Lộ Tử Nhiên cuối cùng cũng không vào xem căn biệt thự nào, chỉ để Kỳ Vọng lái xe chạy một vòng quanh đó rồi lại quay về.
Lục Từ nhìn qua vô cùng mệt mỏi, hệt như người mang thai mười tháng cuối cùng sinh xong đứa trẻ, từ tâm mệt đến thân mệt, một khắc trước còn bùng nổ kích động, phút sau đã hao kiệt sức lực. Hiện tại hắn đúng là đang ở giai đoạn nghỉ ngơi sau khi hoàn thành một việc lớn trong đời.
Lộ Tử Nhiên cũng không nỡ bắt người anh này- đã lâu lắm chưa được nghỉ ngơi, đi giới thiệu từng căn biệt thự không đếm xuể. Hắn nói với Lục Từ mình muốn về tìm Trì Mộ Tinh kể lại chuyện này, rồi để y thông báo cha mẹ.
Thế là bọn họ đưa Lục Từ về ký túc xá. Lục Từ nằm xuống giường, đặt đầu xuống là ngủ, chất lượng giấc ngủ hệt như trẻ con.
Kỳ Vọng khép cửa phòng cho y, đưa Lộ Tử Nhiên xuống lầu, hiếu kỳ hỏi: “Vậy ngươi thì sao? Giờ ngươi định làm gì?”
Lộ Tử Nhiên liếc nhìn đồng hồ, lườm hắn một cái: “Còn có thể làm gì? Ta đã nói ta hôm nay kín lịch, đương nhiên là đi học a!”
“Má nó,” Kỳ Vọng giơ ngón tay cái, “Không quên sơ tâm, quá ngầu.”
“Ngươi thần kinh,” Lộ Tử Nhiên đấm hắn một cái, “Anh ta là nhân vật đứng đầu giới kia, ta thì xếp hạng 2999, nào dám vỗ ngực nói mình là em y? Không phải ta cũng phải cố gắng, tranh thủ đừng quá làm mất mặt Lục gia sao!”
“Lục gia có Lục Từ là đủ rồi, ngươi chỉ cần phụ trách hưởng lạc là được.” Kỳ Vọng vỗ vai hắn, cùng nhau tưởng tượng tương lai, “Ta nói cho ngươi biết, cha mẹ ngươi chắc chắn sẽ không nỡ để ngươi khổ cực học hành thế này đâu, nhất định sẽ muốn bồi thường cho ngươi, cho ngươi sống sao cho sung sướng nhất.”
“Kia ta tự mình cũng phải có liêm sỉ một chút chứ.” Lộ Tử Nhiên xoa ngực, “Má, ta vẫn còn khó mà tiếp thu sự thật này. Sáng nay ra khỏi cửa ta còn là một kẻ ở rể nghèo, ăn nhờ ở đậu, sao giờ lại biến thành người thừa kế Lục gia rồi?”
“Có gì lạ đâu, con gián bò ngang đường mỗi ngày, nhìn thì đáng thương, cuối cùng không phải cũng bị người dẫm chết sao.”
“…… Ngươi so sánh cái quái gì vậy.” Lộ Tử Nhiên phun tào, “Không hổ là dân nghệ thuật, đầu óc với ta chính là không giống nhau.”
“Thật muốn đi học sao?” Kỳ Vọng kéo tay hắn, “Ta còn định mời cậu em vợ mới của ta ra ngoài chơi một chuyến cơ.”
Giờ hắn nhìn rõ rồi, địa vị của Lộ Tử Nhiên ở gia đình sau này nhất định sẽ rất cao, cả nhà Lục gia, bao gồm cả Lục Từ, đều sẽ nâng hắn trong lòng bàn tay. Nếu vậy, hắn không tranh thủ lấy lòng cậu em vợ này thì nhỡ đâu vợ lại giận dỗi vô cớ thì biết làm sao.
Nhưng Lộ Tử Nhiên không chịu bị xoay vòng vòng: “Thật sự đi học, ta còn phải điểm danh nữa!”
Kỳ Vọng đành ngượng ngùng buông tay: “Được thôi, vậy tan học thì sao?”
“Đưa Trì Mộ Tinh đi căn tin ăn cơm, sau đó về ngủ trưa.” Lộ Tử Nhiên đáp.
Câu trả lời giản dị thẳng thắn này làm Kỳ Vọng nghẹn họng, thầm nghĩ sao Lộ Tử Nhiên không nghĩ tới việc lấy chút tiền từ nhà ra tiêu, còn ăn cơm căn tin?!
Hắn còn muốn nói gì đó, thì Lộ Tử Nhiên đã rút chìa khóa xe điện từ túi, “tích tích” hai tiếng mở khóa, phất tay: “Ta đi học a, bái bai.”
Kỳ Vọng: “…”
Sao hắn cảm thấy Lộ Tử Nhiên chẳng thay đổi chút nào hết vậy?
Thôi được, không quên sơ tâm đích thực là chuyện tốt. Trời biết có bao nhiêu người sau khi phát tài liền thay đổi, khinh thường hết thảy mình từng có, ngay cả vợ hiền tào khang cũng tiện tay vứt bỏ.
Lộ Tử Nhiên như vậy ngược lại chứng minh hắn là người có nguyên tắc.
Điều này cũng chứng minh, việc hắn lúc trước chọn ở lại tiệm trà sữa Tinh Động chờ đợi, thật sự là một quyết định chính xác vô cùng.
Hắn từ đầu đến cuối chưa từng nhìn lầm Lộ Tử Nhiên, đây đúng là một người tốt rõ ràng đầu đuôi.
