“Như thế nào?” Lục Từ bị hai người kia nhìn chằm chằm đến tê cả da đầu, “Ta chỉ bình tĩnh trần thuật sự thật thôi, các ngươi trừng ta làm gì?”
Thật hết biết, y có nói muốn chia rẽ ai đâu! Hai người này mẫn cảm đến lạ!
Kỳ Vọng méo miệng uất ức như trẻ con: “Vợ,ngươi biết mà, ta nghe không nổi cái từ kia.”
Lục Từ tức đến mức muốn tát hắn: “Liên quan gì đến ngươi, ta đang nói với em ta!”
“Vậy đây là ngươi tính tìm cho ta một đối tượng gia thế còn hơn Trì Mộ Tinh?” Lộ Tử Nhiên chậm rãi mở miệng, ánh mắt u oán hệt như Kỳ Vọng.
Lục Từ: “…”
Trời xanh ơi, y thật sự không có ý đó, rốt cuộc là làm sao mà hiểu lầm thành thế này!!!
Y vuốt ngực, mới nói: “Ta sao dám chia rẽ ngươi với Trì Mộ Tinh, ngươi mẹ nó đều đem người làm cái kia rồi, vạn nhất thật sự có đứa nhỏ thì làm sao? Ta dám nhiều lời sao?”
“A?” Lộ Tử Nhiên choáng váng, chuyện tốt không ra khỏi cửa chuyện xấu truyền ngàn dặm a, “Ngươi nghe ở đâu ra, ta rõ ràng chưa từng nói với Kỳ Vọng chuyện này!”
Chuyện này cùng lắm chỉ có hắn và Trì Mộ Tinh, cộng thêm cái tên lắm chuyện Cẩm Thư Hoa biết, Lục Từ bận rộn trăm công ngàn việc lại nghe được từ đâu?
Lúc này Lục Từ mới ý thức được chính mình lỡ miệng, vội che miệng, giả vờ trấn tĩnh: “Dù sao ta không định chia rẽ các ngươi, người Lục gia cũng sẽ không. Ta bảo đảm.”
“Ngươi bảo đảm tính cái rắm a,” Lộ Tử Nhiên chẳng tin, “Ngươi hiện tại cũng không phải người cầm quyền Lục gia.”
Đầu Lục Từ cảm giác đau như muốn nứt, biết nói thế nào đây, chẳng lẽ nói rằng Lộ Tử Nhiên tới quá muộn, ngay cả vợ của hắn cũng nhận cha mẹ hắn sớm hơn hắn?
Quá đả kích người, quá lộn xộn, thật sự không thể mở miệng được, nghe thôi đã vô nghĩa muốn chết.
Y thà để màn kịch loạn này cho vài người kia đối mặt, chứ bản thân kịch hóa không nổi.
Lộ Tử Nhiên thấy Lục Từ nghẹn mãi không nói ra lời, cũng gấp: “Không được, ngươi phải về trước nói với ba mẹ ta, ta tuyệt đối không thể chia tay Trì Mộ Tinh. Các ngươi không biết đâu, lúc ta không thể sống nổi, chính nhà em ấy thu nhận ta, cho ta ăn, cho ta mặc, cho ta ở, bây giờ người cũng đã hoàn toàn là của ta, ta không thể phụ lòng Trì Mộ Tinh và ông nội Trì”
“Ngươi thật sự si tình,” Lục Từ cười, “Nếu tất cả Alpha đều có giác ngộ như ngươi, liền không có nhiều Omega bất hạnh như vậy.”
Đặc biệt là những Omega bị Alpha cấp S đánh dấu, cả đời cơ bản coi như định hình. Muốn tẩy ký hiệu thì vừa đau đớn vừa nguy hiểm, không tẩy thì một khi bị vứt bỏ, đến kỳ ph*t t*nh chỉ biết sống không bằng chết.
Bởi thế quốc gia mới ban hành đủ loại pháp luật bảo hộ Omega, nhưng cũng chẳng thể hoàn toàn bảo đảm họ không bị tổn thương.
Lộ Tử Nhiên tất nhiên sẽ không phạm phải sai lầm như vậy, vô luận trước đây hay sau này.
“Ta còn cách si tình một khoảng,” Lộ Tử Nhiên nói, “Ta vẫn còn nhỏ, đối với trách nhiệm cũng chưa thể hiểu sâu, nhưng ta biết, chỉ cần Trì Mộ Tinh cần ta, ta nhất định phải ở bên cạnh em ấy. Ta sẽ không rời đi, trừ khi chính em ấy đuổi ta đi.”
“Được rồi, được rồi,” Lục Từ dịu giọng, an ủi mềm nhẹ, “Ta nhắc lại một lần nữa, ta thật sự không có ý chia rẽ các ngươi, hiện tại không có, về sau cũng không có. Ngươi tin ta một chút đi, ta còn định đầu tư thêm cho tiệm trà sữa của Trì Mộ Tinh nữa, ta ăn no rửng mỡ chắc?”
“Ngươi nói rõ ràng như vậy thì ta mới có thể yên tâm,” Lộ Tử Nhiên cũng thôi không cứng giọng nữa, mỉm cười nhìn y, “Cảm ơn ngươi, ca.”
