Ngày Rằm tháng Giêng.
Tết Thượng Nguyên.
Không gió, không tuyết, trời quang mây tạnh vạn dặm.
Tạ Chước trở về kinh, người dân chen chúc hai bên đường đón chào.
“Cung nghênh Tạ tướng quân khải hoàn!” Âm cuối của Lễ quan kéo dài, xuyên thấu tầng mây.
Lời Lễ quan vừa dứt, pháo nổ chợt vang lên trên khoảng đất trống cách đó không xa, mảnh giấy đỏ tung bay phấp phới, thỉnh thoảng có vài mảnh rơi xuống b.í.m tóc đuôi ngựa cột cao của Tạ Chước.
Tiếng pháo nổ, dường như đã hoàn toàn đốt cháy lòng nhiệt huyết của bách tính.
Trên phố dài, tiếng hoan hô của bách tính ùa đến như sấm mùa xuân cuồn cuộn.
Gió Đông thổi đến, mùa xuân thực sự đã sang.
Tạ Chước cưỡi trên tuấn mã cao lớn, ánh mắt đung đưa nhìn về phía cửa sổ lầu trà, nơi có một nữ t.ử trong bộ váy gấm đỏ tươi.
Nàng là nương t.ử của y.
Bốn mắt nhìn nhau.
Những mảnh giấy đỏ đó, tựa như kẹo mừng, lụa đỏ trong ngày đại hôn năm xưa.
Cố Vinh mỉm cười rạng rỡ, đưa tay lên, lay động chiếc khăn lụa bọc túi thơm, rồi ném xuống đúng lúc Tạ Chước sắp đi ngang qua lầu trà.
Cho đến giờ phút này, Tạ Chước mới thực sự cảm thấy mình đã sống lại, sự náo nhiệt xung quanh là có thật.
Ở Bắc Cương, Cố Vinh không chỉ là nơi tâm niệm của y hướng về, mà còn là nguồn gốc sự an lòng của y.
Mũi giày Tạ Chước móc vào bàn đạp ngựa, đột ngột dùng sức nhảy vọt lên, áo choàng đỏ rực sau lưng tung bay phần phật, chiếc túi thơm bọc trong khăn lụa đã lọt vào lòng bàn tay y.
Ngón tay thô ráp như giấy nhám, vết bỏng lạnh còn chưa lành, nhẹ nhàng lướt qua mặt lụa thêu hoa hải đường rủ.
Y chợt nhớ đến mùa xuân năm ngoái, ánh mắt y ôn nhu và quyến luyến.
Đúng là ý Trời đã an bài.
Y và Vinh Vinh, trời sinh một đôi.
Vầng minh nguyệt mà y hằng nhung nhớ, giờ đây độc chiếu lên thân y, chính là điều tâm nguyện đã thành.
Tạ Chước trân trọng đặt khăn lụa và túi thơm sát vào lồng ngực.
Y không biết, cảm giác tâm nguyện thành của người khác là thế nào.
Y chỉ biết, sự nhớ nhung của y không hề uổng phí, vầng minh nguyệt mà y đã cố gắng với tới đã rủ lòng thương xót, ban cho y sự vững vàng và an tâm.
Giống như...
Giống như khi bốn bề đều là màn đêm u tối, chỉ có y được ánh trăng dịu dàng chiếu rọi.
Kỳ thực, không phải y cứu rỗi Cố Vinh.
Mà là Cố Vinh cứu rỗi y.
Không ai hiểu rõ, giữa một vùng hoang vu tăm tối, đột nhiên nở ra một đóa hoa kiều diễm mà kiên cường, là sự chấn động và quyến luyến đến nhường nào.
Đối với y, Cố Vinh chính là đóa hoa đã khiến cuộc đời y trở nên sống động, có màu sắc.
Cũng chính Cố Vinh đã cho y biết, con người không nên chấp nhận số phận, không được cúi đầu khuất phục.
Sinh mệnh, là điều tươi mới và vô úy nhất.
Khi y nghĩ rằng sống cũng chỉ là như vậy, Cố Vinh đã xuất hiện.
Nàng bước trên đống tro tàn, mang theo thế lửa cháy lan đến, ngay lập tức thắp sáng cuộc đời vốn chỉ là cái xác không hồn của y.
Tình cảm này, không cần lý lẽ, nhưng lại bám sâu vào tận gốc rễ.
