23.
“Cậu… sao lại ở đây?”
Cố Tùng trông như vừa chạy một mạch từ bệnh viện về.
Lúc mới xuất hiện, hơi thở còn chưa ổn định, trời lạnh như vậy mà trán vẫn lấm tấm mồ hôi.
Cậu ấy hít sâu hai hơi, rồi chỉ về cánh cửa ở cuối hành lang đối diện.
“Đây là nhà tôi.”
Tôi không quá tin, làm gì có chuyện chuyện trùng hợp đến vậy.
Cho đến khi Cố Tùng ngay trước mặt tôi dùng vân tay mở cửa căn hộ đối diện.
Tầng này chỉ có hai căn.
Tôi nhìn bộ sofa bên trong giống hệt căn mình thuê, im lặng.
… Thảo nào.
Lúc đi xem nhà tôi đã thấy kỳ lạ rồi.
Rèm cửa, thảm trải sàn, cách bài trí nội thất đều là những gam màu tôi thích.
Ngay cả căn phòng còn lại cũng được chuẩn bị đầy đủ như phòng trẻ em.
Cố Tùng khẽ sờ mũi.
“Ừm… nếu tôi nói đây thật sự chỉ là trùng hợp, cậu tin không?”
“Hai căn này đúng là tôi mua cùng lúc.”
“Tôi nghĩ dù sao để không cũng phí, chi bằng cho thuê kiếm thêm chút tiền.”
“Không ngờ lại vừa khéo cho cậu thuê…”
“Thật sự rất trùng hợp.”
Không hiểu sao, lồng n gự c tôi bỗng nặng nề khó chịu, mắt cũng hơi cay.
Thật ra những lời ban nãy Lục Phỉ Chi nói… cũng không hoàn toàn sai.
Tôi quả thực từng thích Cố Tùng.
Cơn mưa năm mười sáu tuổi ấy, sau này rất lâu, rất lâu vẫn rơi mãi trong lòng tôi.
Nhưng sau khi tốt nghiệp
Ngoài khoảng thời gian vừa mới tới Nam Thành, tôi thỉnh thoảng còn thất thần, còn nhớ tới mọi chuyện liên quan đến Cố Tùng, còn không nhịn được mà xem video du học sinh ở Đức…
Thì về sau, nhất là nửa năm sau đó, tôi đã dần rất ít khi nghĩ tới cậu ấy nữa.
Bởi vì tôi không còn thời gian để ngẩn người.
Cũng bởi vì
Tôi hiểu rõ hơn ai hết rằng, chúng tôi không thuộc về một thế giới.
Tôi đã tỉnh mộng từ lâu.
Tám năm qua.
Khi nghĩ lại cái tên Cố Tùng, trong lòng tôi hầu như chỉ còn sót lại một chút tiếc nuối nhàn nhạt, giống như gió lướt qua mặt hồ.
Thậm chí về sau, khi gặp lại cậu ấy trong bệnh viện, nhìn cậu ấy đã trở thành bác sĩ tài giỏi, được mọi người kính trọng…
Thì chút tiếc nuối không đáng kể ấy cũng hoàn toàn biến mất.
Rõ ràng…
Tôi thật sự đã buông xuống rồi.
Rõ ràng…
Tôi gần như đã quên được Cố Tùng rồi.
Thế nhưng
Tám năm sau, hôm nay.
Cố Tùng lại hết lần này tới lần khác bước về phía tôi.
“Thật mà.”
Cố Tùng sợ tôi không tin.
“Gần đây tôi đang đầu tư, cần dòng tiền.”
“Nên mới nhờ lão Triệu giúp tôi cho thuê nhà.”
Cậu ấy cụp mắt.
“Nếu vì không muốn gặp tôi mà cậu thấy khó xử…”
“Tôi cũng có thể chuyển đi nơi khác…”
Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm thấy Cố Tùng giống hệt mèo hoang nhỏ tôi hồi đại học từng gặp.
Mèo nhỏ rất thích tôi.
