Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 196: Nguyên lai chúng ta đều là tự ti công




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 196 miễn phí!

Kỳ Vọng lái xe, Lục Từ ngồi ghế phụ, bộ dáng mơ màng như sắp ngủ.

Lộ Tử Nhiên ngồi ghế sau, căng thẳng nghịch điện thoại.

Lúc này hắn mới hậu tri hậu giác nhớ ra, bản thân nên nói chuyện này với Trì Mộ Tinh một chút.

Nhưng giờ hắn vẫn chưa biết mở miệng thế nào. Chuyện rối tung như thế mà nói ra, Trì Mộ Tinh có lẽ sẽ không dao động quá lớn, nhưng ông nội Trì thì chắc chắn sẽ.

Đứng ở góc độ ông nội Trì mà suy xét, Trì Mộ Tinh khó khăn lắm mới tìm được một người có thể chữa trị bệnh sinh lý của cậu ấy, hơn nữa còn là đối tượng ở rể có độ xứng đôi tin tức tố cao đến 99%, kết quả lại là tiểu công tử nhà Lục gia — quyền thế nhất cả nước. Lục gia có trực tiếp muốn đem bảo bối cứu mạng củacháu trai về hay không, đây tuyệt đối là vấn đề đáng bàn.

Ai, hắn rốt cuộc nên nói thế nào với ông nội Trì đây…

Xe chậm rãi chạy khỏi nội thành, tiến vào vùng ngoại ô. Nơi này phong cảnh tuyệt đẹp, cây xanh được chăm sóc đến mức tận cùng, trong núi rừng điểm xuyết hàng chục cụm hoa viên biệt thự, mỗi cụm đều có phong cách riêng, ghép lại thành một bức tranh phong cảnh hữu tình.

Xe chợt xóc nảy mấy cái vì đá trên đường, làm Lục Từ giật mình tỉnh lại.

Y liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa khẽ nhắc: “Sắp đến rồi.”

“Trên núi sao?” Lộ Tử Nhiên hỏi.

Lục Từ gật đầu: “Đúng vậy.”

“Cái nào là nhà ta a?” Lộ Tử Nhiên ngây ngốc nhìn mảng biệt thự xa hoa kia, đoán thử cái nào hợp phong cách nhà mình.

Kết quả Lục Từ đáp: “Mỗi một căn.”

Lộ Tử Nhiên tưởng mình nghe nhầm: “Ha? Ngươi nói gì?”

“Ta nói” Lục Từ lặp lại, “Mỗi một căn, đều là nhà ngươi.”

“Thần mã?!”

Lộ Tử Nhiên quả thực kinh ngạc đến rớt cằm, từng căn biệt thự kia căn nào cũng giá trị xa xỉ, không chỉ diện tích khổng lồ mà còn nhìn ra được thiết kế xuất phát từ tay cao nhân. Vậy mà nhiều như thế, tất cả đều là nhà hắn?!

Ngọa tào, ngọa tào, ngọa tào!

“Không phải, ca…” Lộ Tử Nhiên chấn động đến mức cảm giác não mình đơ luôn, ngay cả nói cũng không rõ, “Ta, ta, nhà chúng ta…có, có nhiều tiền vậy sao?”

“Ta nào biết.” Lục Từ buông tay, “Ngay cả ta cũng chưa từng thấy hết tài sản nhà mình.”

Lộ Tử Nhiên: “…”

Má, cái này chính là kịch bản nam chính sảng văn từ trên trời rơi xuống!!!

Mấy đời tổ tiên cộng lại hắn cũng chưa từng gặp kiểu nhiều tiền này!!!

Vậy mà đây lại chính là gia đình ruột thịt của hắn!!! Trời ạ!!!

“Việc làm ăn của Lục gia trải rộng vượt xa tưởng tượng của ngươi, thuộc loại vừa có quyền vừa có tiền lại có thế lực. Cha ngươi và cha ta mỗi người quản một mảng khác nhau. Cha ngươi thích sống vùng ngoại thành ít người, còn cha ta thì ưa ở nội thành đông đúc.” Lục Từ quay đầu giải thích, “Nếu ngươi hứng thú, ta còn có thể dẫn ngươi đi xem mấy bất động sản nhà ta ở nội thành.”

Lộ Tử Nhiên nghẹn họng: “Còn, còn có nữa?”

Hắn vốn tưởng mấy chục căn biệt thự này đã đủ nhiều rồi!

Không ngờ nội thành cũng có, quả thực kinh khủng!!!

Tuy hắn ở Trì gia một năm, theo Trì Mộ Tinh đã thấy chút sự đời, nhưng so với Lục gia, mấy căn mặt đường thành phố kia quả thực chỉ như trò trẻ con, căn bản không cùng một đẳng cấp.

