34.
Mùa xuân đến, tuyết Bắc Kinh cũng dần tan.
Dạo này Cố Tùng không phải tăng ca nữa, hứa cuối tuần sẽ dẫn Nhiên Nhiên thả diều.
Thế là mấy ngày trước, Nhiên Nhiên và Lục Cập đã bắt đầu bận rộn.
Bởi vì hai đứa nhỏ muốn tự làm diều giấy.
Hai đứa loay hoay suốt mấy ngày trời, cuối cùng làm ra được một con diều bướm… theo tôi thì nhìn giống thiêu thân hơn là bướm.
Ban đầu Nhiên Nhiên rất thích.
Nhưng lúc bay lên trời rồi, con bé càng nhìn càng thấy giống ngài đêm.
Đặc biệt là đem so với những cánh diều khác…
Cuối cùng Cố Tùng dẫn Lục Cập đi mua diều mới.
Tôi và Nhiên Nhiên ngồi ở bãi cỏ phơi nắng.
Nhưng chúng tôi đợi rất lâu.
Vẫn không thấy hai người kia quay lại.
Tôi gọi điện cho Cố Tùng.
Đầu dây bên kia chỉ có thông báo: “Thuê bao quý khách đang gọi hiện đang tắt máy.”
Lòng tôi càng lúc càng hoảng.
Như thể sắp có chuyện gì đó xảy ra.
Ngay lúc ấy, điện thoại của Lục Cập gọi tới.
Vừa kết nối, bên kia đã khóc nức nở:
“Dì An ơi… bọn cháu định về nhà lấy thêm áo rồi mới đi mua diều…”
“Nhưng vừa tới con phố trước khu chung cư thì có một người đàn ông trên đầu có sẹo chặn xe bọn cháu lại.”
“Lúc bác sĩ Cố xuống xe cãi nhau với ông ta… có một chiếc xe mất lái đ â m tới…”
“Hu hu… chảy nhiều m á u lắm… dì An mau tới đi… bác sĩ Cố chú ấy đã… hu hu…”
35.
Tôi không biết mình đã đến bệnh viện số 2 bằng cách nào.
Trong đầu hoàn toàn trống rỗng.
Không biết mình đang làm gì.
Cũng không biết mình phải làm gì.
Lục Cập đứng ngoài bệnh viện.chờ chúng tôi.
Thấy chúng tôi tới, lập tức dẫn đến trước phòng phẫu thuật.
Lục Cập nghiêm mặt:
“Dì An… dì phải chuẩn bị tâm lý trước.”
Nước mắt Nhiên Nhiên lập tức rơi xuống.
Tay tôi nhũn đi.
Lục Cập đỡ Nhiên Nhiên từ tay tôi, đưa con bé đến ghế ở góc hành lang dỗ.
Không biết hai đứa nói gì với nhau, rất nhanh Nhiên Nhiên đã ngừng khóc.
Còn tôi đứng ngơ ngác ngoài phòng m ổ, mất hết khả năng suy nghĩ.
Trong đầu liên tục hiện lên từng mảnh ký ức.
Một lúc là hình ảnh hai tiếng trước, trước khi rời đi, Cố Tùng mỉm cười nói với tôi:
“Chờ anh về.”
Một lúc lại là đêm giao thừa ấy, anh ấy dịu dàng nói:
“Không sao đâu, An Niệm, chúng ta từ từ thôi.”
Một lúc nữa là trong phòng truyền dịch mấy tháng trước, giọng anh ấy bình tĩnh:
“ Anh năm nay hai mươi bảy, chờ thêm tám năm nữa là ba mươi lăm… cũng không quá già.”
Cuối cùng…
Là tám năm trước, trong hội trường ngày tốt nghiệp, chàng trai vành tai đỏ ửng thấp giọng hỏi tôi:
“An Niệm, cậu định học đại học ở thành phố nào?”
“Tớ có thể đi cùng cậu không?”
Thì ra tám năm… dài đến vậy.
Mà cũng ngắn đến vậy.
Đợi rất lâu rất lâu, cuối cùng cửa phòng m ổ cũng mở ra.
Tôi nhìn giường bệnh được y tá đẩy ra, đờ người không dám bước tới.
Cho đến khi bên cạnh vang lêngiọng nói quen thuộc:
“An Niệm?”
Tôi bỗng quay phắt đầu.
Cố Tùng vừa tháo khẩu trang, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Sao em khóc thành thế này?”
“ Xảy ra chuyện gì rồi?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh ấy.
Lại quay đầu nhìn Lục Cập đang ôm Nhiên Nhiên, chậm chạp bước tới.
Mắt đảo qua đảo lại nhìn hai đứa.
Đầu óc vẫn chưa hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng Cố Tùng lập tức hiểu ngay.
Anh ấy xách cổ Lục Cập lên đánh cho một trận.
“Bảo cháu gọi điện báo bình an cho dì, rốt cuộc đã nói cái gì hả?!”
Bỗng nhiên
Cố Tùng khựng lại.
Tôi giơ tay ôm ch ặ t anh ấy, nước mắt như mưa.
May mà anh ấy không sao.
May mà… vẫn còn kịp.
36.
Cố Tùng nói, chiều nay quả thật đã gặp Trần Mậu.
Cũng thật sự có một chiếc xe mất lái lao tới.
Nhưng anh ấy chỉ bị xây xát nhẹ.
Người nặng hơn là Trần Mậu, anh ta gãy một chân.
Ban đầu anh ấy định đưa Trần Mậu đến bệnh viện rồi sẽ quay về tìm chúng tôi.
Không ngờ vừa tới nơi, lại gặp một bệnh nhân cần cấp cứu khẩn cấp.
Thế là Cố Tùng bảo Lục Cập gọi điện báo một tiếng.
Ai ngờ cậu nhóc lại diễn thành ra như vậy.
Tôi chật vật lau đầy mặt nước mắt.
Cố Tùng lại trừng Lục Cập một cái thật dữ.
Rồi quay sang tôi, giọng nhẹ xuống:
“Sợ em lo nên không định nói chuyện này… cũng trách anh.”
“Sau này xảy ra chuyện gì, anh sẽ báo cho em đầu tiên, được không?”
“Còn thằng nhóc kia… lát nữa anh sẽ xử lý tiếp.”
Lục Cập bĩu môi.
Tôi cuối cùng cũng lau khô nước mắt, khẽ đáp:
“Thôi bỏ đi…”
“Anh không sao là được rồi.”
Cố Tùng dường như còn muốn nói gì đó.
Nhưng phía xa vừa lúc có người gọi anhấy.
“Em dẫn Nhiên Nhiên vào văn phòng anh đợi trước nhé.”
“Một lát anh đưa mọi người về nhà.”

