Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 200: Trì Mộ Tinh nguyện vọng




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 200 miễn phí!

Không bao lâu, Bùi Chi Du chạy xe điện tới đón Tiêu Gia Nhiễm đi, Ngụy Hiểu Huyên cũng gọi Tiểu Mã đến, tính rủ nhau đi ăn cơm.

Chỗ ngồi chỉ còn lại Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh.

Lộ Tử Nhiên lắc lắc chìa khóa xe trong tay, nhướng mày nhìn Trì Mộ Tinh: “Chúng ta cũng đi chứ?”

Trì Mộ Tinh thu dọn đồ của mình, đứng dậy, khẽ dựa vào người Lộ Tử Nhiên.

Tiêu Gia Nhiễm không hề nói sai, sau khi hoàn thành đánh dấu, cho dù chỉ là đánh dấu tạm thời, cậu cũng cảm nhận được phát sinh sự ỷ lại mãnh liệt vào Lộ Tử Nhiên.

Cảm giác ấy không hẳn là giả, nhưng cũng chẳng phải điều tốt Trì Mộ Tinh hiểu rằng Lộ Tử Nhiên sẽ ngày càng bận rộn, chính cậu cũng vậy.

Bọn họ không thể lúc nào cũng ở cạnh nhau được.

Nhất là hôm nay, Trì Mộ Tinh chẳng rõ tại sao, trong đầu cứ nảy sinh một loại cảm giác mơ hồ khó tả.

Cậu luôn thấy Lộ Tử Nhiên dường như đã thay đổi.

Giống như… trở nên tự tin hơn?

Là do hoạt động bảy ngày tình lữ quá thành công? Hay là công ty lại kiếm được tiền?

Trì Mộ Tinh nghĩ mãi cũng không hiểu.

Cậu ngồi sau xe của Lộ Tử Nhiên, hai tay ôm chặt lấy eo hắn, mặt áp sát lưng hắn, không còn khoảng cách.

Như vậy có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim nóng rực trong lồng ngực Lộ Tử Nhiên, khiến cậu thấy được hắn vẫn thực sự ở ngay bên cạnh mình.

Trì Mộ Tinh bỗng không hiểu mình đang lo được lo mất cái gì. Những gì hiện tại cậu có rõ ràng là thật, nhìn thấy được, sờ được, sao lại thấy kỳ lạ?

Đầu óc rốt cuộc cũng khởi động, cậu đột nhiên nghĩ đến một chuyện.

“Ca ca,” Trì Mộ Tinh khẽ nhéo eo hắn, “Sáng hôm nay ngươi nói có tiết.”

“Hả?” Gió lớn quá, Lộ Tử Nhiên nghe không rõ, “Có tiết? Ừ đúng!”

“Không phải.” Trì Mộ Tinh lập tức tìm ra sơ hở, “Sáng nay ngươi ra cửa không mang theo bất kỳ quyển sách giáo khoa nào, ngươi đi làm gì?”

Lộ Tử Nhiên không trả lời, chỉ giơ tay chỉnh lại mũ bảo hiểm: “Ngươi nói gì cơ? Giọng nhỏ quá, ta nghe không rõ.”

Trì Mộ Tinh: “…”

Vốn dĩ cậu chẳng phải người thích nói to, bản tính hướng nội ăn sâu từ nhỏ đến giờ.

Lộ Tử Nhiên định hỏi thêm, nhưng Trì Mộ Tinh đã không thèm để ý, tự giận dỗi trong lòng.

Cả đoạn đường đều im lặng.

Mãi đến khi Lộ Tử Nhiên dừng xe trước quán cơm gia đình mà Trì Mộ Tinh thích nhất.

Trì Mộ Tinh xuống xe, Lộ Tử Nhiên rất tự nhiên khoác luôn cặp của cậu lên người mình.

Trì Mộ Tinh thuận miệng hỏi: “Còn cặp của ngươi?”

“Hả?” Lộ Tử Nhiên hơi sững lại, thành thật đáp: “Ở nhà, ta không mang.”

“Tại sao?” Trì Mộ Tinh truy hỏi, “Sáng nay ngươi nói có tiết, tại sao không mang cặp, không mang sách?”

Lộ Tử Nhiên: “…”

Còn chẳng phải vì cái tên Lục Từ đó, cái gì mà “ngay lập tức lập tức”! Nhiều từ thúc giục như thế, làm hắn cứ tưởng là việc gì to tát gấp gáp lắm, đến nỗi chẳng chuẩn bị gì đã vội vàng đi luôn!

“Ngươi không đi học.” Trì Mộ Tinh nhìn thẳng vào mắt hắn, rút ra kết luận, “Ngươi trốn học, đi làm gì?”

Thấy dáng vẻ căng thẳng kia của cậu, Lộ Tử Nhiên bật cười khúc khích: “Sao vậy? B·ị đ·ánh dấu rồi, bắt đầu sợ ta chạy hả?”

Tiểu tổ tông này đúng là thú vị, đáng yêu chết đi được.

Trì Mộ Tinh hừ lạnh: “Ta chỉ không muốn ngươi gạt ta thôi.”

