Xuyên Thành Chính Thất Pháo Hôi Chết Sớm, Ta Tức Giận Gả Cho Nhân Vật Phản Diện

Chương 181: Chúng Thần Kinh Khủng




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 181 miễn phí!

Khi Trương Hiến nhìn thấy cuốn sổ nhỏ này, vành mắt lão lập tức đỏ bừng.

Lão thời trẻ mệnh đồ đa đoan, ngay lúc đang đắc ý nhất thì gặp phải Nghiêm Hoa — một kẻ sư phụ chẳng ra dáng người, khiến quan lộ của lão bị chặn đứng ngay trên con đường thênh thang. Lão bị điều đi biên thùy, ngày đêm mòn mỏi, mái tóc xanh đã bạc trắng tự bao giờ.

Mười hai năm này, sự giúp đỡ và thiện chí mà lão nhận được từ đồng liêu quan trường cực kỳ ít ỏi. Lão không ngờ rằng, phụ tử nhà họ Lữ tình cờ gặp gỡ không chỉ nâng đỡ lão một tay trên con đường làm quan, mà sau đó còn dành cho lão sự trợ giúp to lớn đến thế.

Giây phút này, trong lòng lão đã coi Lữ Đức Thắng là ân sư truyền nghề giải hoặc cho mình. Thê tử của lão là Trương thị lặng lẽ bên cạnh, chỉ có bà mới hiểu được những cay đắng mà lão đã trải qua.

Sau khi thu xếp lại cảm xúc, Trương Hiến bảo thê tử đi nghỉ trước, lão cần phải suy nghĩ kỹ về con đường sắp tới. Đêm đó, đèn trong thư phòng nhà họ Trương sáng rực suốt đêm.

Trương Hiến đã suy nghĩ cả một đêm, lão thấy Lữ đại nhân nói đúng, và lời khuyên đó cũng là phù hợp nhất với lão. Lão nhận ra mình thực sự không hợp làm "Cô thần". Ngoài ra, trong triều hiện nay phái cánh san sát, nhưng tổng quan chia làm ba phe: bốn vị Cố mệnh đại thần chia làm hai phe, Tả An Dân hỗ trợ Tân đế tự thành một phe. Để đứng vững, lão hoặc là gia nhập trận doanh của Tả An Dân, hoặc là trực tiếp đối đầu với hắn. Không có con đường thứ ba.

Nếu đầu quân cho Tả An Dân, hắn đối với lão là cây đại thụ, nhưng cũng là sự kìm kẹp. Hoặc đầu quân cho hai bên Cố mệnh đại thần cũng cùng một đạo lý. Nhưng Trương Hiến là người từng bị điều đi xa, không thiên chân đến thế, lão hiểu thấu nỗi khổ khi làm việc dưới tay kẻ khác.

Đã phải đánh cược một ván, vậy thì: "Thà làm đầu gà, không làm đuôi phượng."

Làm đầu gà, tự thành một phái, trực tiếp do hoàng đế định đoạt sinh tử. Làm đuôi phượng, tự dưng trên đầu mình lại có thêm một "mẹ chồng", thêm một kẻ có thể xoay chuyển vận mệnh mình.

Khi quyết định này được đưa ra, ngẫm lại lời Lữ Đức Thắng, lão thấu hiểu sâu sắc thủ đoạn của Lữ đại nhân. Lữ đại nhân dùng là "Dương mưu", nhưng lại khiến lão tâm can tình nguyện nhập cuộc theo ý đồ của lão.

Đối với lựa chọn của lão, Lữ Đức Thắng không hề ngạc nhiên. Lão rất hiểu Trương Hiến, chính tính cách và trải nghiệm của Trương Hiến khiến lão không thể làm Cô thần. Con người ai cũng cần cảm giác an toàn. Một Cô thần như Lữ Đức Thắng trước đây chính là thanh đao trong tay hoàng đế, tự mình từ bỏ phòng ngự, không thủ chỉ công, tương đương với việc đặt cược tất cả vào hoàng đế. Còn Trương Hiến, sự lận đận trước đây sẽ khiến lão sau khi có được quyền lực, theo bản năng sẽ muốn nắm bắt nhiều thứ hơn để bảo vệ chính mình.

Thêm nữa, môi trường chính trị hiện tại cũng không cho phép lão làm Cô thần. Tân đế không đủ mạnh mẽ, ngài không bảo vệ nổi thanh kiếm trong tay mình. Làm kiếm của ngài, một khi mẻ, phế, hay không đủ sắc bén, liền sẽ bị vứt bỏ, rồi Tân đế sẽ nhanh chóng chọn ra thanh kiếm mới.

Đối với cái tật xấu "vài ngày lại bỏ rơi một đại thần" của Tân đế, Lữ Đức Thắng bỗng thấy hơi chột dạ. Hình như cái tật này là do con gái út nhà lão dưỡng thành cho ngài từ hồi ở Đại Lý Tự? Lúc đó con gái út hình như đã nói với Tân đế rằng: Ngài giàu có bốn bể, nhân tài lớp lớp, người muốn vì ngài hiệu lực nối gót không dứt, bảo ngài đừng quá để tâm đến mấy tiểu tướng nhà họ Tần.

Lời này rõ ràng Tân đế đã nghe lọt tai. Nhưng Tân đế làm vậy cũng khiến các đại thần thấy rõ bản tính bạc bẽo của ngài.

Thời gian sau đó, Trương Hiến ở nhà khổ đọc cuốn sổ nhỏ.

