Ý Ninh Công Chúa

Chương 2




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

Chương 2:

3.

 

Ta theo kế hoạch cùng bạn thân là tiểu thư nhà Thừa tướng - Mục Tường Ngọc đến tửu lâu dùng bữa.

 

Vừa lên lầu đã nghe tiếng hô hào sảng khoái: "Mệnh ta do ta không do trời".

 

Chấn động tâm can.

 

Chẳng cần nghĩ cũng biết.

 

...Là tuyên ngôn của thằng đệ đệ thấy người sang bắt quàng làm họ của ta.

 

Năm kia, đệ ấy xuống Giang Nam.

 

Yêu một ngư nữ.

 

Nạp thì cứ nạp thôi, dần dần rồi thăng vị phân là được mà.

 

Đằng này vừa tới đã khăng khăng không chịu cưới ai khác.

 

Nhất quyết bắt người ta làm Thái tử phi.

 

Khiến Phụ hoàng của ta tức đến mức không nói nên lời.

 

Ngài cấm túc đệ ấy suốt nửa tháng.

 

Ngày nào ở phủ Thái tử đệ ấy cũng gào thét: 'Chỉ nguyện làm uyên ương, chẳng cầu làm tiên'.

 

Đợi đến khi Phụ hoàng mềm lòng thả ra.

 

Đệ ấy lại tỏ vẻ khí phách kiên cường, muốn cùng người ta làm một đôi thần tiên quyến lữ.

 

Phụ hoàng và Mẫu hậu đã đánh cũng đánh, mắng cũng mắng rồi.

 

Đệ ấy lại càng được đà làm tới.

 

Người đã đón vào phủ Thái tử rồi.

 

Xem chừng Phụ hoàng cũng đã phần nào hết hy vọng với đệ ấy.

 

Vậy mà đệ ấy cứ ngỡ mình đã thắng.

 

Ngày ngày ở tửu lầu, thư viện tuyên truyền tuyên ngôn tình yêu của mình.

 

Cũng tại Phụ hoàng chỉ có ba vị hoàng tử.

 

Một người ra chiến trường thì bị thương tật ở chân.

 

Một người bẩm sinh đã không được minh mẫn.

 

Chỉ có mình đệ ấy là bình thường.

 

Thế nên đệ ấy mới chắc chắn điều đó.

 

Ha ha.

 

Ta thực sự muốn về quỳ cầu Mẫu hậu.

 

Sinh thêm một đứa nữa cho xong.

 

Cách bức tường.

 

Đệ ấy vẫn đang gào lên:

 

"Đời sống vốn quý giá, cơm áo lại cao hơn, nếu vì chuyện tình ái, cả hai đều có thể bỏ!"

 

Đám người xung quanh vẫn phụ họa.

 

"Điện hạ cao kiến!"

 

"Hay!"

 

"..."

 

"..."

 

Hay cái đầu đệ ấy thì có.

 

Trước mặt hảo hữu.

 

Mặt mũi ta coi như mất sạch rồi.

 

Ta ngẩng đầu, cười gượng nhìn hảo hữu.

 

"Ha ha ha, kẻ nào thế nhỉ? Thần kinh quá, không quen."

 

Khóe miệng nàng khẽ giật.

 

Ánh mắt lảng tránh.

 

Ta nhìn theo hướng mắt nàng.

 

Đích huynh của nàng đang đỏ mắt túm lấy cổ một nữ tử .

 

"Nàng xem ta là thứ gì hả?!"

 

"Tại sao, nàng lại chẳng hề nhìn thấy ta?"

 

"Ngoan nào... đừng giận nữa được không? Chúng ta thôi không giận dỗi nữa được không?"

 

Ta thực sự là cạn lời!

 

"Đúng vậy, ha ha, thần kinh ư? Không quen."

 

Hảo hữu cười đầy khổ sở.

 

Liền theo ta chạy trốn vào trong phòng kín.

 

Đáng ghét thật.

 

Không hề cách âm.

 

Âm thanh vây quanh như muốn xuyên thủng màng nhĩ ta vậy.

 

Có đôi khi.

 

Ta thật muốn san bằng cái nơi này.

 

Trong cảnh tượng quái đản như vậy.

 

Hảo hữu vẫn thản nhiên uống trà.

 

Ta: "Nghe nói, nàng sắp định thân rồi?"

 

Nàng: "Đúng vậy, con sư tử đá ở cửa nhìn đẹp trai lắm."

 

Ta: "...Đó chỉ là một tảng đá thôi mà, sao nàng lại ngược đãi bản thân mình như vậy?"