Lộ Tử Nhiên vừa nắm tay cậu, vừa khóa xe, cúi xuống hôn một cái lên mặt cậu: “Không sao, không lừa ngươi, ta còn đang định nói cho ngươi một chuyện cực kỳ, cực kỳ tốt cơ.”

“…” Trì Mộ Tinh nghĩ ngợi một lát, “Ta… không phải mang thai chứ?”

Lời này vừa thốt ra, Lộ Tử Nhiên suýt nữa bẻ gãy chìa khóa xe.

Hắn nghiêm mặt, cắn môi: “Không phải!”

Tiểu tổ tông này cũng quá để tâm chuyện mình có mang thai hay không rồi. Nếu không thì dẫn cậu đi bệnh viện kiểm tra một lần cho chắc? Nhưng vừa mới xảy ra xong mà đã đi kiểm tra thì chắc cũng chẳng ra kết quả

Lộ Tử Nhiên do dự một hồi, cuối cùng quyết định vẫn dẫn Trì Mộ Tinh đi bệnh viện thử xem, dù sao còn hơn để cậu cả ngày lo được lo mất, ăn không ngon ngủ không yên.

“Vậy rốt cuộc là chuyện gì?” Trì Mộ Tinh khẽ xoa sau gáy mình, chỗ đó vẫn còn hơi đau.

“À, sáng nay Lục Từ tìm ta.” Lộ Tử Nhiên đổi giọng, “Y nói tìm được mấy sợi tóc từ trong xe của Kỳ Vọng.”

“… Sau đó y tức giận?” Trì Mộ Tinh ngẩn ra, “Lục Từ học trưởng chắc không phải là người như vậy đâu.”

Cậu cũng không thấy Lục Từ học trưởng có bệnh sạch sẽ gì…

“Không phải chuyện đó!” Lộ Tử Nhiên xoa đầu cậu, “Y mang tóc trong xe đi xét nghiệm ADN với chú ý, có một phần kết quả giám định là quan hệ cha con.”

“Cho nên…” Trì Mộ Tinh nhìn chằm chằm vào mắt hắn, cái đầu nhỏ thông minh dường như đã hiểu ra điều gì.

Sáng nay Lộ Tử Nhiên bị Lục Từ gọi đi, vội vàng đến mức ngay cả khóa xe cũng chưa mang kịp.

Sau khi trở về, hắn liền trở nên tự tin, cả người tỏa sáng.

“A!” Trì Mộ Tinh hiếm khi kích động, che miệng kinh hô, “Cho nên, cho nên ngươi là…”

“Ừm, thần kỳ không?” Lộ Tử Nhiên hỏi, “Ta chính là đứa trẻ Lục gia làm mất 18 năm trước.”

Hắn vừa nói vừa quan sát phản ứng của Trì Mộ Tinh, mong trong đó nhìn ra một chút thái độ của cậu đối với chuyện mình trở về nhà.

Cầu ngươi đừng phản đối, đừng phản đối, đừng phản đối!

Lộ Tử Nhiên từng xem không ít mấy bộ phim trên TV, trong đó toàn mấy cảnh mẹ chồng nàng dâu mâu thuẫn, chồng đứng giữa không biết theo phe nào, máu chó vô cùng. Hắn cực sợ cốt truyện đó sẽ ứng nghiệm lên chính mình.

Ngàn vạn lần đừng, ta cầu xin…

Hắn nghĩ ra rất nhiều kiểu phản ứng của Trì Mộ Tinh, nhưng kết quả vẫn đoán sai.

Trì Mộ Tinh thế mà lại gạt tay hắn ra.

“Tiểu…” Lộ Tử Nhiên lập tức căng thẳng, tưởng rằng Trì Mộ Tinh không tiếp nhận được, định nổi giận.

Nhưng Trì Mộ Tinh ngay sau đó lại chắp tay trước ngực, nhắm mắt lại, bắt đầu cầu nguyện.

Lộ Tử Nhiên nhìn đến ngây người, mặt đầy dấu chấm hỏi, không hiểu tiểu tổ tông lại giở trò gì.

Mãi đến khi Trì Mộ Tinh thì thầm mấy câu xong, buông tay xuống, ngẩng đầu nhìn Lộ Tử Nhiên bằng nụ cười trong sáng thuần tịnh.

“Ngươi còn nhớ rõ lúc ngươi dẫn ta đi hứa nguyện không? Cái nơi có cây nhân duyên ấy.”

“Nhớ chứ, chỗ đó chúng ta còn xảy ra không ít chuyện nữa.” Lộ Tử Nhiên đáp, vừa dứt lời lập tức ý thức được điều gì, trừng to mắt: “Bảo bối, lúc đó ngươi căn bản không cho ta nghe ngươi hứa gì, ta còn tò mò mãi, cho nên… cho nên ngươi hứa nguyện là…”

“Ừ, ngươi đoán không sai.” Trì Mộ Tinh tiến lên, ôm chặt eo hắn, “Ta đã cầu thần tiên cho ngươi có thể về nhà. Ca ca, nguyện vọng của ta đã thành sự thật rồi phải không?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.