16.
“Cậu và cậu ta… thật ra đã ly hôn rồi?”
Lúc Lục Cập nhét thẻ ngân hàng vào tay tôi, tôi sững người.
“Con lấy đâu ra nhiều tiền thế này?”
Thằng bé mới sáu tuổi.
Dù nhà họ Lục có giàu đến đâu cũng không thể tùy tiện cho một đứa trẻ sáu tuổi mấy chục vạn tiền tiêu vặt được.
Huống hồ tôi còn nghe nói, Lục Tư Đình chỉ thiên vị Lục Hào, chẳng mấy yêu thương con trai do vợ trước sinh ra .
“Mẹ kế cho con.”
Thằng bé ngoan ngoãn đáp:
“Vừa hay có thể dùng để phẫu thuật cho Nhiên Nhiên.”
Tôi bật cười.
Chắc chắn lại là trò gì đó của thằng nhóc, đào hố cho mẹ Lục Hào tự nhảy xuống rồi.
Đúng là tiểu q u ỷ.
“Cảm ơn con, nhưng Nhiên Nhiên đóng viện phí rồi.”
“Tiền này con tự giữ. Con còn nhỏ, sau này đừng làm vậy nữa, cẩn thận mẹ kế của con.”
“Vâng…”
Không biết có phải do tôi nghĩ nhiều hay không.
Giọng điệu của Lục Cập nghe như còn có chút không cam lòng.
Hôm nay là thứ bảy.
Lục Cập ở bệnh viện chơi với Nhiên Nhiên cả ngày, còn hứa mai sẽ tiếp tục tới. Nhiên Nhiên rất vui, mắt cong tít cả.
Sau khi hai đứa nhỏ ăn tối xong, tôi ra ngoài lấy nước.
Không ngờ chỉ mới rời đi một lát, trong phòng bệnh đã có thêm một người.
Sắc mặt tôi lập tức thay đổi, vội vàng bước nhanh tới chắn trước mặt Nhiên Nhiên.
Ánh mắt Lục Phỉ Chi thoáng tối xuống, vẻ mặt tổn thương.
Cậu ta mặc áo khoác dài màu đen, thân hình cao ráo thẳng tắp.
Ngoại trừ gầy đi đôi chút, gần như chẳng ai nhìn ra Lục Phỉ Chi đã phải ngồi xe lăn suốt nửa năm.
Mang theo hơi lạnh rét buốt ngoài hành lang bệnh viện, đôi mắt đào hoa ấy phảng phất mỏi mệt và cô đơn.
“Anh vừa xuống máy bay, cả ngày chưa ăn gì.”
“Niệm Niệm, đi ăn với anh một bữa được không?”
Tôi chẳng hề dao động.
Nếu không phải hai tháng trước, chính tai tôi nghe bác sĩ điều trị do Lục Phỉ Chi giới thiệu nói tình trạng của Nhiên Nhiên không ổn lắm
Nhưng cậu ta chỉ thản nhiên đáp một câu:
“Ch ế t thì ch ế t thôi, đỡ cho cô ấy ngày nào cũng nhớ.”
Có lẽ đến giờ tôi vẫn còn bị lớp ngụy trang của Lục Phỉ Chi lừa gạt.
“Tiểu thúc?”
Ánh mắt Lục Cập đảo qua tôi và Lục Phỉ Chi.
Gương mặt nhỏ càng lúc càng nhíu ch ặ t:
“Chú với dì An…”
Lục Phỉ Chi còn chưa kịp lên tiếng, ngoài cửa bỗng vang giọng Cố Tùng.
“Lục Phỉ Chi.”
Cậu ấy khẽ nhướng mày.
“Về Bắc Kinh từ khi nào vậy? Cũng không báo tôi một tiếng?”
Cố Tùng bước tới, vỗ vai anh em tốt đã nhiều năm không gặp, nụ cười chân thành.
“Cậu đưa cháu trai tới chơi với Nhiên Nhiên à?”
Lục Phỉ Chi không trả lời, chỉ bình thản nói:
“Lát nữa tôi có thể đưa thằng bé về.”
“Cậu đưa tới thì tất nhiên cậu đón về rồi.”
Cố Tùng hơi khó hiểu.
Từ đầu đến cuối, Cố Tùng vẫn chưa từng nghi ngờ Lục Phỉ Chi xuất hiện ở đây còn có nguyên nhân khác.
“Vai cậu sao thế?”
Ánh mắt Cố Tùng sắc bén nhìn ra ngay.
“Hơn nửa năm trước gặp phải vụ người nhà bệnh nhân gây rối, bị thương chút thôi, gần khỏi rồi.”
Như nhớ lại tình cảnh hôm đó, Nhiên Nhiên sợ hãi nép sau lưng tôi, bàn tay nhỏ níu ch ặ t góc áo tôi.
Cố Tùng hỏi han thêm vài câu.