Cho nên, y cam tâm tình nguyện nâng niu Cố Vinh lên cao, cam tâm tình nguyện bị Cố Vinh lợi dụng, cũng cam tâm tình nguyện cúi đầu thần phục Cố Vinh.
Y nhớ nàng rồi.
Có rất nhiều, rất nhiều điều muốn nói với nàng.
Trên lầu trà,
Tim Cố Vinh đập "thình thịch", vành tai nàng không tự chủ được mà nóng bừng.
Cả trái tim nàng rối loạn, như hàng vạn vì sao rơi xuống đầm lạnh, b.ắ.n lên vô số ánh sáng vụn vặt.
Nàng đã hiểu thấu ánh mắt của Tạ Chước.
Lúc này, không lời nào thắng được vạn lời.
Khoảnh khắc này, tiếng tim đập dường như đã át cả tiếng người huyên náo.
Mọi âm thanh, đều trở nên mơ hồ.
Chờ đến khi đội quân khải hoàn cách lầu trà ngày càng xa, Cố Vinh mới hoàn hồn.
Nàng tựa như bịt tai trộm chuông, bưng chén trà trên bàn lên, khẽ nhấp một ngụm, làm ra vẻ bình thản tự nhiên nói: “Trà của tửu lầu này quả là không tệ.”
Thanh Đường và Yến Tầm nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều đầy vẻ trêu chọc.
Thanh Đường: Tiểu thư nhà ta trước khi nói nhăng nói cuội, có thể nhìn xem trong chén trà đang lơ lửng đầy vụn trà hay không.
Yến Tầm: Vợ chồng lâu ngày không gặp, ngươi hiểu mà!
Thanh Đường: Ta không hiểu.
“Tiểu thư, người không cảm thấy vụn trà vướng cổ sao?” Thanh Đường nghiêm chỉnh hỏi.
Cố Vinh liếc Thanh Đường một cái đầy u oán.
Nhìn thấu mà không nói ra, không được sao?
Yến Tầm tựa bên cửa sổ đứng thẳng, chau mày, hồi tưởng khoảnh khắc vừa rồi thoáng thấy trên gò má Thừa Thịnh một vết sẹo kéo dài từ xương chân mày phải đến cánh mũi, bèn suy tính phải tìm vài loại d.ư.ợ.c liệu quý, nhờ Tư y nấu một hũ cao bôi làm mờ sẹo.
Dù là Trầm Ngư Cao hiếm có khó tìm trong cung cũng khó lòng xóa tan loại thương tích này.
Thừa Thịnh vẫn rất coi trọng khuôn mặt tinh xảo tựa ngọc ngà hoa nhường nguyệt thẹn kia.
Nghĩ đi nghĩ lại, Yến Tầm khẽ thở dài.
Nhìn một đốm mà biết cả vầng, thấy một chiếc lá mà biết thu đã sâu.
Cái hiểm nguy của trận chiến đó, chỉ cần nhìn thoáng qua là rõ.
May mắn thay, Tiểu Hầu gia và Thừa Thịnh đều còn sống trở về, y cũng có thể hồi phủ báo tin bình an cho Tổ mẫu rồi.
"Tiểu thư, chúng ta có nên hồi phủ tắm gội chải chuốt lại một phen không?" Thanh Đường ghé sát tai Cố Vinh, mỉm cười hỏi.
Đêm nay, trong cung thiết yến mừng Tiểu Hầu gia khải hoàn, quan viên từ Ngũ phẩm trở lên đều có thể dẫn nữ quyến tham dự.
Tiểu thư nhà nàng là thê t.ử chính thất của Tiểu Hầu gia, tuyệt đối không được kém cạnh bất cứ ai.
Thật ra, trong lòng Thanh Đường vẫn còn chút lo âu và bồn chồn.
Trường Công chúa Điện hạ đăng cơ, đã là xu thế tất yếu.
Đến lúc đó, Tiểu Hầu gia chính là Thái t.ử Điện hạ danh chính ngôn thuận.
Theo tổ chế Đại Càn, hậu viện Thái t.ử có một Chính phi, hai Tắc phi, bốn Lương đệ, sáu Lương viện, tám Bảo lâm...
Dù không tính đến những Thị thiếp, Phụng nghi, Chiêu huấn các loại, cũng phải có hơn hai mươi người.
Cho dù Tiểu Hầu gia không thay lòng, có thể chống lại bá quan triều đình được chăng?
Đợi sau khi đăng cơ...
E rằng còn phải chọn tú nữ.
