Vệ Tranh Nguyệt

Chương 6




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 6 miễn phí!

Chương 6: Kinh biến dưới trăng.

 

Còn bảy ngày nữa là đến ngày đại hôn, ta quyết định thực hiện một kế hoạch.

 

Kế hoạch rất đơn giản: Đêm lẻn vào Thái phó phủ, bắt quả tang Lâm Tu Nhiên.

 

Hắn không phải thích diễn kịch sao? Ta muốn xem thử, giữa đêm khuya trong viện nhà mình, hắn còn diễn nổi nữa không.

 

Trăng thanh gió mát, ta mặc bộ dạ hành y, vượt tường lẻn vào Thái phó phủ.

 

Thái phó phủ ta đã tới vô số lần từ nhỏ, địa hình thuộc nằm lòng, ta nhẹ nhàng lần mò đến viện của Lâm Tu Nhiên, trèo lên mái nhà, nằm trên ngói nhìn xuống sân.

 

Trong sân rất yên tĩnh, phòng chính vẫn sáng đèn, trên cửa sổ hiện lên bóng người đang ngồi đọc sách.

 

Ta nằm trên mái nhà suốt nửa canh giờ, chân đã tê rần, mà kẻ kia vẫn miệt mài đọc sách.

 

Ta bắt đầu nghi ngờ liệu hắn có thực sự đang đọc sách hay không, sách gì mà lại đọc lâu đến thế chứ? Binh thư hay là bí tịch võ công?

 

Đúng lúc này, đèn vụt tắt, cả viện tử chìm vào bóng tối mịt mù.

 

Ta vểnh tai nghe ngóng, chỉ nghe thấy tiếng cửa gỗ kẽo kẹt mở ra.

 

Một bóng người từ trong phòng bước ra, dưới ánh trăng, ta nhận ra đó chính là Lâm Tu Nhiên.

 

Hắn thay một bộ y phục màu sẫm, đứng trong sân, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía ta một cái.

 

Ta vội vàng rụt người lại, tim đập thình thịch như trống trận-chắc là hắn không thấy ta chứ?

 

Đợi đến khi ta ló đầu ra lần nữa, trong sân đã chẳng còn bóng người.

 

Người đâu rồi?

 

"Nguyệt nhi đang tìm gì thế?"

 

Phía sau bỗng truyền đến một giọng nói.

 

Ta sợ đến mức suýt thì lăn khỏi mái nhà, một bàn tay vững vàng nắm chặt lấy cổ tay ta.

 

Ngoảnh đầu lại, Lâm Tu Nhiên không biết đã đến sau lưng ta từ bao giờ, hắn ngồi xổm trên nóc nhà, cười híp mắt nhìn ta.

 

Hắn mặc một bộ kình trang màu đen tuyền, làm nổi bật thân hình cao ráo cân đối, ánh trăng chiếu rọi lên người y, phủ cho y một đường viền bạc trắng.

 

"Đêm hôm khuya khoắt, Nguyệt nhi không chịu ngủ, lại chạy tới nóc nhà nhà ta, là quá nhớ nhung tại hạ sao?"

 

"Ai thèm nhớ ngươi!"

 

Ta giãy ra khỏi tay hắn, nhưng lại quên mất mình đang ở trên nóc nhà, chân trượt một cái, cả người ngã ngửa ra sau.

 

Lâm Tu Nhiên nhanh mắt nhanh tay, một tay ôm lấy eo ta, kéo vào lòng mình.

 

Hai người chúng ta lăn một vòng trên mái nhà, ngói rơi rào rào xuống đất, cuối cùng dừng lại ở phía bên kia nóc nhà.

 

Bên ngoài tường viện truyền đến tiếng hộ vệ đi tuần.

 

"Tiếng gì đó?"

 

"Hình như là mèo. Mèo trong phủ Thái phó dạo này quậy dữ lắm."

 

Hộ vệ đã đi xa, ta thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nhận ra tư thế của đôi ta mập mờ đến mức nào.

 

Hai tay ta chống lên lồng ngực hắn, tay hắn thì ôm chặt lấy eo ta, lồng ngực hắn rất rắn chắc, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài thư sinh yếu đuối.

 

Ta có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của hắn, từng nhịp, từng nhịp va đập vào lòng bàn tay ta.

 

"Nguyệt nhi còn muốn nằm đè lên người ta bao lâu nữa?"

 

Giọng nói của Lâm Tu Nhiên mang theo ý cười.

 

"Dù tại hạ không bận tâm, nhưng trên mái nhà dù sao cũng hơi lạnh."

 

Ta lúng túng muốn bò dậy, nhưng hắn không hề buông tay.

 

"Đã tới rồi, chi bằng ngồi cùng ta một lát."

 

Hắn ngồi dậy, thuận thế kéo ta ngồi bên cạnh, hai người chúng ta ngồi sát nhau trên mái nhà, ngắm nhìn ánh trăng trên đỉnh đầu.

 

Trăng rất tròn, ánh trăng phủ lên những lớp ngói của phủ Thái phó, trông như được rắc một lớp sương bạc.

 

"Sao ngươi phát hiện ra ta?"

 

Ta lí nhí hỏi.

 

"Nàng vừa xuất phát từ phủ Tướng quân là ta đã biết nàng sắp tới rồi."

 

Lâm Tu Nhiên không hề giấu giếm.

 

"Ta có bố trí ám vệ ở cửa phủ nhà nàng."

 

Ta giật mình quay sang nhìn y.

 

"Cái gì? Ngươi cho người giám sát ta?"

 

"Không phải giám sát, là bảo vệ!"

 

Lâm Tu Nhiên đáp một cách đương nhiên.

