Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 201: ta nhất định đem hắn điều trị hảo




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 201 miễn phí!

Trì Mộ Tinh nói với một sự thành khẩn hiếm có.

Cậu thật lòng thật ý muốn Lộ Tử Nhiên có một mái nhà để trở về. Người tốt như vậy, không nên giống lục bình trôi dạt không gốc rễ, phiêu bạt giữa thế gian.

Người tốt như vậy, nên được những điều xứng đáng: bạn bè, người yêu, gia đình.

Cho nên, khi Lộ Tử Nhiên nói ra chuyện mình đã tìm được người thân, trong lòng Trì Mộ Tinh vô cùng xúc động, cảm thấy nguyện vọng mà cậu từng thành kính cầu khẩn trước thần minh cuối cùng cũng đã thành hiện thực.

Đây chính là “tâm thành ắt linh” sao?

Nếu là vậy… thì nửa câu sau của cậu…

Khi đó, nửa câu sau trong lời nguyện của Trì Mộ Tinh chính là: Cho dù Lộ Tử Nhiên về nhà sẽ khiến bọn họ phải xa nhau, thì cậu vẫn sẽ cầu nguyện một lần nữa.

Nhưng mà… từ từ đã!

Trì Mộ Tinh bỗng ngẩng đầu khỏi ngực Lộ Tử Nhiên: “Ngươi vừa rồi nói ngươi và ai?!”

“Trời ạ, sao tự dưng ngươi phản ứng lớn thế,” Lộ Tử Nhiên bị cậu hù giật mình, suýt nữa nhảy dựng theo, “Ta và chú của Lục Từ.”

Trì Mộ Tinh: “???”

A? Cái hướng đi này có phải hơi sai sai rồi không?

Cậu há miệng mấy lần mới lắp bắp được: “Cái kia… là Lục Quan Diệp sao?”

“Trời ạ, chuyện quan trọng thế này mà ta lại quên hỏi thật à!” Lộ Tử Nhiên tự vỗ đầu.

Trì Mộ Tinh: “… Có phải là em trai ruột của thầy Lục Văn Huyền, chú của học trưởng Lục Từ không?”

“Đúng rồi,” Lộ Tử Nhiên ngược lại còn hỏi lại, “Sao thế, có vấn đề gì à? Bọn họ với Trì gia có khúc mắc gì không?”

Trì Mộ Tinh: “…”

Không có khúc mắc, nhưng lại tồn tại một tầng quan hệ kỳ quái khó nói.

Trì Mộ Tinh nhất thời không biết phải mở miệng thế nào, chuyện này quá trừu tượng. Ai mà ngờ được, cậu lại nhận thức cha mẹ ruột của bạn trai mình sớm hơn hắn, hơn nữa ngày nào cũng trò chuyện, vậy mà lại chưa bao giờ cho bọn họ xem ảnh Lộ Tử Nhiên!

Thất sách, Trì Mộ Tinh, thật sự quá thất sách!

Ngươi đúng là đồ ngốc, đầu heo, ngu ngốc!

May mà còn có Lục Từ học trưởng carry, nếu không thì… thật sự ngốc không chịu nổi!!!

Một bộ dạng muốn nói lại thôi kia của Trì Mộ Tinh trong lòng Lộ Tử Nhiên thót lại.

Làm sao vậy? Chẳng lẽ thật sự có khúc mắc?

Trời ạ, hắn tuyệt đối không muốn đối diện cảnh mẹ chồng nàng dâu máu chó! Hắn càng không hy vọng Trì Mộ Tinh sẽ không thích người nhà hắn a!

“Bảo bối, ngươi nói rõ ràng đi,” Lộ Tử Nhiên nhéo má Trì Mộ Tinh, nhẹ nhàng cọ cọ, “Không phải giống ta nghĩ chứ? Chẳng lẽ ông nội Trì ngươi từng bị Lục gia đoạt mất sinh ý gì đó…”

Trì Mộ Tinh: “… Không phải, ngươi nghĩ nhiều rồi.”

“Vậy là thế nào, sao ngươi thần thần bí bí thế?” Lộ Tử Nhiên không hiểu, “Nói nhanh đi, ta đói bụng rồi, muốn ăn cơm.”

Hôm nay trải qua so với một ngày làm việc còn mệt hơn, không phải thể xác, mà là tinh thần. Đại não vừa xử lý xong một chuyện đại sự liên quan cả đời, tiêu hao quá độ, khiến Lộ Tử Nhiên chỉ mong mau được ăn một bữa thật ngon.

Trì Mộ Tinh sờ sờ cái mũi, áy náy nói: “Ta… Ta thật sự không biết nên nói thế nào.”

Nói “mẹ ngươi cũng là mẹ ta, hơn nữa bà còn ghét bỏ ngươi mấy lần” sao?

Chuyện này ảnh hưởng quá nhiều đến cách Lộ Tử Nhiên nhìn nhận thân mẫu mình, nói không chừng còn ảnh hưởng đến quan hệ của hai người nữa.

“Ngươi đúng là câu đố sống.” Lộ Tử Nhiên lắc đầu, “Thôi, ăn cơm trước đã, đói muốn chết rồi.”