Lục gia, quả thực chính là tồn tại cấp diệt bá a…

Hắn ở đây chẳng khác nào Lưu bá ngoại bước vào Đại Quan Viên, cảm khái không thôi. Phía trước, Kỳ Vọng lái xe cũng không nhịn được chen lời: “Cho nên giờ ngươi có thể hiểu được lúc trước ta theo đuổi lão bà của ta đã dùng bao nhiêu dũng khí rồi chứ?”

“Ta hiểu, ta hiểu, ta quá hiểu.” Nếu không phải Kỳ Vọng đang lái xe không tiện bắt tay, Lộ Tử Nhiên quả thực muốn nắm chặt tay hắn, cùng nhau rơi lệ thâm tình: “A, nguyên lai chúng ta đều là hệ liệt Alpha tự ti.”

Kỳ Vọng: “…”

Câu nói thật này nghe sao mà đáng ghét!

“Đừng vội tự ti.” Lục Từ vẫn bổ sung, “Lục gia chúng ta ở mỗi quốc gia trên toàn thế giới đều có bất động sản, trên cơ bản đều là trang viên siêu lớn đó.”

“Được, ngươi đừng nói nữa.” Lộ Tử Nhiên ôm ngực, “Ngươi mà nói thêm nữa là bệnh tim của ta tái phát đó.”

Trời biết trước đây những ngày tháng khổ cực, hắn chỉ cầu mỗi ngày có thể ăn no. Có lúc đến sinh nhật cũng không mua nổi bánh, Lộ Tử Nhiên liền chạy theo xe phun nước bảo vệ môi trường để ước nguyện, chỉ hy vọng có một cuộc sống yên ổn mà thôi.

Mà hiện tại xem ra, nguyện vọng này quả thực là siêu siêu siêu siêu siêu cấp bội số hoàn thành a…

Đây đã chẳng phải trời rơi bánh bao, mà là trời rơi núi vàng núi bạc xuống a!

“Còn có chuyện càng sốc hơn, ngươi vẫn chưa nghe xong đâu.” Lục Từ quay đầu lại, cười giảo hoạt.

Lộ Tử Nhiên vô cớ cảm thấy trong lòng lạnh run, nụ cười này của Lục Từ như dội một chậu nước lạnh lên nhiệt tình vừa rồi của hắn.

“Làm sao, còn có gì chấn động nữa sao?” Lộ Tử Nhiên cố trấn an trái tim đang đập loạn, “Ngươi từ từ nói.”

“A, thật ra với ngươi thì đây cũng là chuyện tốt.” Lục Từ cười, “Ta không có ý định kế thừa những tài sản này, cho nên, tất cả đều là của ngươi.”

Lộ Tử Nhiên: “???”

Không lẽ ca ca hắn bị đá vào đầu rồi???

Ngậm muỗng vàng sinh ra, rồi lại ném muỗng vàng xuống đất không cần, đây là cái thao tác gì vậy?!

“Ai, ai mẹ nó cần nhiều tài sản thế a!!!” Lộ Tử Nhiên gào thét trong xe, “Ngươi đây chẳng khác nào đưa cho một con mèo đã có cả tấn cát mèo thêm một tấn cát mèo nữa! Ai mà dùng hết được a!!!”

“Nhỡ đâu ngươi lại thành phá gia chi tử thì sao?” Lục Từ hỏi lại, “Phú nhị đại không phải đều thích phá của à?”

Lộ Tử Nhiên cạn lời: “… Ngươi nhìn xem ta đã kinh doanh công ty của Trì Mộ Tinh tốt thế nào, ngươi cảm thấy ta sẽ phá của sao? Đúng rồi, má, ta đều quên, mỗi tháng ta chỉ cần lãnh một vạn đồng lương ít ỏi đã vui muốn chết, cho ta quá nhiều tài sản cũng đâu dùng được!”

Lục Từ ai oán thở dài: “Được thôi, ta còn tưởng ngươi sẽ lòng tràn đầy vui sướng tiếp nhận tình thương ca ca cho, nguyên lai ngươi cũng không yêu tiền.”

“Cũng không phải không yêu tiền…” Lộ Tử Nhiên lẩm bẩm, “Chỉ là cảm thấy đủ dùng thì được rồi, ta thật sự thấy đủ.”

Giờ phút này đối diện với cả núi vàng núi bạc bất ngờ rơi xuống người mình, Lộ Tử Nhiên ngược lại chẳng bận tâm. Điều hắn chú ý hơn chính là cha mẹ còn đang ở Y quốc chưa về, cùng với người lính đánh thuê vì bảo vệ hắn mà tàn tật.

Hắn thật sự rất muốn gặp bọn họ, vì bọn họ đều là những người vô cùng quan trọng trong đời hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.