Ta há hốc mồm, không biết nên giận hay nên vui.
" còn có một chuyện nữa. "
Lâm Tu Nhiên bỗng nhiên nghiêm nghị nói.
" Phu nhân có biết, vì sao ta nhất định phải chọn ngày hôm nay để đại hôn không? "
" Vì sao? "
" Bởi vì mấy ngày trước mật thám Bắc Yến trà trộn vào kinh thành, muốn thừa dịp hôn lễ đông khách khứa mà gây loạn. Ta đã tương kế tựu kế, dẫn rắn ra khỏi hang. Một canh giờ trước, bọn chúng đều đã sa lưới cả rồi. "
Giọng điệu của hắn nhẹ tênh, tựa như đang kể lại một việc vặt không đáng kể.
Mà ta nghe xong thì hoảng sợ kinh hồn.
" Sao chàng không nói sớm! Nhỡ đâu xảy ra chuyện gì thì... "
" Không xảy ra chuyện gì cả! "
Hắn ngắt lời ta, giọng điệu vô cùng chắc nịch.
" Ta đã bày bố hai tháng trời, chính là để đảm bảo vạn nhất không có sai sót! Hôm nay tất cả khách khứa vào phủ, ta đều đã kiểm tra, mỗi một góc nhỏ đều có người của ta canh giữ. "
Hắn nâng cằm ta lên, nhìn thẳng vào ta.
" Ta sẽ không để bất kỳ ý đồ nào phá hỏng hôn lễ của chúng ta. "
Ta nhìn gương mặt vẫn còn vương ý cười kia của hắn, bỗng nhiên hiểu ra một điều.
Hắn căn bản không hề giả vờ yếu đuối trước mặt ta, mà là giả vờ trước mặt tất cả mọi người. Hắn lừa gạt tất cả, chỉ để đợi thời cơ quyết định một kích trúng đích.
Tâm tư người này, sâu xa đến đáng sợ.
Thế nhưng... tất cả những việc hắn làm, đều là vì ta.
" Lâm Tu Nhiên. "
Ta sụt sịt mũi, giọng điệu trở nên nghiêm túc.
" Sau này không được phép giấu diếm ta nữa. Có việc gì, ta phải là người biết đầu tiên. "
" Được. "
" Còn nữa, gọi ta là phu nhân đi. "
Lâm Tu Nhiên sững người một chút, đoạn cười đến cong cả đuôi mắt.
" Được, phu nhân. "
" Ừm. "
" Phu nhân. "
" Làm gì đó? "
" Không có gì, chỉ là muốn gọi thử một tiếng thôi. "
Hắn cười khẽ, ôm chặt ta vào lòng.
" Phu nhân, phu nhân, phu nhân. "
Mặt ta vùi vào lồng ngực hắn, nghe nhịp tim đập, trong lòng bỗng trào dâng một niềm hạnh phúc khó tả thành lời.
Nam nhân này là của ta rồi, kể từ ngày hôm nay, hắn chính là người của ta.
Ta ngước đầu lên, nhìn vào mắt hắn.
" Lâm Tu Nhiên, ta muốn hỏi chàng một câu. "
" Phu nhân cứ tự nhiên hỏi. "
" Năm năm trước cái ngày chàng rơi xuống nước, ta cứu chàng lên, lúc sắp đi hắn quay đầu nhìn ta, muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng vẫn chẳng nói gì. Khi đó chàng định nói gì với ta? "
Lâm Tu Nhiên trầm mặc hồi lâu, sau đó hắn cúi đầu, thì thầm bên tai ta một câu.
" Ta muốn nói rằng, Vệ Tranh Nguyệt, sau này nàng đừng bắt nạt kẻ khác nữa, chỉ được bắt nạt mỗi mình ta thôi. "
Tim ta chợt thắt lại.
Hắn lui ra một chút, nhìn ta.
" Lúc đó ta quá nhát gan, không dám nói là thích, chỉ dám nói như vậy, kết quả cuối cùng lại chẳng thốt nên lời. "
Hắn cười khổ.
" Năm năm sau ta đã khôn ra rồi, không hỏi nữa, trực tiếp lừa nàng ký vào hôn thư. "
Ta vươn tay túm lấy cổ áo hắn, kéo sát lại.
" Vậy giờ ta trả lời chàng đây. "
" Sao cơ? "
" Được. "
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ từng chữ một nói.
" Sau này chỉ bắt nạt mình chàng thôi. "
Lâm Tu Nhiên cười lớn.
Đó là nụ cười đẹp nhất mà ta từng thấy.
Hắn cúi đầu hôn lấy ta, lần này không phải chuồn chuồn đạp nước, mà là một nụ hôn triền miên và bỏng cháy.
Nến đỏ thắp sáng, trướng rủ đung đưa.
Ánh trăng ngoài cửa sổ trong veo như nước, hắt lên khung cửa, phản chiếu hai bóng người đang quấn quýt lấy nhau.