“Vai trái của cậu phải chú ý đấy, dù gì cũng đã tổn thương tới dây thần kinh.”
Lục Phỉ Chi mỉm cười:
“Biết rồi.”
“À phải rồi, cậu còn nhớ An Niệm không?”
Cố Tùng bước lên hai bước, đứng cạnh tôi.
“Chắc nhiều năm rồi cậu chưa gặp cô ấy…”
Ánh mắt Lục Phỉ Chi dừng lại giữa tôi và Cố Tùng, sắc mặt lạnh xuống thấy rõ.
“Đương nhiên nhớ.”
Cậu ta cắt ngang Cố Tùng.
“Không cần cậu phải nhắc.”
“Cũng phiền cậu nhớ rõ thân phận của mình.”
“Dù sao…”
Ánh mắt Lục Phỉ Chi khóa ch ặ t lấy tôi.
“Cô ấy là vợ tôi.”
17.
Trường số trung học số 9 từng có một bài đăng rất hot.
Nội dung là:
Giữa Cố Tùng và Lục Phỉ Chi, mọi người thích ai hơn?
Cuối cùng, Lục Phỉ Chi thắng sít sao đúng một phiếu.
Bình luận đều nói Cố Tùng tuy rất tốt, nhưng lại quá lạnh lùng, khiến người ta có cảm giác khó đến gần.
Không giống Lục Phỉ Chi.
Lúc nào cũng mang theo ý cười dịu dàng, khiến người đối diện có cảm giác như được tắm gió xuân.
Trước đây tôi cũng từng nghĩ như vậy.
Cho đến vài tháng gần đây, tôi mới dần nhận ra sự cố chấp cùng đ iê n cuồng chôn sâu trong xương cốt cậu ta.
Đừng nói là tôi.
Cố Tùng và Lục Phỉ Chi quen nhau suốt hai mươi năm, hệt như cùng nhau lớn lên.
Nhưng rõ ràng, bao nhiêu năm qua, Cố Tùng cũng chưa từng thấy một Lục Phỉ Chi thế này.
Chỉ nhìn biểu cảm Cố Tùng lúc này đã đủ hiểu.
Nét mặt cậu ấy từ từ cứng lại, cảm thấy xa lạ, giống như ngày đầu tiên quen biết Lục Phỉ Chi.
Vài giây sau, Cố Tùng bật cười, trong tiếng cười mang theo hoang đường khó tin.
“Lục Phỉ Chi, cậu biết mình đang nói gì không?”
Lục Phỉ Chi lại đáp:
“Muốn xem giấy đăng ký kết hôn không?”
Cậu ta ung dung bật sáng màn hình điện thoại.
Trên đó, rõ ràng là ảnh cưới của tôi và Lục Phỉ Chi.
Cố Tùng hoàn toàn ch ế t lặng.
Có lẽ cậu ấy nằm mơ cũng không ngờ, người đàn ông trước đây mình luôn nhắc tới… lại chính là anh em thân thiết nhất của mình.
Rất lâu sau, Cố Tùng cong môi.
“Nhưng hình như… vợ và con gái cậu đều không chào đón cậu.”
Nhiên Nhiên không biết đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng con bé cảm nhận được bầu không khí không ổn, đang co rúm trên giường bệnh phía sau chúng tôi, hai bàn tay nhỏ níu chặt góc áo tôi và Cố Tùng.
“Để cậu chê cười rồi.”
“Dạo này tôi bận quá, không có nhiều thời gian ở bên. A Niệm và Nhiên Nhiên đang giận tôi thôi.”
Lục Phỉ Chi bước tới.
“Đúng không, A Niệm?”
Tôi lùi về sau một bước.
“Được rồi, Nhiên Nhiên cần nghỉ ngơi, anh về trước đi.”
Tôi siết ch ặ t tay con.
Không vạch trần Lục Phỉ Chi, cũng vì tôi không muốn cãi nhau với cậu ta trước mặt Nhiên Nhiên.
Lục Phỉ Chi khựng lại.
“Được, vậy em và Nhiên Nhiên nghỉ ngơi cho tốt, mai anh lại tới thăm hai mẹ con.”
Ngoài miệng nói vậy.
Nhưng từ đầu đến cuối, Lục Phỉ Chi chưa từng nhìn Nhiên Nhiên lấy một lần.
Cậu ta chính là kiểu người có mục đích cực kỳ rõ ràng.
Trước đây, để khiến tôi tin mình là người bố tốt, Lục Phỉ Chi từng yêu thương Nhiên Nhiên như con ruột, chiều chuộng con bé, lúc xảy ra vụ gây rối ở bệnh viện còn ôm ch ặ t Nhiên Nhiên vào lòng bảo vệ…
Nhưng kể từ khi bị tôi nhìn thấu bộ mặt thật.
Lục Phỉ Chi cũng lười tiếp tục giả vờ.