 

Nàng: "Không biết nữa, dù sao dáng người ta cũng rất mỹ miều."

 

Dưới ánh mắt muốn 'xử lý' người của ta.

 

Nàng thở dài: "Nhà nào cũng có nỗi khổ riêng mà."

 

Nàng đang mắng ai thế?

 

Đúng lúc này.

 

Bỗng nhiên có kẻ đâm sầm vào cửa làm cánh cửa bật mở.

 

Ta nhìn kỹ lại.

 

Một cái mặt sưng như đầu heo đập vào mắt ta.

 

Đệ đệ của ta đang đứng đó đầy khí thế hiên ngang.

 

Đệ ấy chắp tay sau lưng, nói với cái đầu heo kia.

 

"Ai cho phép ngươi nhục mạ Thái tử phi của Cô?"

 

Ta: "..."

 

Ta đứng dậy hành lễ nhẹ với đệ ấy.

 

Người đi cùng đệ ấy lập tức hành lễ với ta.

 

Hảo hữu của ta cũng vội vàng: "Gặp qua Thái tử điện hạ."

 

Ta thật sự phục đệ ấy rồi.

 

Dù trong lòng đang chửi thầm.

 

Nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ tươi cười.

 

Đệ ấy thấy ta thì hoảng hốt trong giây lát.

 

Gật đầu ra hiệu với ta.

 

Sau đó mới nói: "Không biết A tỷ ở đây, Cô mạo muội quấy rầy rồi."

 

Rồi đệ ấy chạy mất.

 

Kể từ khi đệ ấy khai trí tới nay, chỉ là có chút sợ ta.

 

Một phần là vì phủ đệ của ta có tình người.

 

Ý của ta là, khi riêng tư ta có thể giáo huấn đệ ấy.

 

Dẫu sao cũng là đệ đệ ruột thịt của ta mà.

 

Mẫu hậu cùng Phụ hoàng đi chinh chiến suốt hai năm.

 

Vẫn là một tay ta chăm sóc đệ ấy.

 

Ngày nào ta cũng mơ thấy đệ ấy chếc bằng đủ loại cách.

 

Phải nơm nớp lo sợ mà hầu hạ đệ ấy.

 

Sau đó Mẫu hậu cùng Phụ hoàng trở về.

 

Quan hệ của chúng ta cũng vẫn rất tốt.

 

Mãi đến năm đệ ấy tám tuổi mới bắt đầu lộ ra dấu hiệu lạ.

 

Không muốn đi học nên giả bệnh.

 

Giả bệnh gì không giả.

 

Lại đi giả làm phi tần có thai.

 

...Ôi thánh thần thiên địa ơi!

 

Đệ ấy cứ ưỡn cái bụng tròn vo vì ăn no nê kia ra.

 

Đáng thương hề hề nói với Phụ hoàng là mình mang thai, bị c.h.óng mặt buồn nôn.

 

Còn bảo Phụ hoàng nghe thử xem tim đệ ấy có đang hoảng loạn hay không.

 

...Vẻ mặt Phụ hoàng lúc đó như thể vừa ăn phải thứ gì đó bẩn thỉu.

 

Ta vẫn còn nhớ mãi.

 

Đợi sau này khi đệ ấy biết xấu hổ, biết trọng danh dự.

 

Ta liền lấy chuyện này ra uy h.i.ế.p đệ ấy.

 

Bách chiến bách thắng.

 

Sau này khi đệ ấy xuống Giang Nam.

 

Mang về người gọi là bạn đời của mình.

 

Mọi chuyện liền vỡ lở.

 

Ta bảo với đệ ấy.

 

Trước tiên cứ để ngư nữ đó lấy danh nghĩa cứu mạng mà làm Lương đệ.

 

Đợi khi có thai thì trực tiếp nâng lên làm Trắc phi.

 

Sau này khi đã vững chân thì hãy tính kế dần dần.

 

Ta chỉ thiếu nước nói thẳng là đợi đệ ấy lên ngôi thì cho người ta làm Hoàng hậu thôi.

 

Thế mà đệ ấy vẫn cứng đầu cứng cổ.

 

Cho rằng ta là người đến để chia rẽ đôi uyên ương.

 

Chẳng lọt tai lấy một lời.

 

Còn thao thao bất tuyệt với ta về lý tưởng tình yêu của đệ ấy.

 

Đệ ấy nói mơ ước là được ngao du giang hồ.

 

Sống cuộc đời tự do tự tại.

