Ý Ninh Công Chúa

Chương 5




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 5 miễn phí!

7.

 

Năm ta tròn hai mươi tuổi.

 

Phụ hoàng thoái vị.

 

Ta chính thức đăng cơ trở thành Nữ đế.

 

Chăm lo việc triều chính vô cùng cần mẫn.

 

Phụ hoàng cùng mẫu hậu bắt đầu chu du thiên hạ.

 

Còn chấp bút viết một cuốn du ký vô cùng nổi tiếng.

 

Dĩ nhiên, trạm dừng chân đầu tiên của hai người chính là Giang Nam.

 

Ta hiểu rõ điều đó.

 

8.

 

Trong triều đình vẫn còn không ít những kẻ bảo thủ.

 

Chỉ thích dùng đạo đức để áp đặt lên nữ giới.

 

Lải nhải rằng nữ tử không nên làm quan trong triều.

 

Nhìn thẳng vào mắt Trẫm mà nói lại lần nữa xem?

 

Trẫm chẳng lẽ không phải là nữ tử sao?

 

Kẻ kia quả thực đã chán sống rồi.

 

Nghe hắn ta thao thao bất tuyệt, dẫn kinh viện điển.

 

Ta không nói một lời, chỉ lạnh lùng nhìn bọn chúng tranh cãi ầm ĩ.

 

Ngày hôm sau, ta hạ chỉ phong cho tôn nữ mà tên bảo thủ kia yêu quý nhất.

 

Trở thành một nữ quan thất phẩm.

 

Cho lão đứng hầu triều cách xa một khoảng.

 

Tại nơi đó.

 

Ta mỉm cười hiền từ, giọng điệu ôn hòa hỏi:

 

"Tả Thượng thư, ngày hôm qua ngươi đã tấu những gì nhỉ?"

 

Lão tức đến mức râu vểnh lên.

 

Nghiến răng nghiến lợi thốt lên: "Bệ hạ thánh minh!"

 

Dĩ nhiên rồi.

 

Việc triều đình làm quan không phân biệt nam nữ.

 

Ta sẽ không vì nàng ta là nữ tử mà thiên vị nhận vào.

 

Khoa cử, ta chỉ nhìn kết quả.

 

Cứ theo thứ hạng khoa cử mà quyết định.

 

Xếp hạng thế nào thì cứ thế mà làm.

 

Có những kẻ xấu xí lại hay làm yêu làm quái.

 

Ngay tại thư lâu mà dám nói bản cung là 'nữ tử làm loạn quốc gia'.

 

Bản cung cứ để mặc bọn họ nói.

 

Công lao của bản cung, không nằm ở đầu môi c.h.ót lưỡi,

 

mà nằm trong lòng dân.

 

Tất nhiên, nếu có kẻ thực sự không biết điều, thì cứ đi mà nói với trượng trách của Trẫm đi.

 

9.

 

Hoàng phu của Trẫm, vốn là quý tử thế gia,người rất dịu dàng hiền đức, vừa biết ân cần săn sóc, lại vừa có thể quyết đoán quản lý hậu cung.

 

Trẫm khi còn trẻ, cũng từng ảo tưởng về một đời một kiếp một đôi người.

 

Khi đó Trẫm không hiểu tại sao một đôi người lại khó đến vậy, tại sao không thể chân tâm yêu thương một người?

 

Cho đến khi Trẫm làm Hoàng đế,

 

ai chà,

 

Hoàng phu hiền huệ, phi tử tuấn tú, tần th.i.ế.p yêu kiều,

 

thật sự không nỡ rời xa ai.

 

Năm hai mươi tuổi, Trẫm hạ sinh một vị công chúa, đặt tên là Tạ Chi Trạch, phong làm Hoàng thái nữ.

 

Nó sẽ phải kế thừa vinh quang của Trẫm,

 

Trẫm dốc lòng dốc sức bồi dưỡng nó, nhất là phương diện tình cảm.

 

Trẫm thực sự sợ nó giống như Tạ Cẩn Hoa năm xưa, yêu mỹ nhân mà không màng giang sơn

 

 

Nhà Trẫm đây là thực sự có hoàng vị cần người kế thừa đấy.

 

10.

 

Tạ Chi Trạch không giống phụ quân nó chút nào, chẳng hề ôn nhu hiền huệ,ngược lại chỉ thích cưỡi ngựa bắn tên gây chuyện.

 

Con của Mục Tường Ngọc là một nam tử nhỏ nhắn tú lệ,

 

khi vào cung chơi,Trẫm từng thấy nó túm cổ áo người ta,

 

còn làm phép biến ra hoa cho người ta,lại còn nói sau này nó muốn cưới người ta,

 

kêu người ta đừng khóc nữa.

 

Trẫm nhìn lại thì thấy, mặt mũi người ta đã bị nó đánh bầm tím cả rồi, khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem.

 

Mục Tường Ngọc cười nói Hoàng thái nữ quả là khỏe thật.

 

Trẫm vội vàng lao tới túm cổ áo nó, bắt nó phải xin lỗi người ta.

 

Nó trong chớp mắt đã biến thành siêu ngoan ngoãn, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, vẻ mặt đáng thương xin lỗi người ta.

 

Làm cho người ta cũng thấy ngượng ngùng, lời lẽ dịu dàng nói không sao cả.

 

Nó cười toe toét,

 

nũng nịu với Trẫm: 'Mẫu hoàng~ nhi thần thích mẫu hoàng nhất~'

 

'...' Đồ ranh con này,

 

cũng khá đáng yêu.