Thấp thoáng nghe thấy bên trong tân phòng truyền ra một tiếng quát khẽ.
" Lâm Tu Nhiên! Chàng đè vào tóc ta rồi! "
Tiếp đó là tiếng cười trầm thấp cùng một lời xin lỗi dịu dàng đến tận xương tủy.
" Phu nhân bớt giận, vi phu đứng dậy đây. "
Các nha hoàn bên ngoài cửa sổ che miệng cười trộm, lặng lẽ lui ra xa.
Vĩ thanh.
Ngày thứ ba sau cưới, ta về thăm nhà.
Mẫu thân kéo ta ngắm nghía hồi lâu, hốc mắt đỏ hoe.
" Con rể đối xử với con thế nào? Có chịu uất ức gì không? "
Ta liếc nhìn Lâm Tu Nhiên.
Hắn đang trò chuyện cùng phụ thân ta, vẻ mặt khiêm tốn ôn hòa, cảm nhận được ánh mắt của ta, hắn nghiêng đầu nháy mắt với ta một cái.
Mặt ta đỏ ửng, cúi đầu lí nhí: " Rất tốt ạ. "
" Rất tốt là ý gì? "
Mẫu thân truy hỏi.
Ta há miệng mấy lần, cuối cùng rặn ra một câu.
" Hắn cái gì cũng chiều con. "
Mẫu thân cười đến không khép được miệng.
Trên cỗ xe ngựa trở về phủ, Lâm Tu Nhiên bỗng lấy từ trong tay áo ra một mảnh giấy, thong thả mở ra.
" Những lời phu nhân vừa nói với nhạc mẫu, vi phu đều biết hết rồi. "
Ta nhìn kỹ lại, trên mảnh giấy vẹo vọ viết mấy chữ - eo hắn tốt.
Đó là vì bị mẫu thân hỏi gấp quá, lại không tiện trả lời, nên ta tiện tay viết cho bà xem mà!
Hồn vía ta bay lên tận mây xanh.
" Chàng…Chàng lấy nó ở đâu ra! "
" Nét chữ của phu nhân quá đặc trưng, ta vừa nhìn là nhận ra ngay. "
Lâm Tu Nhiên gấp mảnh giấy lại, trịnh trọng cất vào tay áo.
" Đánh giá của phu nhân, vi phu xin nhận. Nhất định sẽ tiếp tục nỗ lực, không phụ kỳ vọng lớn lao của phu nhân. "
"Trả lại cho ta!"
"Không trả."
Hắn cười rồi lách mình né sang một bên.
"Đây là bức thư tình đầu tiên phu nhân tặng ta, ta phải giữ gìn cẩn thận mới được."
"Đó đâu phải thư tình!"
"Trong mắt ta, chính là!"
Hắn đáp lời bằng vẻ mặt nghiêm chỉnh.
Ta nhào tới muốn giành lại, đúng lúc xe ngựa xóc mạnh, cả người ta đâm sầm vào lòng hắn.
Hắn thuận thế ôm lấy ta, cằm tựa l*n đ*nh đầu ta.
"Phu nhân cẩn thận, nàng mà ngã là ta sẽ xót lắm đấy."
Ta vùng vẫy hai cái nhưng không thoát được, bèn bỏ cuộc, cứ thế tìm một tư thế thoải mái mà cuộn mình trong lòng hắn.
Ngoài cửa sổ xe, hoa đào tháng ba đang nở rộ, cánh hoa theo gió bay vào trong xe, đậu trên đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau của chúng ta.
Ta tựa vào lòng hắn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ, bỗng thấy gả cho tên mọt sách phúc hắc này, hình như cũng chẳng phải chuyện gì xấu.
"Lâm Tu Nhiên."
"Hửm?"
"Trâm cài đó, ta rất thích."
Hắn cúi đầu hôn l*n đ*nh đầu ta, giọng nói dịu dàng tựa làn gió tháng ba.
"Nàng thích là tốt rồi. Sau này năm nào ta cũng làm cho nàng một chiếc."
"Thật sao?"
"Thật. Làm cho tới khi nàng trở thành bà lão, đầu tóc bạc trắng, không còn cài nổi nữa mới thôi."
Ta không nhịn được mà cong khóe môi, vùi mặt vào ngực hắn.
Tên hỗn đản này, rõ ràng là một con cáo già phúc hắc chuyên đóng vai heo ăn thịt hổ, vậy mà lại thốt ra được những lời khiến người ta rung động đến thế.
Ta nghĩ, đời này có lẽ ta thực sự không thoát nổi hắn nữa rồi.
Mà dường như, ta cũng chẳng muốn thoát nữa.
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh qua con phố dài, tiến vào sâu trong tiết trời xuân.
Câu chuyện của Vệ Tranh Nguyệt và Lâm Tu Nhiên, mới chỉ bắt đầu mà thôi.
(Toàn văn hoàn)

