Đối với cảm tình giữa Kỳ Vọng và Lục Từ, Trì Mộ Tinh vẫn luôn ở trạng thái mù tịt.
Rõ ràng cậu là ông chủ của Kỳ Vọng, là đồ đệ của Lục Từ, giờ còn được coi như bạn trai của em trai Lục Từ.
Nói thật thì Trì Mộ Tinh có chút hâm mộ sự tự tin của Kỳ Vọng.
Theo phán đoán của bản thân cậu, quy mô Kỳ gia và Trì gia cũng không khác biệt lắm.
Nói cách khác, bọn họ và Lục gia chắc hẳn cũng không chênh lệch quá nhiều.
Càng khoa trương hơn một chút, dưới Lục gia thì mọi người đều bình đẳng.
Cậu thật sự tò mò Kỳ Vọng làm thế nào theo đuổi được Lục Từ. Việc này hoàn toàn khác với chuyện cậu nhặt Lộ Tử Nhiên về lúc hắn không nơi nương tựa rồi muốn làm gì thì làm.
Kỳ Vọng… hiện tại nhìn qua, quả thực đúng là kẻ tàn nhẫn.
Cậu chăm chú nhìn chằm chằm cái ót màu bạc của Kỳ Vọng, cho đến khi hắn đột nhiên có động tác rất lớn, dịch sang bên cạnh, đẩy cửa xe ra.
“A?!” Trì Mộ Tinh lập tức khẩn trương theo, “Ngươi, ngươi muốn xuống xe?”
“Đúng vậy,” Kỳ Vọng quay đầu nhìn cậu một cái, “Có vấn đề gì sao, ông chủ?”
“À…” Trì Mộ Tinh đành phải thu ánh mắt lại, “Không thành vấn đề.”
“Nói chứ,” Kỳ Vọng nghiêng đầu nghi hoặc, “Ông chủ, sao ngươi không xuống? Ta nhớ rõ hôm nay ngươi cũng là vai chính mà?”
“Sao, sao dám nói như vậy.” Trì Mộ Tinh thầm nghĩ chỉ có ngươi mới dám nói thế, “Ta… ta chỉ là khách, Lộ Tử Nhiên mới là vai chính, ta không thể cướp nổi bật của hắn, trước tiên để bọn họ trò chuyện xong đi…”
“Ngươi có thể xuống cùng cha vợ ta nói chuyện trước mà,” Kỳ Vọng bỗng lóe sáng, “Đây chẳng phải vừa hay sao? Ông ấy cũng rất thích ngươi, ngươi đi cùng ta xuống, ông ấy nhìn thấy ngươi thì có khi liền quên mắng ta!”
Trì Mộ Tinh: “…”
Kỳ Vọng thoạt nhìn bỗng nhiên cực kỳ vui vẻ, thật sự coi việc lôi Trì Mộ Tinh xuống xe chung là một ý kiến hay, hớn hở thò đầu qua lần nữa: “Ông chủ, cùng ta xuống xe đi?”
“Ta… ta… ta chưa chuẩn bị xong…”
Cậu chính là một xã khủng mà! Vốn dĩ gặp người sống đã không biết nói gì, giờ mà chưa chuẩn bị kịch bản đã xuống xe, lát nữa chẳng phải rất dễ nghẹn họng, một câu cũng không ra sao!!!
“Ai da không sao đâu, Lộ Tử Nhiên sẽ giúp ngươi,” Kỳ Vọng liều mạng an ủi, “Với lại, cho dù ngươi có chuẩn bị kịch bản, bọn họ cũng chưa chắc sẽ nói theo như ngươi dự tính a!”
Trì Mộ Tinh: “…”
Cậu thật sự bị thuyết phục rồi.
Lấy đâu ra tự tin mà ép người khác phải dựa theo ý tưởng của mình để nói chuyện chứ? Một chút cũng không hiện thực.
Nhưng một số tình tiết thì vẫn có thể đoán được… Như lần đầu gặp mặt thường sẽ trò chuyện những đề tài lễ phép…
Những thứ này chắc chắn không thể sai được! Trì Mộ Tinh tự khẳng định.
Cậu bị Kỳ Vọng lải nhải thuyết phục mà bước xuống xe, nhưng ngay khoảnh khắc kéo cửa ra liền suýt bị chói mắt …
Thích Vân Huyền đang tháo một chuỗi vòng ngọc nạm đá quý vừa nhìn đã biết giá trị liên thành từ cổ mình xuống, đeo lên cổ Lộ Tử Nhiên.
Lộ Tử Nhiên còn cố thoái thác: “Ai nha mẹ, ngài đây là làm gì nha, con là con trai, đeo thứ này nhìn thật nữ tính, giống cái cơ bắp tráng 0, ngài cầm về tự đeo được không?”
“Mẹ còn có cả két sắt đầy, cổ chỉ có một cái, mang không hết.” Thích Vân Huyền đáp, “Ngươi không thích cái này thì có thể tự chọn, tùy ý lấy.”