Mà hiện tại người tốt rõ ràng đầu đuôi này lại đang cưỡi xe điện trong trạng thái tốc độ sinh tử, chỉ còn ba phút là điểm danh, hắn còn một đoạn đường dài phải đi, gấp đến độ căn bản chẳng kịp nghĩ tới chuyện thân phận Lục gia thừa kế gì đó, trong đầu chỉ lo lắng cái tiết học quái quỷ này phiền chết đi được.
Vọt vào lớp học bằng tốc độ sinh tử , cuối cùng vẫn muộn hai phút, sách giáo khoa chưa kịp lấy, người thừa kế Lục gia tương lai thế mà mặt mày xám tro bị chặn ngoài cửa, lẳng lặng bị cười nhạo một phen mới được thả vào.
Phó Nhị Mang ngồi cạnh hắn ghé qua lén hỏi: “Anh em, ngươi ngầu a, nói trốn học liền trốn học, là điểm thành tích dư nhiều đến mức trừ không hết sao?”
Lộ Tử Nhiên mặc kệ hắn, giật lấy sách giáo khoa của Phó Nhị Mang đặt ở giữa: “Cùng nhau xem.”
“Ai, sao mà ngươi cao lãnh vậy,” Phó Nhị Mang lẩm bẩm, “Ta biết ngươi bây giờ là ông chủ lớn, rất ngầu, còn làm cái hoạt động bảy ngày tình lữ. À đúng rồi, trên diễn đàn có cái hoạt động Hồng Nương giật dây cũng là các ngươi làm ra sao?”
“Cái gì?” Lộ Tử Nhiên căn bản không nhớ nhà mình từng tổ chức cái hoạt động này, “Không phải là bắt chước hoạt động bảy ngày tình lữ của chúng ta đi? Giống quá rồi đó.”
Lại là một đám clone nhàn rỗi tìm việc!
Phó Nhị Mang dựng sách giáo khoa che chắn, đặt điện thoại ở giữa hai người cho hắn xem: “Nhạ, còn được treo ở trang chủ tuyên truyền nữa, ta nhìn mà còn động tâm! Chủ yếu ta chưa tìm được đối tượng, cái hoạt động bảy ngày tình lữ của ngươi, không ai chịu tham gia với ta, tức chết rồi.”
Lộ Tử Nhiên cau mày bấm mở link treo trên diễn đàn “Hôm nay vườn trường”.
Hoạt động bảy ngày tình lữ vừa kết thúc, cái này đã nhanh chóng bám theo, chắc chắn là nhìn thấy nhu cầu yêu đương cao của sinh viên nên bắt chước làm cái tương tự.
Lộ Tử Nhiên vốn cực kỳ chướng mắt mấy trò đạo nhái, tiệm trà sữa nhà hắn cứ hay bị sao chép thế này.
Internet load xong, giao diện hoạt động hiện ra đầy đủ.
Hắn click mở poster, nhìn kỹ …
“Má nó, hội học sinh hội đứng sau tổ chức… Này mẹ nó…”
Lộ Tử Nhiên cạn lời, chắc chắn là trong hội cũng có người sốt ruột thoát ế như Phó Nhị Mang!
Hắn tiếp tục kéo xuống, liền thấy trong danh sách chủ sự có một cái tên quen thuộc.
Tiêu Gia Nhiễm!!!
Nima, đồ đệ này không biết xấu hổ, dám làm mai mối Hồng Nương!!!
Đây là hoàn toàn tin rằng sau khi Trì Mộ Tinh tốt nghiệp thì bản thân lại có thể làm nên chuyện sao? Đến cả mở rộng nghiệp vụ cũng bắt đầu luôn rồi!!!
Lộ Tử Nhiên đẩy điện thoại về lại tay Phó Nhị Mang, đối diện ánh mắt nghi hoặc của đối phương, buông tay nói: “Cái này thật đúng là không thể mắng, vị kia chính là tư bản.”
“…” Phó hai mang sững người, “Cho nên, ngươi bị tư bản bắt nạt?”
Lộ Tử Nhiên: “…”
Nếu hắn nói thật mình mới chính là tư bản lớn nhất, chẳng phải Phó Nhị Mang sẽ sốc đến mức muốn nhảy lầu sao?
Phải biết, trước đây Phó Nhị Mang vẫn nghĩ về hắn — một người không thể đồng thời vừa có diện mạo, tiền tài, thành tích, vừa có thêm vợ đẹp. Lộ Tử Nhiên thuộc loại có diện mạo và vợ đẹp, nhưng thiếu tiền và thành tích.
Sau đó thành tích của Lộ Tử Nhiên lại hơn hắn ta, Phó Nhị Mang bi thương vô cùng, chỉ có thể lấy việc “Lộ Tử Nhiên không có tiền” để an ủi bản thân.
Hiện tại thì sao, Lộ Tử Nhiên toàn diện thăng cấp, tiền của nhà đủ tiêu xài tám trăm đời. Nếu để hắn nói cho Phó Nhị Mang nghe, người này chắc chắn khóc chết tại chỗ.
Vì giữ gìn lòng tự trọng mỏng manh của Phó Nhị Mang, Lộ Tử Nhiên lựa chọn im lặng.
Hắn vừa nghe giảng bài vừa nhắn tin cho Tiêu Gia Nhiễm: 【 Tiểu tử thúi, tiền đồ a, còn dám liên hợp cả hội học sinh, nói, có phải đi cửa sau không? 】
Tiêu Gia Nhiễm lập tức trả lời: 【 Sư phụ, ta chẳng phải mỗi ngày đều đi cửa sau sao. 】
Lộ Tử Nhiên: “…”
Ai cho phép Tiêu Gia Nhiễm giở trò đùa giỡn màu vàng!!!