Nhiều nhất chỉ hỏi han vài câu lấy lệ.
Bởi cậu ta biết rõ.
Tôi sẽ không bao giờ tin nữa.
Trẻ con rất nhạy cảm.
Ban đầu, Nhiên Nhiên còn thường hỏi tôi, vì sao chú Lục không để ý tới con nữa.
Sau này chắc con bé cũng nhận ra Lục Phỉ Chi không thích mình.
Cho nên không hỏi thêm lần nào nữa.
Giường của Nhiên Nhiên nằm gần phía cửa.
Tôi bước lại gần vài bước, loáng thoáng nghe được trò chuyện bên ngoài.
“Tùng ca, vừa rồi xin lỗi.”
Có lẽ Lục Phỉ Chi đã bình tĩnh lại, giọng nói một lần nữa trở về kiểu ôn hòa quen thuộc, rất vô hại, vô hại đến mức khiến người khác buông lỏng cảnh giác.
“Dạo này công ty xảy ra chút chuyện, A Niệm lại đang giận tôi, tôi không kiểm soát tốt cảm xúc.”
Bên ngoài im lặng một lúc.
“Chuyện từ khi nào?”
“Đừng nói với tôi… từ cấp ba cậu đã thích An Niệm rồi?”
“Đúng, từ rất sớm tôi đã thích A Niệm.”
Lục Phỉ Chi vô cùng quang minh chính đạinói.
“Nhưng khi đó cậu cũng thích cô ấy, tôi không muốn tranh với cậu. Dù sao cậu cũng là anh em của tôi.”
“Có điều A Niệm không thích cậu, tôi cũng chẳng còn cách nào.”
“Sau này lên đại học, tôi theo cô ấy xuống phía nam. Chúng tôi bắt đầu từ bạn bè…”
Phải công nhận
Lục Phỉ Chi thật sự rất giỏi ngụy trang.
Vài câu nhẹ nhàng như thế, e rằng chút không vui ban nãy cũng sắp bị cậu ta xóa sạch.
“Tôi nghe nói mấy năm nay việc làm ăn của cậu ở phía nam phát triển rất tốt.”
Cố Tùng đổi đề tài, giống như đang ôn chuyện cũ.
“Bây giờ bố cậu và anh trai cậu đều rất tin tưởng cậu, không ít chuyện Lục gia đều để cậu đứng ra xử lý.”
“Chỉ là giúp gia đình chút việc thôi.”
Lục Phỉ Chi cười nhạt.
“Khoảng thời gian trước đúng là hơi bận. A Niệm và Nhiên Nhiên cảm ơn cậu đã chăm sóc giúp tôi. Hôm khác cả nhà tôi mời cậu ăn bữa cơm nhé, vừa hay nhiều năm rồi chưa gặp…”
“Bận?”
Cố Tùng đột nhiên c ắ t ngang.
“Mấy tỷ tệ, bận đến mức này cơ đấy? Vợ con nằm viện chẳng thèm ngó ngàng lấy một lần?”
“Tiền kiếm được đâu? Có đưa cho An Niệm với Nhiên Nhiên không?”
“Không có.”
“Vậy rốt cuộc con mẹ nó cậu bận cái gì hả?!”
Tôi ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe Cố Tùng chửi tục.
Cậu ấy…
Đang bênh tôi sao?
“Còn nữa.”
“Rốt cuộc là cô ấy giận dỗi vô cớ, hay là cậu làm chuyện có lỗi nên cô ấy muốn ly hôn, trong lòng cậu chẳng lẽ không rõ?”
Nghe đến hai chữ “ly hôn”, giọng Lục Phỉ Chi lập tức trầm xuống.
“A Niệm nói với cậu?”
“Khó đoán lắm sao?”
Cố Tùng gằn từng chữ.
“Nếu không phải cậu có lỗi với cô ấy, cô ấy sẽ bài xích cậu như vậy sao?”
“Nếu cậu đối xử tốt với cô ấy, cô ấy sẽ gầy đến mức này à?”
“Đã ở bên cô ấy rồi, tại sao lại không biết trân trọng?”
Lời Cố Tùng khiến tôi sững sờ.
Nhưng giữa tôi và Lục Phỉ Chi… thật ra không phải như những gì cậu ấy nghĩ…
“Đây là chuyện giữa tôi và A Niệm.”
Lục Phỉ Chi lạnh giọng.
“Chúng tôi sẽ tự giải quyết, không cần người ngoài như cậu bận tâm.”
“Ngược lại là cậu.”
“Mau tìm bạn gái đi.”
“Nếu không tôi sẽ nghĩ… cậu vẫn chưa quên được A Niệm đấy.”
Lật bài ngửa cực kỳ rõ ràng.
Thế nhưng sau khoảng lặng kéo dài
Tôi nghe thấy giọng Cố Tùng.
“Nếu đúng vậy thì sao?”