“Không phải ý đó đâu mẹ…”
Lộ Tử Nhiên đau đầu, món đồ chơi này cũng quá nặng, treo trên cổ chẳng khác nào gông xiềng, ngoài khoe khoang ra còn công dụng gì nữa chứ!
Mà hắn vốn chẳng phải kiểu người thích lấy vật chất ra khoe mẽ, bằng không đã chẳng chỉ cho mình một vạn tiền lương khởi điểm.
Đang rầu rĩ, hắn thoáng thấy Kỳ Vọng đẩy cửa xe, còn dắt cả Trì Mộ Tinh xuống theo.
Lộ Tử Nhiên lập tức phấn chấn, chỉ vào Trì Mộ Tinh đang mặc đồ giống mình, giới thiệu với Thích Vân Huyền và Lục Quan Diệp: “Ba, mẹ, các ngài xem, đây là bạn trai con!”
Hắn vừa nói, vừa bước đến kéo Trì Mộ Tinh lại gần, chuỗi bảo thạch sáng loáng trên cổ càng lúc càng sát, chói lóa đến mức Trì Mộ Tinh quên sạch đoạn kịch bản đã học thuộc.
Lộ Tử Nhiên đưa lưng về phía cha mẹ, hoàn toàn không thấy vẻ mặt dị thường của họ, vẫn còn hớn hở kéo Trì Mộ Tinh tới.
Mà lúc này, cha mẹ hắn, CPU đã sớm quá tải.
Tuy rằng trước kia chỉ từng thấy Trì Mộ Tinh trên TV, hơn nữa đoạn màn ảnh kia trong tiết mục tệ hại chủ yếu quay vật liệu thừa- Lục Văn Huyền, nhưng gương mặt đẹp đến mức tựa thiên tiên kia, bọn họ vẫn nhớ rõ rành rành.
Dù có hóa thành tro cũng nhận ra, đây chính là Trì Mộ Tinh!!!
“Tới tới tới,” Lộ Tử Nhiên dắt Trì Mộ Tinh đến trước mặt cha mẹ, trịnh trọng giới thiệu: “Ba, mẹ, đây là Trì Mộ Tinh. Trì Mộ Tinh, đây là ba mẹ ta.”
Ngay sau đó, hắn thấy mẹ trừng mắt: “Tình huống này là thế nào?”
Cha hắn cũng không chịu nhường một tấc, chống eo nhìn chằm chằm hai người, ánh mắt không ngừng đảo qua lại, cuối cùng dừng trên bàn tay đang đặt trên vai Trì Mộ Tinh của Lộ Tử Nhiên.
Đó rõ ràng là tư thế bảo vệ, Lộ Tử Nhiên sợ Trì Mộ Tinh sợ hãi, nên cả nửa người đều nghiêng sang che chở.
Nhưng Trì Mộ Tinh… rốt cuộc đang sợ cái gì?
Chưa nói đến chuyện sao lại đột nhiên biến thành bạn trai con mình, cậu ta tốt xấu cũng là con nuôi của họ mà, sao lại sợ hãi đến mức này?
“Tình huống này là như thế nào?” Lộ Tử Nhiên bị hỏi đến ngơ ngác, “Không phải các ngài bảo con dẫn bạn trai tới gặp sao? Anh Lục Từ nói mà.”
Hắn vừa liếc sang Lục Từ, người này lập tức giơ tay ngăn lại: “Khoan, đừng đổ cho ta, ta không nói sai gì đâu.”
“Vậy là có ý tứ gì?” Lộ Tử Nhiên hoàn toàn mơ hồ.
Trong lòng Trì Mộ Tinh co rút lại, nuốt nước miếng, rõ ràng vừa rồi trong xe đã diễn thử mấy lần muốn nói gì, vậy mà đối diện câu đầu tiên lại là “Tình huống này là thế nào?”, cái này, cái này……
Thật sự không nằm trong kịch bản của cậu !!!
Các người không thể mở đầu bằng một câu “Chào con” được sao!!!
Trì Mộ Tinh hỏng mất rồi, nhưng cậu vẫn phải phụ trách giải thích, bởi Lộ Tử Nhiên căn bản không biết nội tình.
Lúc này, Lâm Chiến Hổ cũng cảm thấy có gì đó không ổn.
Đương nhiên hắn biết Trì Mộ Tinh, sở thích liên quan, bọn họ thậm chí còn từng trao đổi.
Hắn còn dự định sau khi về nước sẽ tìm Trì Mộ Tinh bàn bạc chuyện người máy, nào ngờ lại gặp ngay ở hiện trường nhận thân này!
“Trì… Trì… Trì Mộ Tinh……” Hắn do dự mở miệng, “Con… sao lại……”
“Hổ… Chú Hổ……” Trì Mộ Tinh suýt ngã, thế nào ngay cả chú cũng không đi theo kịch bản a!!!

