5.
“Cô đây là… đang nhét phong bì cho tôi?”
Đến lúc ấy tôi mới chợt nhận ra mình vừa làm chuyện ngu xuẩn đến mức nào.
Những năm qua, tôi đã quá quen với quy tắc ngầm của xã hội này, có tiền mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn.
Thế nhưng tôi lại quên mất, với quyền thế và gia cảnh Cố gia, nếu Cố Tùng muốn, kiểu sống xa hoa, vung tiền như nước… đối với cậu ấy chỉ là chuyện quá đỗi bình thường.
Vốn dĩ Cố Tùng có thể sống một đời nhẹ nhàng như thế.
Nhưng cậu ấy lại sang Đức học tám năm, dốc lòng nghiên cứu y học.
Số tiền còm cỏi này của tôi… đối với Cố Tùng, có lẽ chẳng khác nào xúc phạm.
“Tôi không có ý khác.”
Tôi cố gượng cười.
“Chỉ là tình trạng của Nhiên Nhiên khá phức tạp… tôi muốn cảm ơn bác sĩ thôi.”
Tôi cố hết sức che đậy, tô vẽ cho hành động của mình.
Nhưng vừa ngẩng đầu lên, tôi lại nhìn thấy rõ bóng mình phản chiếu trên bảng tuyên truyền đối diện.
Cùng biểu cảm trên gương mặt ấy.
Tầm thường. Thực dụng. Nịnh nọt.
Khó coi vô cùng.
Cố Tùng bỗng dời mắt đi.
Cậu ấy cúi đầu nhìn bệnh án thêm một lúc.
“Ca phẫu thuật này tôi có thể làm.
“Nếu thành công, đứa bé hoàn toàn có thể sống như người bình thường.”
Rồi dừng lại một chút.
“Nhưng…”
“Xác suất thành công đại khái chỉ chưa đến năm mươi phần trăm.”
“…Năm mươi phần trăm.”
Tôi khẽ lặp lại một lần.
Không biết trong khoảnh khắc này, tôi vui hay lo nhiều hơn.
Trong đầu tôi chỉ toàn hỗn loạn cùng mờ mịt.
“Năm mươi phần trăm đã là con số cao nhất tôi có thể đưa ra sau khi cân nhắc toàn diện. Đã là phẫu thuật sẽ luôn có rủi ro, không ai đảm bảo được kết quả. Điểm này cô phải chuẩn bị tâm lý trước.”
“Tôi biết… năm mươi phần trăm đã không thấp nữa rồi.”
Giọng tôi dần nhỏ xuống.
“Trước đây bác sĩ khác đều nói… Nhiên Nhiên không sống nổi quá năm tuổi.”
6.
“Cô làm thủ tục nhập viện càng sớm càng tốt đi. Hiện tại tim của con bé có nguy cơ ngừng đập bất cứ lúc nào.
“Còn về ca mổ, tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Giọng Cố Tùng ôn hòa khiến lòng tôi cảm thấy an ổn hơn rất nhiều.
“Chi phí ca phẫu thuật… sẽ tốn bao nhiêu?”
“Tình trạng của bé khá phức tạp. Nhiều nhánh động mạch vành tổn thương, mạch máu tắc nghẽn nghiêm trọng, stent tim phải đặt riêng ở nước ngoài.”
“Cộng thêm tiền thuốc men, nằm viện và các chi phí khác…”
Cố Tùng khựng lại.
“Ước chừng khoảng bốn trăm nghìn.”
Bốn trăm nghìn.
Tôi siết ch ặ t tay.
Trong phong bì lúc nãy chỉ có một nghìn tệ.
Trong điện thoại và thẻ ngân hàng cộng lại cũng chỉ còn hơn năm nghìn.
Cho dù gom tất cả… có lẽ cũng không đủ tiền điều trị cho Nhiên Nhiên một ngày.
“Được… tôi sẽ cố gom đủ tiền sớm nhất.”
Cố Tùng sắp xếp lại bệnh án sau đó đưa cho tôi.
“Ca mổ dự kiến cuối tháng, chưa cần quá gấp.”
Ánh mắt cậu ấy lướt qua phong bì trên bàn.
“Cái này tôi sẽ nạp trực tiếp vào thẻ khám bệnh của cô.
“Đến lúc đó các khoản phí liên quan có thể trừ thẳng từ đây.”
7.
Tôi đã gặp được đàn chị khóa trên bác sĩ Triệu nhắc đến, Tần Sương.
Cô ấy thuộc khoa nhi, lần này cũng tham gia hội chẩn cho ca phẫu thuật của Nhiên Nhiên.
Bác sĩ Tần rất ưu tú, cả y thuật lẫn danh tiếng ở Bệnh viện số 2 đều vô cùng nổi tiếng.
Người vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, mỗi lần nói chuyện với Nhiên Nhiên đều khẽ mỉm cười.
Sau khi biết mình sắp phải phẫu thuật lần nữa, Nhiên Nhiên ủ rũ không vui.
“Mẹ…”
Con bé kéo kéo áo tôi, ghé sát tai thì thầm:
“Nhiên Nhiên… không muốn ở bệnh viện nữa.
“Nhiên Nhiên muốn về nhà.”
Mũi tôi bỗng cay cay.