Hắn nắm tay Trì Mộ Tinh đi vào nhà ăn, hai người ở cửa đã chậm mất một lúc, đến khi vào thì người không còn nhiều.

Hai người tìm được một góc vắng ngồi xuống, đồ ăn còn phải chờ làm, Trì Mộ Tinh liền kéo cặp của mình lại, lấy ra cuốn sách giáo khoa Toán cao cấp, nằm dài trên bàn.

Lộ Tử Nhiên thật sự bái phục học bá: “Không phải chứ, sắp có cơm rồi, ngươi còn muốn làm bài?”

Trì Mộ Tinh đẩy sách đến trước mặt hắn: “Không phải, là cho ngươi làm.”

Lộ Tử Nhiên: “??????”

Trời ạ, cũng phải nhìn thời điểm chứ! Lúc này sao mà hợp để làm bài được!

Hơn nữa hắn còn chưa trượt môn mà!!!

“Ý gì vậy tiểu tổ tông?” Lộ Tử Nhiên chỉ chỉ mũi mình, lại xác nhận: “Bây giờ, muốn ta làm bài?”

Trì Mộ Tinh gật đầu: “Đúng vậy, từ giờ ta muốn bắt đầu giám sát ngươi lại.”

Cậu muốn từ bây giờ tập cho Lộ Tử Nhiên thói quen học tập.

Dù có muộn, ôm chân Phật vẫn hơn là chẳng làm gì.

Cậu không muốn để Lộ Tử Nhiên thật sự thi trượt cuối kỳ, rồi bị Thích Vân Huyên mắng chửi, còn lôi chuyện cũ ra, nói hắn từ lâu đã không chịu làm bài tập. Như vậy sẽ ảnh hưởng đến quan hệ mẹ con của bọn họ.

Cho nên, giáo dục phải bắt tay ngay lập tức.

Lộ Tử Nhiên nghi ngờ nhân sinh, ngày hôm nay đúng là quá huyền ảo: sáng sớm được trời ban cho người thân, rồi Lục Từ thông báo toàn bộ gia sản sẽ giao cho hắn, bây giờ Trì Mộ Tinh lại bắt hắn phải học hành đàng hoàng. Ông trời ơi, đây là muốn nhét cho hắn thêm một phó bản khó nhằn nữa sao!

Hắn còn chưa kịp thích ứng cái trước, cái sau đã quan trọng hơn mà nối gót tới. Đây là đang thử thách sức chịu đựng của hắn à?

“Đừng thất thần,” Trì Mộ Tinh gõ gõ bàn tay hắn, “Mau làm đi.”

Lộ Tử Nhiên: “…”

Mọi người trên đời có hiểu không, dù có biến thành con nhà giàu số một, hắn vẫn phải nghe lời bạn trai, ngoan ngoãn ngồi trong nhà ăn mà làm toán cao cấp chờ cơm.

“Ta thật phục ngươi rồi, ta viết là được. Đưa bút đây! Ta cái gì cũng không mang theo!”

Trì Mộ Tinh đưa bút cho hắn, còn mình thì cầm điện thoại, bất ngờ nhắn cho Thích Vân Huyên: 【Mẹ nuôi, bạn trai con đang làm toán cao cấp trong nhà ăn.】

Thích Vân Huyên trả lời: 【A? Là cảm thấy như vậy ăn cơm càng ngon hơn sao?】

Đây là sở thích kỳ quái gì vậy, thật sự không sợ nhìn vào sẽ mất ngon à?

Nhưng cũng thật thần kỳ, lần trước bà mới nghe Trì Mộ Tinh nói bạn trai cậu không chịu làm bài tập, bây giờ xem ra, chẳng lẽ lúc đó cảnh tượng không đúng?

“…”

Trì Mộ Tinh căng da đầu nhắn lại: 【Không phải, thật ra hắn ở đâu cũng học được, hắn rất yêu học tập.】

Thích Vân Huyên: “…”

Không phải chứ, hôm nay Trì Mộ Tinh bị sao vậy, sao vừa mở miệng đã nói chuyện này? Giữa hai người chẳng lẽ không còn chuyện nào khác để nói à?

Hay là trước kia bà đã đánh giá thấp bạn trai của cậu, nói quá đáng, nên bây giờ Trì Mộ Tinh đang thử để mình chấp nhận hắn thêm một lần nữa?

Thôi, nể mặt Trì Mộ Tinh, bà vẫn nên khen bạn trai cậu vài câu, như vậy Trì Mộ Tinh mới vui vẻ.

Thích Vân Huyên nghĩ rồi trả lời: 【Oa, vậy tên nhóc thật sự rất lợi hại nha.】

Trì Mộ Tinh: !!!

Mẹ nuôi khen Lộ Tử Nhiên!!!

Cậu quay đầu nhìn Lộ Tử Nhiên đang ngậm đầu bút, trên giấy mới viết được chữ “Giải”, nhưng ít ra đã có dáng làm bài.

Cậu yên lòng.

Mẹ nuôi, ta nhất định sẽ sửa hắn cho tốt!!!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.