 

"Kinh thành gần đây không yên ổn, có vài toán gián điệp của Bắc Yên lẻn vào. Nàng là con gái của tướng quân, lại là vị hôn thê của ta, không được phép xảy ra bất kỳ sơ suất gì."

 

Ta há miệng, thế mà lại không thể phản bác được lời nào.

 

"Vậy sao ngươi không báo cho ta biết sớm hơn?"

 

"Sợ nàng lo lắng."

 

Hắn nhìn vầng trăng, giọng điệu bình thản.

 

"Những việc này cứ để ta lo liệu là được."

 

Ta trầm mặc hồi lâu.

 

"Lâm Tu Nhiên, rốt cuộc ngươi là văn quan hay võ quan?"

 

Hắn mỉm cười.

 

"Nguyệt nhi hy vọng ta là gì?"

 

Ta không đáp được.

 

Lâm Tu Nhiên bỗng đứng dậy, phủi phủi bụi trên y bào.

 

"Nào, chẳng phải Nguyệt nhi muốn thấy bản lĩnh thực sự của ta sao? Đêm nay sẽ cho Nguyệt nhi xem cho thỏa."

 

Hắn tung người nhảy xuống, nhẹ nhàng đáp xuống sân, ánh mắt ngoảnh lại nhìn ta mang theo vẻ khí phách của bậc nam nhi.

 

"Nguyệt nhi có dám theo ta không?"

 

Ta bị ánh mắt ấy k*ch th*ch lòng hiếu thắng, cũng nhảy xuống theo.

 

"Có gì mà không dám!"

 

Hắn dẫn ta băng qua mấy dãy hành lang, tới một tiểu viện phía sau phủ Thái phó.

 

Viện tử đó ta chưa từng tới, khóa cửa đã rỉ sét cả rồi.

 

Lâm Tu Nhiên đẩy cửa viện ra, bên trong lại là một khung cảnh khác biệt.

 

Giữa sân là một khoảng đất trống phẳng lì, bên cạnh đặt giá binh khí, đao thương kiếm kích, rìu việt móc xẻng, thứ gì cũng có.

 

Ta đứng chôn chân vì kinh ngạc.

 

"Đây là..."

 

"Nơi luyện công của ta."

 

Lâm Tu Nhiên bước tới giá binh khí, tiện tay rút ra một cây trường thương.

 

"Ở kinh thành không tiện phô trương, chỉ có thể lén lút luyện tập ở nơi này."

 

Hắn cầm thương bước tới giữa sân, quay đầu nhìn ta.

 

"Chẳng phải Nguyệt nhi luôn muốn biết ta học được những gì ở biên quan sao? Đêm nay, ta sẽ biểu diễn cho nàng xem."

 

Hắn bắt đầu động thủ.

 

Cây trường thương trong tay hắn như có linh tính, đâm, hất, bổ, quét, chiêu nào cũng ẩn chứa sức mạnh ngàn cân.

 

Dưới ánh trăng, bóng dáng hắn tựa như du long kinh hồng, mũi thương xé gió phát ra tiếng rít trầm đục.

 

Hắn múa xong một bộ thương pháp, mũi thương dậm mạnh xuống đất, phiến đá xanh dưới chân nứt ra mấy đường.

 

Hắn chống cán thương, khẽ th* d*c nhìn ta cười.

 

"Nguyệt nhi thấy thế nào?"

 

Ta không thốt nên lời.

 

Tim đập dồn dập, gò má nóng bừng.

 

Không phải vì hắn múa đẹp-dù quả thực là rất đẹp, còn xuất sắc hơn đa số võ tướng ta từng thấy trong quân đội-mà vì bộ dạng lúc này của hắn.

 

Ánh trăng chiếu rọi trên người, hắn đang khẽ th* d*c, mồ hôi li ti rịn trên trán, gò má ửng hồng sau khi vận động.

 

Đôi mắt y rất sáng, lúc nhìn ta, chứa đựng vẻ rạng rỡ và mong chờ đặc trưng của thiếu niên, như thể đang đợi ta khen một tiếng.

 

Ngay khoảnh khắc đó, thứ gì đó luôn căng chặt trong lòng ta dường như đã đứt đoạn.

 

"Lâm Tu Nhiên."

 

Ta cất tiếng, giọng có chút khàn.

 

"Sau này ngươi đừng như thế trước mặt người khác."

 

Hắn ngẩn người ra một chút.

 

"Tại sao?"

 

Bởi vì ta sợ người khác cũng phát hiện ra hắn đẹp đến thế.

 

Ta không dám thốt lên lời.

 

"V-vì ngươi phải giữ vững hình tượng văn nhược thư sinh!"

 

Ta ấp úng tìm cớ.

 

"Nếu không thì chẳng phải công sức giả vờ bấy lâu nay đều uổng phí sao!"

 

Lâm Tu Nhiên nhìn chằm chằm ta vài giây, rồi khẽ cười.

 

Hắn đặt trường thương về lại giá binh khí, bước tới, cúi người nhìn ta.

 

"Nguyệt nhi sợ người khác thấy bộ dạng này của ta rồi sẽ yêu mến ta sao?"

 

Bị hắn chọc trúng tâm tư, vành tai ta nóng bừng lên.

 

"Hồ ngôn loạn ngữ!"

 

"Nàng yên tâm."

 

Lâm Tu Nhiên cúi đầu, ghé sát vào tai ta.

 

"Bộ dạng này, ta chỉ cho một mình nàng xem thôi."

 

Tim ta đập dồn dập, tựa như tiếng trống trận.

 

Tên hỗn đản này, lại đang trêu chọc ta rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.