Lúc nào cũng ngậm theo chút đồ ăn hoặc bông hoa, ngồi xổm bên con đường tôi về trường.
Khi thấy tôi rời đi, mèo nhỏ cũng không kêu, không quấn quýt.
Chỉ lễ phép cách chừng một mét theo sau tôi.
Theo tôi suốt đoạn đường về ký túc xá, rồi mới quay đầu chạy mất…
Tôi khẽ thở dài trong lòng.
“Không có.”
“Tôi tin cậu.”
Nói rồi, tôi chợt nhớ ra chuyện khác.
“Trong thẻ khám bệnh trước đó cậu nạp vẫn còn dư tám vạn hai nghìn chín trăm tệ.”
“Trong tay tôi vẫn còn chút tiền.”
“Đợi tiền hoàn lại tới nơi, tôi sẽ chuyển đủ mười vạn trả cậu trước.”
“Không cần gấp, tôi đâu…”
Cố Tùng nói được một nửa mới chợt nhớ ra ban nãy mình vừa nói gì.
Nửa câu còn lại cứ thế mắc nghẹn.
Cuối cùng tôi cũng không nhịn được bật cười.
…
(Từ đoạn này Sốp sẽ để là tôi – em nha)
Cố Tùng nhướng mày.
“Đúng rồi, An Niệm.”
“Mấy lời cuối cùng Lục Phỉ Chi nói lúc nãy… là ý gì vậy?”
“Nào là ‘thua trắng, rồi ‘không còn gì’ gì đó?”
“…”
Tôi mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giả vờ bình tĩnh.
“Em cũng không rõ.”
“Chắc cậu ta nói linh tinh thôi.”
“Vậy à.”
Cố Tùng khẽ cười.
Có chút kỳ lạ.
Anh ấy vậy mà không hỏi tiếp.
“Được rồi.”
“Em nghỉ ngơi sớm đi.”
“Còn về Lục Phỉ Chi…”
“Tôi tìm cho cậu ta chút việc để làm rồi.”
“Dạo này chắc cậu ta sẽ không còn thời gian tới quấy rầy em nữa.”
24.
Sáng sớm hôm sau.
Tôi vừa định ra ngoài mua ít đồ lại bắt gặp Cố Tùng chạy bộ về.
Anh ấy như biết tôi muốn hỏi gì.
“Tôi nghỉ phép rồi.”
“Hôm nay nghỉ tới mùng hai Tết.”
“Trong Tết bệnh viện thiếu người, nên tôi bị xếp trực luân phiên.”
Tôi gật đầu.
Cố Tùng đưa túi trong tay cho tôi.
“Đây là tiểu long bao ngon nhất ở con phố ngoài khu nhà mình.”
“Tôi lỡ mua nhiều một chút.”
“Em và Nhiên Nhiên thử xem.”
Trong chiếc túi trong suốt là ba loại điểm tâm khác nhau, đủ phần cho bốn người.
Tôi mím môi, còn chưa kịp lên tiếng
“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Lục Cập một tay xách cặp sách lao vọt ra ngoài.
“Bác sĩ Cố?”
Thằng bé suýt nữa không phanh kịp đ â m vào người Cố Tùng.
Đôi mắt đảo qua đảo lại hai chúng tôi vài vòng, như thể đã hiểu ra điều gì.
Nhưng Lục Cập chẳng nói gì cả.
“Thơm quá!”
“Chẳng phải đây là quán bánh bao hot năm ngoái phải xếp hàng rất lâu sao?”
“Dì An, con có thể ăn sáng ở nhà dì không? Sáng nay ra ngoài vội quá chưa kịp ăn.”
Tôi nhận lấy túi đồ từ tay Cố Tùng.
“Hai người vào luôn đi.”
“Vừa hay Nhiên Nhiên mới thức.”
Nhiên Nhiên nhìn thấy mọi người thì vui cực kỳ.