Trước đây, bất kể uống thuốc, tiêm hay phẫu thuật, Nhiên Nhiên đều rất phối hợp.
Ngày nào con bé cũng chăm chú nhìn đồng hồ trẻ em của mình, đến giờ uống thuốc liền lạch bạch chạy đến tìm tôi, chưa bao giờ cần dỗ dành cả.
Cho đến năm ngoái, khi phát bệnh ở Nam Thành, con bé phải trải qua hai lần phẫu thuật, nằm viện suốt khoảng thời gian rất dài.
Tôi vừa chăm con vừa kiếm tiền, mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng, quầng thâm vì thiếu ngủ có che thế nào cũng không giấu nổi.
Sau khi xuất viện, Nhiên Nhiên bắt đầu không muốn đến bệnh viện nữa.
Ban đầu tôi hỏi lý do, con bé chỉ cúi đầu không chịu nói.
Mãi đến một ngày, con bé mới bảo.
“Mẹ… mẹ đổi một em bé mới đi.
“Làm mẹ của Nhiên Nhiên… vất vả quá.”
Nhiên Nhiên nói:
“Nhiên Nhiên không muốn đi bệnh viện nữa. Nhiên Nhiên chỉ muốn mẹ được ngủ ngon.”
“Mẹ ơi… chúng ta về nhà được không?”
Con bé lại nhỏ giọng hỏi thêm lần nữa.
Tôi phải nuốt xuống mấy lần mới kìm được tiếng nấc nghẹn.
“Nhiên Nhiên ngoan, lần này chỉ là tiểu phẫu thôi, mẹ có tiền mà.”
“Đợi m ổ xong, mẹ sẽ đưa con về nhà, được không?”
Đáng tiếc, trẻ con lớn rồi, cũng không còn dễ dỗ như trước.
Cho đến khi Cố Tùng và bác sĩ Tần hỏi xong tình hình của hai bệnh nhân giường bên cạnh, Nhiên Nhiên trong lòng tôi vẫn không chịu nói chuyện, chỉ vùi đầu cọ cọ cổ tôi.
“Nhiên Nhiên sao thế? Có phải sợ phẫu thuật không nào?”
Bác sĩ Tần lấy ra một viên kẹo.
Cô ấy nhẹ nhàng xoa đầu con bé.
“Nhưng bác sĩ Cố nói rồi, lần phẫu thuật này rất có thể chữa khỏi hẳn bệnh cho Nhiên Nhiên. Vậy thì chúng ta phải thử đúng không?
“Sau này Nhiên Nhiên sẽ được khỏe mạnh đi học như những bạn nhỏ khác.”
Cuối cùng Nhiên Nhiên cũng ngẩng đầu lên, mắt long lanh ngập nước.
“Nhiên Nhiên không muốn đi học.”
“Nhiên Nhiên chỉ muốn… ở bên mẹ thôi.”
Cố Tùng bỗng lên tiếng.
“Nhiên Nhiên.”
Cậu ấy ngồi xổm xuống, dịu dàng bảo:
“Nhiên Nhiên muốn mãi mãi ở bên cạnh mẹ, sau này lớn lên bảo vệ mẹ đúng không?”
Nhiên Nhiên lập tức gật đầu.
“Nhiên Nhiên muốn!”
“Vậy Nhiên Nhiên càng phải ph ẫu thu ật, phải mau khỏe lại đúng không?”
Con bé nghiêng đầu suy nghĩ, gật đầu rồi lại lắc đầu.
“Nhưng… mẹ rất vất vả.”
Cố Tùng kiên nhẫn nói:
“Mẹ vất vả vì mẹ yêu con, cũng giống như con yêu mẹ vậy. Mẹ hy vọng con khỏe mạnh vui vẻ, cũng như con hy vọng mẹ đừng cực khổ như thế.”
“Khác biệt ở chỗ, mẹ là người lớn. Người lớn có trách nhiệm và năng lực đi làm kiếm tiền, chăm sóc con cái. Còn Nhiên Nhiên bây giờ vẫn là trẻ con, trách nhiệm của trẻ con là lớn lên thật vui vẻ.”
“Chỉ khi con trưởng thành, con mới có thể yêu mẹ thật tốt, chăm sóc mẹ thật tốt, để mẹ không còn vất vả nữa, đúng không?”
Nhiên Nhiên ngơ ngác nghe một tràng ấy.
Mắt to chớp chớp, quay sang nhìn tôi, sau lại nhìn Cố Tùng.
Cuối cùng mang theo ba phần bối rối, bốn phần mơ hồ gật gật đầu.
Bác sĩ Tần bị biểu cảm ngơ ngác ấy chọc cười.
“Đáng yêu quá đi mất, nhìn con bé kìa!
“Có con gái đúng là tốt thật, vừa ngoan ngoãn lại vừa biết quan tâm.”
Mắt bác sĩ Tần cong cong như vầng trăng khuyết.
“Sau này tôi cũng muốn sinh một áo bông nhỏ.”
Hai người đứng cạnh nhau xứng đôi đến lạ.
Ngay cả Cố Tùng cũng không nhịn được khẽ cong môi.
Không biết cậu ấy nghĩ đến điều gì, nét mặt thoáng hiện vài phần dịu dàng.