 

Đợi nó lớn hơn một chút, đã trầm ổn hơn nhiều, phong thái quân tử như ngọc, một vẻ đường hoàng chính trực.

 

Mấy lão thần đáng chếc kia đều nói, tre già mà đẻ măng non.

 

Trẫm quyết định tối nay sẽ đến nhảy múa trên phần mộ tổ tiên nhà bọn họ.

 

Hoàng thái nữ tuấn mỹ hệt như Hoàng quân của Trẫm.

 

Trẫm còn sinh thêm một trai một gái nữa,

 

chúng nó đều rất phục Chi Trạch của Trẫm.

 

Nó chính là người kế vị trong lòng Trẫm,

 

văn võ song toàn,

 

là một người vô cùng tốt.

 

Thông tuệ vô song, mưu lược cũng đứng nhất thiên hạ,

 

văn chương võ nghệ càng giúp nó thu phục được rất nhiều mưu sĩ.

 

Nó ưu tú hơn Trẫm, chỉ là chưa đủ tàn nhẫn, còn vướng chút nhân từ.

 

Lúc không cười nhìn tựa như trích tiên, càng lớn càng ít nói.

 

Hỏi nó có phải có kẻ bắt nạt nó không,nó chỉ lắc đầu,

 

nói là vì những kẻ bên cạnh quá ngu ngốc.

 

Nó căn bản không thể giao tiếp.

 

......Thôi vậy, chuyện này không cách nào phản bác.

Cứ để nó vậy đi.

 

Trong kinh thành có rất nhiều nam tử tốt muốn gả cho nó.

 

Sau khi nó có thể nạp phu quân.

 

Lỗ tai của trẫm sắp nổ tung rồi.

 

Trẫm đã tuyển cho nàng rất nhiều công tử phù hợp.

 

Hỏi nàng xem có ưng ý ai không.

 

Nàng lại nói không vội.

 

Quay đầu lại, Mục Tường Ngọc liền tới xin hôn sự cho nhi tử Mục Kỳ Thịnh của nàng ta.

 

Trẫm hỏi Chi Trạch thấy thế nào.

 

Nàng đáp: 'Mọi sự đều do mẫu hoàng làm chủ.'

 

Tiểu nha đầu này.

 

Nàng là do trẫm sinh ra.

 

Nàng đang nghĩ gì mà trẫm lại không biết chứ?

 

Sau khi thành hôn, đôi trẻ như keo như sơn.

 

Hai năm sau, trẫm muốn nạp thêm người vào hậu cung cho nàng.

 

Nàng liền đè tay trẫm đang mở bức họa xuống.

 

Nhìn chằm chằm vào mắt trẫm.

 

Nàng nói với trẫm:

 

'Mẫu hoàng, nhi thần muốn một đời một kiếp một đôi người.'

 

Trẫm lắc đầu.

 

Trẫm bảo: 'Chi Trạch à, đời người quá dài.'

 

Thế nhưng nàng lại nói: 'Mẫu hoàng, nhưng nhi thần đã tìm được người muốn cùng chung sống cả đời rồi.'

 

Đã lâu rồi nàng không cầu xin trẫm điều gì.

 

Cho nên trẫm đồng ý.

 

Dù sao thì,

 

Tương lai nàng sẽ là hoàng đế.

 

Muốn hối hận thì còn khối cơ hội.

 

Hoàng tộc chúng ta bên cạnh vốn dĩ luôn có quá nhiều ong bướm vây quanh.

 

Kháng cự lại cám dỗ thật quá khó khăn.

 

Trẫm không phải thánh nhân.

 

Trẫm cũng tưởng nàng không phải.

 

Cho đến khi nàng hạ sinh một đứa trẻ.

 

Đã qua năm năm.

 

Bên cạnh nàng vẫn chỉ có duy nhất một nam tử đó.

 

Dẫu cho có bao kẻ nối gót nhau tiến tới.

 

Nàng vẫn chỉ yêu một mình Mục Kỳ Thịnh.

 

Trẫm vô cùng lo lắng.

 

Hậu cung của nàng tiêu điều quạnh quẽ.

 

Nhưng cũng thấy mừng thay cho nàng.

 

Nàng hiểu rõ bản thân muốn điều gì.

 

Và cũng đã tìm thấy nó rồi.

 

Năm nàng hai mươi hai tuổi.

 

Trẫm cũng thoái vị truyền ngôi cho nàng.

 

Dẫn theo hoàng phu du ngoạn thiên hạ.

 

Tiếp tục viết nốt phần hậu ký mà phụ hoàng trẫm còn dang dở.

 

11.

 

Trạm dừng chân đầu tiên của trẫm cũng là Giang Nam.

 

'A tỷ, tỷ tới rồi!'

 

Ánh mắt Tạ Cẩn Hoa sáng rực, trông có vẻ sống rất tốt.

 

'Ừm, tới xem hai người thế nào.'

 

'Ta chưa chếc đâu, ta đâu phải đồ cổ.'

 

'Có phải đệ bị bệnh rồi không?'

 

'Đúng vậy a tỷ, thời tiết trở lạnh, chút phong hàn...'

 

'Có thấy hồi hộp lo âu không? Chẳng lẽ là mang thai rồi?'

 

'Á á á á á á Tạ Ý Ninh!! Ta muốn giếc tỷ!'

 

'Hi hi hi hi.'

 

.........

 

(Hoàn)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.