Hôm qua lúc xuất viện, Cố Tùng và bác sĩ Triệu đều bận phẫu thuật cả ngày, chỉ kịp để bác sĩ Tần tới tiễn.
Tối qua về nhà con bé còn lẩm bẩm nhắc mãi.
Không ngờ sáng nay đã gặp được rồi.
Sau khi biết Cố Tùng sống ngay đối diện, Lục Cập dính luôn phía sau cậu ấy.
“Bác sĩ Cố, nghỉ đông này cháu có thể ở nhờ nhà chú nửa tháng không?”
“Cháu có thể trả tiền thuê!”
“Cháu còn biết làm việc nhà nữa, giặt đồ nấu cơm lau cửa quét dọn cháu đều biết!”
“Cháu tuyệt đối không làm phiền chú đâu, buổi tối chỉ về tắm ngủ thôi, có cái giường nhỏ là được rồi.”
Cố Tùng liếc thằng bé một cái.
“Tiểu thúc cháu…”
Lập tức, mày Lục Cập cụp xuống, trông đáng thương vô cùng.
“Bây giờ ngay cả tiểu thúc cũng đề phòng cháu.”
“Mấy hôm nay bà nội còn tính đưa cháu về phía nam sống vài năm rồi mới quay lại.”
Cố Tùng trầm ngâm một lát rồi đồng ý.
“Trong nhà vừa hay còn một phòng nhỏ trống.”
“Cháu dọn vào đi.”
Ăn sáng xong, Cố Tùng dẫn chúng tôi qua nhà cậu ấy tham quan một vòng.
Căn hộ bên đó lớn hơn bên tôi một chút, cũng nhiều hơn một căn phòng.
Cố Tùng mới chuyển vào sau khi về nước làm việc vài tháng trước.
Quả nhiên đúng như lời anh ấy nói…
Căn phòng ngoài giường và tủ quần áo ra thì chẳng có gì cả.
Buổi chiều, tôi và Cố Tùng dẫn hai đứa nhỏ tới trung tâm thương mại gần đó mua ít đồ dùng sinh hoạt, tiện thể đặt cho phòng của Lục Cập một bộ bàn ghế mới.
Suốt dọc đường, Nhiên Nhiên và Lục Cập ríu ra ríu rít bàn xem nên trang trí phòng thế nào.
Tôi phát hiện
Chỉ ở trước mặt Nhiên Nhiên, Lục Cập mới giống một đứa trẻ sáu tuổi thật sự.
Trước đây trong phòng bệnh có hai đứa trẻ khác muốn chơi bi hoặc game điện thoại với thằng bé, nó còn lười nhìn lấy một cái.
Nhưng Lục Cập lại có thể cùng Nhiên Nhiên ngồi bàn cả nửa ngày chỉ vì chọn họa tiết bàn học và ga giường.
Ban đầu, Lục Cập chọn một bộ chăn ga lụa màu xám.
Nhiên Nhiên vừa nhìn đã thấy xấu vô cùng, nhưng lại ngại không dám nói thẳng.
Cuối cùng chỉ uyển chuyển nói:
“Trên đó không có hình đẹp gì hết…”
Lục Cập tiếc nuối đặt bộ ga màu xám xuống, tiện tay chỉ sang bộ ga trẻ em in hình Sói Xám rồi hỏi Nhiên Nhiên thấy thế nào.
Ai ngờ mắt Nhiên Nhiên lập tức đỏ hoe.
Tôi vội vàng giải thích:
“Con bé có hai con thỏ bông.”
“Hôm qua còn nói muốn tặng cháu một con.”
“Nếu cháu mua ga giường hình Sói Xám, con bé sợ thỏ của mình bị ăn mất.”
Lục Cập gãi gãi tai.
“Nhưng con sói này ăn dê mà…”
Nói được nửa câu, thấy vẻ mặt rơm rớm nước mắt của Nhiên Nhiên, lập tức đổi giọng.
“Anh thấy bộ ga hình củ cà rốt kia đẹp hơn nhiều.”