Trong lòng Lục Từ căng thẳng, một cảm giác vừa lạ vừa nghẹn ứ tràn đầy: “Ngươi gọi ta cái gì?”
“Ca a,” Lộ Tử Nhiên bị hắn làm đến ngượng, “Ngươi không nghe rõ sao…”
“Ta chỉ là một chốc không tin nổi thôi.” Lục Từ dụi tai, “Tới, gọi lại lần nữa.”
“… Ca.” Ngươi mẹ nó còn muốn chơi máy đọc lại!!!
Hắn đã gọi ca!
Hắn gọi ca!!!
Nước mắt cảm động đã lấp ló nơi hốc mắt Lục Từ.
Nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng nghe được em họ gọi y một tiếng ca!
Y thật sự không dễ dàng, y chính là người đầu tiên trong cả nhà được Lộ Tử Nhiên thừa nhận!
Rất sảng, cực sảng, bạo sảng, hận không thể lập tức bỏ tiền mua chương trình “đốt pháo ăn mừng” để chúc mừng ông chủ tìm lại được người nhà.
“Vậy hiện tại ngươi nguyện ý về nhà chứ?” Lục Từ lại hỏi, lần này y muốn một câu trả lời chính xác.
“Đúng vậy,” Lộ Tử Nhiên khẳng định trả lời, “Bằng không ta còn muốn tiếp tục làm chó lưu lạc sao?”
“Sẽ không lưu lạc, sẽ không lưu lạc,” Lục Từ kiên định cam kết, “Ta mang ngươi về nhà, từ nay về sau ngươi không bao giờ phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu nữa.”
“Vậy Trì Mộ Tinh thì sao?” Lộ Tử Nhiên vội vàng hỏi.
“Ai nha, ngươi yên tâm đi!” Kỳ Vọng rốt cuộc nhịn không được, đưa tay che miệng Lộ Tử Nhiên, “Y nói đúng, cha mẹ ngươi nhất định sẽ thích Trì Mộ Tinh, ngươi thế nào cũng không chịu tin, vậy ta cũng bảo đảm cho ngươi, được chưa?”
Lộ Tử Nhiên trừng to mắt nhìn hắn, ánh mắt rõ rành rành: Không có chuyện xưa, tất cả đều là sự cố.
Kỳ Vọng-cái tên cướp mất người thừa kế duy nhất của Lục gia, có cái tư cách gì mà bảo đảm chứ!!!
Cái bảo đảm của ngươi đáng mấy đồng tiền a!!!
Lục Từ đưa tay lấy chuỗi chìa khóa xe từ trong túi Kỳ Vọng, thản nhiên nói: “Được rồi, ta trước tiên dẫn ngươi về nhà ngươi nhìn thử, mở mang tầm mắt một chút. Sau đó ta sẽ báo cha mẹ ngươi, mau chóng về nước gặp ngươi.”
“Cha mẹ ta không ở trong nước sao?” Lộ Tử Nhiên gỡ tay Kỳ Vọng ra.
“Không ở.” Lục Từ đáp, “Ngươi bị bắt cóc ở Y quốc, bọn họ đều cho rằng ngươi vẫn ở gần đó, cho nên mấy năm nay vẫn định cư bên kia.”
“Má nó, không phải ngươi nói F quốc và Y quốc quan hệ bất hòa, lại còn đánh nhau sao!” Lộ Tử Nhiên choáng váng, “Bọn họ là thành viên hoàng thất F quốc, ở Y quốc sẽ không gặp nguy hiểm sao?”
“Đúng vậy,” Lục Từ quay đầu, đôi mắt lộng lẫy ánh lên tia sáng nhu hòa, “Cho nên ta cảm thấy, chú thím thật sự đặc biệt yêu thương ngươi. Dù chiến sự rung chuyển, thân phận mẫn cảm, bọn họ cũng chưa từng từ bỏ tìm ngươi, chưa bao giờ.”
Lộ Tử Nhiên gắng gượng bình tĩnh bao lâu, lúc này chỉ thấy mũi cay xè, chớp mắt vài cái, nước mắt đã tràn viền, như mặt hồ bị mưa dội, tầng tầng gợn sóng phản chiếu tâm tình dao động của hắn.
Hắn hít mũi, vội vàng lấy tay quệt nước mắt.
Má, vậy mà hắn lại khóc, không một dấu hiệu báo trước mà khóc.
Trước hôm nay, hắn còn tưởng rằng lần kế tiếp mình khóc sẽ là khi Trì Mộ Tinh không cần hắn nữa…
“Ai da trời ạ,” Kỳ Vọng chen ngang phá vỡ bầu không khí cảm động, hắn khom lưng liếc nhìn Lộ Tử Nhiên, tiện miệng nói, “Nha nha nha, sao lại khóc vậy?”
Lộ Tử Nhiên thẹn quá hóa giận, định mắng hắn, nhưng Lục Từ đã nhanh hơn một bước, xách cổ áo Kỳ Vọng lên, trả lại chìa khóa xe vào tay hắn.
Lục Từ nói: “Ta muốn nghỉ ngơi một chút, ngươi lái xe, chúng ta cùng đi, tới nhà hắn.”

