ tới chuyện này nữa.

 

Dù sao phụ thân ta chắc sẽ không đồng ý đâu, phụ thân thích nhất loại nam tử mình cao tám thước, uy phong lẫm liệt làm con rể, bộ dạng thư sinh yếu đuối đó của Lâm Tu Nhiên, phụ thân chắc chắn không thèm nhìn tới.

 

Mang theo suy nghĩ đó, ta an tâm chìm vào giấc ngủ.

 

Sáng sớm ngày hôm sau, ta bị tiếng ồn ào ngoài viện đánh thức.

 

"Tiểu thư! Tiểu thư!"

 

Lục Châu vội vã chạy xộc vào.

 

"Không xong rồi!"

 

"Chuyện gì thế?"

 

Ta dụi mắt ngồi dậy.

 

"Lão gia đồng ý rồi!"

 

Lục Châu kinh ngạc thốt lên.

 

"Lão gia đã đồng ý việc Lâm công tử cầu hôn! Lâm công tử đã xin Hoàng thượng ban hôn, thánh chỉ ban hôn chắc sáng mai sẽ tới!"

 

Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.

 

"Ngươi nói cái gì?"

 

"Tiểu thư, người sắp gả cho Lâm công tử rồi!"

 

Ta nhảy phắt xuống giường, chân trần chạy thẳng ra ngoài phòng. Khi vừa tới chính sảnh, liền thấy Lâm Tu Nhiên đang đứng ở đó.

 

Hắn ngoảnh đầu nhìn ta, nụ cười dịu dàng.

 

"Nguyệt nhi ngủ rồi sao? Vừa khéo, ta đã xin Hoàng thượng ban hôn, hôn kỳ ấn định vào ngày mùng tám tháng sau."

 

Nguyệt nhi, hắn gọi ta là Nguyệt nhi, làm ta nổi hết cả da gà.

 

Ngày mùng tám? Hôm nay đã là mùng ba! Nghĩa là chỉ còn đúng một tháng nữa, ta phải gả cho hắn sao?

 

"Lâm Tu Nhiên!"

 

Ta lao tới định cho hắn một trận.

 

"Ngươi đã dùng thủ đoạn gì để lừa Phụ thân ta đồng ý thế hả!"

 

Lâm Tu Nhiên nhẹ nhàng né tránh.

 

"Ta chỉ nói với Bá phụ rằng, nếu người không gả con gái cho ta, ta sẽ nhảy xuống hào thành. Để cả kinh thành này biết được, đích nữ nhà Tướng quân phụ bạc, bức tử đích tôn của đương triều Thái phó."

 

Ta trợn tròn mắt.

 

"Ngươi, ngươi--"

 

"Thế là Bá phụ liền đồng ý."

 

Lâm Tu Nhiên cúi đầu nhìn ta, trong mắt đầy ý cười.

 

"Nguyệt nhi, một tháng nữa, nàng chính là người của ta."

 

Nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt, ta chợt nhận ra hàng mi hắn rất dài, đôi mắt rất sáng. Khoảnh khắc đối diện, nhịp tim ta như lỡ một nhịp.

 

Không đúng! Ta lùi lại một bước, trừng mắt nhìn hắn.

 

"Ngươi tính kế ta!"

 

"Thì đã sao?"

 

Lâm Tu Nhiên chắp tay đứng đó, dáng vẻ chẳng khác nào một con hồ ly vừa trộm được gà.

 

"Nguyệt nhi có thể thử xem, còn kẻ nào xứng làm phu quân của nàng hơn ta?"

 

Ta mấp máy môi, phát hiện bản thân chẳng thể tìm ra câu nào để phản bác.

 

Hắn quay người bước đi, đi được vài bước lại ngoảnh lại.

 

"Phải rồi, ta nhớ nàng thích ăn cá chua ngọt của Phỉ Thúy Lâu, nên đã đặt một bàn tiệc mang tới phủ vào buổi trưa. Nguyệt nhi nhớ dùng khi còn nóng nhé."

 

Hắn ung dung bước ra khỏi cửa lớn, bóng lưng thẳng tắp, tà áo bị gió thổi bay, khiến cả người hắn như bước ra từ trong tranh.

 

Lục Châu đứng bên cạnh ta, khẽ cảm thán.

 

"Tiểu thư, Lâm công tử đối xử với người tốt thật đấy."

 

Ta quay đầu bước đi.

 

"Ăn cây táo rào cây sung!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.