 

Nói chúng ta chỉ biết khống chế đệ ấy.

 

Chẳng hề tôn trọng sở thích của đệ ấy chút nào.

 

...Thật là bực mình.

Nhìn thấy cuốn thoại bản giấu bên cạnh đệ ấy.

 

Nào là «Nhất sinh nhất thế nhất song nhân», «Bá đạo Vương gia sủng ái vô biên».

 

Ta thật sự chịu hết nổi rồi.

 

Liền tịch thu sạch sẽ.

 

Đem đốt trụi đám tiểu thuyết đ.i.ê.n rồ ở kinh thành.

 

Họ cứ đi khắp nơi nói ta phát đ.i.ê.n rồi.

 

Ôi cái cuộc đời này.

 

Mấy năm nay, đám tiểu thuyết này thịnh hành khắp kinh thành.

 

Tiểu thư quý tộc thì yêu thư sinh, yêu hiệp khách.

 

Có kẻ còn yêu cả lũ hái hoa tặc.

 

Công tử quý tộc thì yêu hồ yêu, yêu tiểu bạch hoa, yêu nữ tử giang hồ.

 

Lại còn có kẻ yêu cả người đã có chồng.

 

Chẳng có lấy một người bình thường.

 

Chuyện tư bôn nhiều vô kể.

 

Ta thật lòng cảm thấy triều đình này chẳng còn hy vọng gì nữa.

 

Mặc dù bản thân ta cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.

 

Nhưng đều là nhờ đám người xung quanh làm nền cả thôi.

 

Kể từ đó ta mặc kệ đệ ấy luôn.

 

Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt sau thời gian chiến tranh lạnh.

 

Sau sự việc lần này.

 

Ta cũng chẳng còn tâm trí nói chuyện với bằng hữu nữa.

 

Thế là ai nấy đều hồi phủ.

 

4.

 

Chẳng đầy hai ngày sau.

 

Phụ hoàng triệu kiến ta.

 

Hoàng đệ cúi gằm mặt đứng bên cạnh.

 

Vẻ mặt đầy chột dạ.

 

Phụ hoàng cau mày đến mức đủ sức kẹp chếc một con ruồi.

 

Nhìn thấy ta đến.

 

Ngài xua tay ngăn hành lễ của ta lại.

 

"Tới đây. Thái tử, con hãy nói với Ý Ninh xem, vừa rồi con đã nói gì?"

 

Đệ ấy hùng hổ kiêu ngạo nói:

 

"Phụ hoàng hỏi, thủy hoạn Hoàng Hà, các triều đại không dứt, trị thế nào?"

 

"Cô cho rằng, yếu quyết trị sông, nằm ở lòng dân, chẳng nằm ở thổ mộc."

 

"Phàm là dân chúng tham gia tu sửa đê điều, thân quyến tam tộc của họ đều phải dời đến ở dưới hạ lưu con đê đó."

 

"Để quan phủ xuất vốn, xây nhà cửa, chia ruộng đất cho họ, khiến họ được an cư lạc nghiệp."

 

"Đê chắc, thì cả tộc an hưởng thiên luân; đê vỡ, thì cả nhà thành cá làm mồi cho thủy tộc."

 

"Lấy cái chếc làm áp lực, cớ sao công việc trị thủy không tận tâm? Cớ sao đê điều không thể

 

trường tồn vững chãi?"

 

Ôi cái đứa con nợ quỷ thần ơi!

 

Thật ra ta thấy những điều đệ ấy nói đều rất có lý.

 

Nhưng nhìn sắc mặt khó coi của Phụ hoàng,

 

ta thức thời nhíu mày.

 

"Thái tử! Sao đệ lại có thể nói như vậy?!"

 

Lời thoại vạn năng.

 

Dù sao ta cũng chẳng thể nói thêm được gì nữa.

 

"? Mưu lược như vậy, sao lại không được chứ."

 

Nhìn đôi mắt trong veo đầy vẻ khờ khạo của đệ ấy,

 

ta đã hiểu vấn đề nằm ở đâu rồi.

 

Đệ ấy chính là kẻ có chỉ số thông minh không cao (trí tuệ kém cỏi).

 

Bên cạnh đệ ấy toàn là những đại nho, đều chỉ nói đạo lý thánh hiền, cổ hủ đến mức khiến người ta phải giận sôi m.á.u.

 

Loại thủ đoạn hiểm độc thế này,

 

không nên xuất phát từ tay Thái tử phủ.

 

......Vậy thì chỉ có thể là ả ngư nữ đó rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.