Rất nhiều quan lớn hiển quý muốn đưa khuê nữ trong phủ vào cung, mơ ước đến sự giàu sang ngút trời.
"Thanh Đường."
"Đừng bồn chồn."
Cố Vinh như nhìn thấu suy nghĩ của Thanh Đường, ổn định lại cảm xúc, thản nhiên nói.
Tình yêu của nàng dành cho Tạ Chước, đều bắt nguồn từ tình yêu mà Tạ Chước trao cho nàng.
Tạ Chước, mới là nguồn cội đó.
Nói đi nói lại, nàng không đ.á.n.h cược vào lòng người.
"Nhưng quả thật, ta nên thay xiêm y."
"Đi thôi."
"Đánh xe hồi phủ."
Trên phố dài, vẫn vô cùng náo nhiệt.
Tạ Chước theo phép, dẫn bộ hạ tiến cung, diện kiến tạ ơn.
Một loạt ban thưởng, càng khiến Tạ Chước trở nên được săn đón hơn bao giờ hết.
Kim Loan điện.
Ánh mắt đám lão hồ ly kia nhìn Tạ Chước đều như đang phát ra ánh xanh lục.
Dung mạo tuấn mỹ.
Chiến công hiển hách.
Thân phận cao quý.
Tiền đồ vô lượng.
Hơn nữa, hậu viện lại sạch sẽ, chỉ có một cô gái mồ côi xinh đẹp làm chính thê.
Thời không đợi ai, qua cái thôn này rồi thì sẽ không còn cái quán này nữa.
Cho dù không chen được vào vị trí của Cố Vinh, cũng có thể làm một Tắc phu nhân.
Mai sau, đợi Tiểu Hầu gia họ Tạ thừa kế ngôi vị mẫu thân, con gái của bọn họ dù tệ lắm cũng có thể vững vàng ở vị trí Tứ phi Bát tần.
Tạ Chước thậm chí không cần ngẩng đầu, cũng có thể cảm nhận rõ ràng có bao nhiêu ánh mắt đang dán chặt lên lưng y.
Giống như từng sợi tơ dính nhớp nháp mà mạng nhện đang nhả ra.
"Điện hạ, mạt tướng muốn dùng công lao bình định Bắc cảnh để đổi lấy một đạo ân chỉ."
Tạ Chước cất giọng lạnh lùng mở lời.
Có vài lời, nên nói sớm không nên nói muộn.
Y càng chần chừ đẩy đưa một khắc, thì lời đồn thất thiệt dành cho Cố Vinh sẽ càng nhiều thêm một phần.
Vĩnh Chiêu Trường Công chúa trong lòng hiểu rõ, khẽ thở dài không tiếng động, song vẫn phải mở lời: "Cứ nói đi, không sao."
Thôi vậy, một lòng một dạ cũng là chuyện tốt.
Nếu không, còn sống được bao lâu vẫn là một điều khó nói.
"Mọi người đều biết, mạt tướng được cao tăng phê mệnh, mệnh cách đặc biệt, việc hôn nhân đại sự cần phải cực kỳ thận trọng, nếu không sẽ mang tướng đoản mệnh, trời không cho sống lâu."
"Cùng Cố thị tương phụ tương thành đã là trời xanh rủ lòng thương, mạt tướng không dám tham lam, x.úc p.hạ.m bề trên."
"Vì lẽ đó, mạt tướng cả gan cầu xin Điện hạ cho phép mạt tướng suốt đời không nạp thiếp."
"Mạt tướng tiếc mạng."
Vĩnh Chiêu Trường Công chúa: Nàng ta biết ngay mà! Đúng là đã bóp c.h.ế.t mọi rủi ro ngay từ trong trứng nước.
Các quan viên kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm, có chút không dám tin vào những gì mình vừa nghe.
Tiểu Hầu gia họ Tạ có phải bị điên rồi không!
Nhất định là bị điên rồi!
Chẳng lẽ Tiểu Hầu gia họ Tạ không biết, quan hệ thông gia vốn là một lợi khí tuyệt vời để ổn định triều đình, an ủi quần thần sao?
Dùng sự trả giá nhỏ nhất, đổi lấy lợi ích lớn nhất, sao lại không làm?
Còn về chuyện cao tăng phê mệnh gì đó...
Chẳng phải là tin thì có, không tin thì không sao sao?
Đã có thể làm Thái t.ử rồi, mạng còn có thể kém đến mức nào chứ!