Sau khi Tân đế đăng cơ, buổi bãi triều giống hệt như cái chợ, náo nhiệt vô cùng. Nhiều chính sự trước đây không cần nghị luận, nay đều phải mang ra bàn bạc mới xác định được bước tiếp theo. Hơn nữa, nhiều việc bàn đến cuối cùng vẫn chẳng đi đến đâu. Đại triều bây giờ như một sân khấu, ngươi hát xong thì ta lên đài, ngươi không phục ta, ta chẳng phục ngươi. Ngươi ngáng chân ta, ta thêm dầu vào lửa cho ngươi.

Một ngày đại triều nọ, Lữ Đức Thắng hiếm khi không cáo bệnh mà tới. Đúng lúc Tả An Dân vì ra khỏi thành có việc nên cáo giả. Vì mùa lũ sắp đến, Tân đế muốn phái Khâm sai về phương Nam tuần thị. Việc này ngài muốn giao cho người của mình, thế là vị đại thần ngài định bổ nhiệm liền bị phe Cố mệnh đại thần công kích kịch liệt.

Sắc mặt Tân đế đen như nhọ nồi. Đúng lúc này, Trương Hiến bước ra khỏi hàng. Lão đem những ứng viên mà hai phe Cố mệnh chuẩn bị, từ năng lực đến tư đức, phun cho tơi tả không còn mảnh giáp. So sánh lại, hóa ra người mà Tân đế chuẩn bị ban đầu chỉ là có chút khuyết điểm nhỏ về tư đức, nhưng năng lực lại xuất chúng.

Các đại thần trong lòng thót một cái, cái phong cách phun người, đối đáp, khiến người ta nghẹn họng này... sao mà quen thuộc đến lạ lùng. Càng nghe, da đầu các đại thần càng tê dại, cái phong cách gián ngôn đáng chết và quen thuộc này, sao mà giống Lữ Đức Thắng đến thế?

Ánh mắt các đại thần đảo qua đảo lại giữa Lữ Đức Thắng và Trương Hiến. Đầu tiên là nhìn Trương Hiến với vẻ nghi ngờ: Ngươi và Lữ Đức Thắng, hai người thông đồng với nhau từ bao giờ? Sau đó nhìn Lữ Đức Thắng: Cái đồ lừa đảo này, chẳng phải nói không thu đệ tử môn sinh sao? Đến chỉ điểm một hai cũng từ chối cơ mà? Trương Hiến là thế nào đây? Đừng bảo chúng tôi là lão tự học mà thành nhé!

Trên long ỷ, Tân đế lần đầu tiên sau khi đăng cơ cảm thấy sảng khoái như vậy. Hóa ra có một người trong triều chuyên đi tìm lỗi của những đại thần mình ghét, khiến bọn chúng ngậm bồ hòn làm ngọt lại sướng đến thế! Ngài bỗng nhiên thấu hiểu tại sao Tiên đế lại sủng tín Lữ Đức Thắng đến vậy.

Sau buổi chầu, các đại thần còn chưa bước ra khỏi Kim Loan Điện, tổng quản thái giám bên cạnh Tân đế đã tới mời Trương Hiến đi. Trương Hiến theo tổng quản thái giám đến Ngự thư phòng, vén vạt áo quỳ xuống đất, miệng nói lời xin hoàng thượng thứ tội.

Tân đế vốn định khen ngợi lão vì chuyện ở Kim Loan Điện vừa rồi, thấy thế liền hiếu kỳ hỏi: "Trương ái khanh, ngươi có tội gì?"

"Thực ra lần trước diện thánh vi thần đã muốn nói rồi, vi thần tài sơ học thiển, không đáng được hoàng thượng khen ngợi như vậy."

Tân đế: "Nhưng trẫm thấy hôm nay ngươi rất có tài mà."

"Hoàng thượng, thực ra đây chỉ là chút da lông vi thần học được từ Lữ đại nhân thôi ạ." Trương Hiến ngượng ngùng nói.

Vì Tân đế trước khi đăng cơ còn nhỏ tuổi, lại không được Tiên đế coi trọng nên ít khi lên triều, không hiểu rõ phong cách gián ngôn của Lữ đại nhân. Chuyện này lão không nói thì cũng sẽ có thần tử khác bẩm báo với Tân đế, chi bằng lão tự mình nói ra.

"Ồ?" Tân đế lấy làm lạ, trong triều ai mà không biết Lữ Đức Thắng là người giữ miếng, Trương Hiến lại lọt vào mắt xanh của lão sao?

"Hoàng thượng, thực ra những ngày qua vi thần có bái phỏng Lữ đại nhân. Vì Lữ đại nhân và Tiên đế quân thần tương đắc, thực sự khiến hạ quan ngưỡng mộ. Những ngày trước vi thần thử gửi bái thiếp muốn bái phỏng, trong lòng thực sự cũng không chắc chắn, nghĩ Lữ đại nhân chưa chắc đã gặp. Nhưng không ngờ, ngài ấy đã gặp."

"Sau đó vi thần hỏi lý do, ngài ấy chỉ nói, là vì Nghiêm Hoa."

Tân đế trong lòng gật đầu, đúng là phong cách xử sự của Lữ Đức Thắng. Lão và Nghiêm Hoa không hợp nhau, đối với Trương Hiến - người bị Nghiêm Hoa hãm hại sâu sắc - có lòng đồng cảm cũng là bình thường.

Trương Hiến thầm nghĩ: Lữ đại nhân giúp lão rất nhiều, hơn nữa lão rõ ràng không muốn dây dưa vào mớ bòng bong này, vậy lão tự nhiên phải cố gắng gạt Lữ đại nhân ra ngoài. Lão cũng đâu có nói sai, chín phần thật một phần giả, ai bảo lão nói dối được không? Không thể.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.