Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 216: mẹ nuôi?!




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 216 miễn phí!

Lâm Chiến Hổ cũng không biết nên tiếp đề tài này thế nào, nhưng bản năng quân nhân khiến hắn nhận ra, trong lòng Trì Mộ Tinh lúc này có chút hoảng loạn.

“Cậu bé,” hắn chỉ có thể hết sức an ủi, “Đừng sợ, đừng sợ, chúng ta đều rất thích con”

“À…” Lộ Tử Nhiên lập tức thông suốt.

Thì ra đây chính là Lâm Chiến Hổ! Ở giải thi đấu người máy, ông cũng là một nhân vật lợi hại!

Nguyên lai ông là người trong nhà ba mẹ a!

Vậy chẳng lẽ ba mẹ đã từng xem Trì Mộ Tinh trên TV thi đấu?

Màn ảnh thi đấu kia ác liệt như thế, bao nhiêu người bị quay thành dưa vẹo táo nứt, chỉ có Trì Mộ Tinh, hoàn mỹ đến mức khác biệt hẳn với tất cả, hơn nữa nếu lúc đó Lâm Chiến Hổ còn giải thích thêm, Trì Mộ Tinh bị ba mẹ nhớ kỹ cũng là chuyện thường tình.

Như vậy thì càng hay, Trì Mộ Tinh đỡ phải giới thiệu lại từ đầu!

Nghĩ tới đây, Lộ Tử Nhiên liền xen vào: “Ai nha ba mẹ, nguyên lai các người sớm quen biết rồi, vậy con không cần để Trì Mộ Tinh giới thiệu nữa, chúng ta tiết kiệm thời gian đi, vào nhà ngồi có phải tốt hơn không? Bên ngoài buổi tối lạnh quá, dạo này thân thể Trì Mộ Tinh không khỏe, còn đang uống thuốc.”

Chỉ thấy Thích Vân Huyền trừng mắt liếc hắn, sau đó mới đồng ý: “Con còn không biết xấu hổ mà nói cậu ấy đang uống thuốc, vào nhà rồi nói.”

Lộ Tử Nhiên bị trừng đến mơ màng, đưa tay sờ chuỗi vòng ngọc quý trên cổ, chẳng hiểu sao trong lòng lại chột dạ, nhỏ giọng hỏi Trì Mộ Tinh: “Ta chọc mẹ sao? Vì sao mẹ trừng ta?”

Trì Mộ Tinh: “…”

Cậu xấu hổ quay đầu đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Lộ Tử Nhiên.

Mọi người cùng nhau vào trong nhà, Kỳ Vọng ném chìa khóa xe cho bảo tiêu đem đi đỗ, rồi chậm rãi theo sau Lục Từ, kéo ra một khoảng cách với Lục Văn Huyền.

Lục Từ buồn cười hỏi: “Sao vậy, không dám ở cùng một chỗ với ba ta?”

“Không phải,” Kỳ Vọng phủ nhận, “Ta muốn nói với ngươi chuyện nhỏ.”

“Chuyện nhỏ gì?”

“Em họ ngươi và Trì Mộ Tinh.” Kỳ Vọng đáp, “Hai người bọn họ vẫn còn giấu giếm chú thím, thật sự thú vị.”

“Ngươi đúng là chỉ mong náo nhiệt càng lớn càng vui?” Lục Từ liếc hắn, “Đợi lát nữa xem tình huống rồi hỗ trợ khuấy động không khí một chút.”

“Ta thấy bọn họ đã đủ hài hòa rồi, chúng ta hiện tại mới không hài hòa.” Kỳ Vọng cọ cọ cánh tay y, ấm ức hừ: “Hai người kia bây giờ tốt quá, vừa là vợ vừa là con nuôi, vậy mà cậu ấy còn thấy tự ti sợ hãi, ta thật sự không hiểu nổi.”

“Là ngươi quá mức tự tin.” Lục Từ liếc hắn một cái, rồi dời mắt sang cánh tay đang bị nắm, “Còn dám nắm hả? Không sợ ba ta quay đầu lại thấy sao?”

Kỳ Vọng bị dọa lập tức thả ra, nhưng vẫn dính chặt không rời.

Mẹ nó, nếu có ngày hắn cũng được làm con nuôi của Lục Văn Huyền thì tốt rồi.

… Thôi, chuyện này chỉ có thể nghĩ trong mơ.

Lục Từ buồn cười, chủ động đưa tay xoa tóc Kỳ Vọng: “Được rồi, đừng buồn, ai cũng có nỗi khổ riêng, ngươi không nghĩ thử xem vì sao Trì Mộ Tinh lại có cha nuôi mẹ nuôi sao?”

“Cha mẹ ruột cậu ấy…” Kỳ Vọng thoáng dừng lại.

Ánh mắt Lục Từ tối đi: “… Ừ, như ngươi nghĩ.”

Từ nhỏ Trì Mộ Tinh và Lộ Tử Nhiên đều chưa từng hưởng thụ sự chăm sóc của cha mẹ. Nhưng hiện tại, Lộ Tử Nhiên còn có cơ hội được bù đắp, còn Trì Mộ Tinh thì cả đời này sẽ không có.

“Trời ạ, vậy chẳng phải quá đáng thương sao…” Kỳ Vọng lập tức không còn buồn bực, thậm chí còn thay Trì Mộ Tinh thấy thương xót.

Thôi, hiện tại hắn bị Lục Văn Huyền khinh thường coi như cũng tốt, cứ vậy đi.

Trì Mộ Tinh bị Lộ Tử Nhiên kéo, dưới sự dẫn dắt của Lục Quan Diệp và Thích Vân Huyền, bước vào tòa biệt thự này.

Bên trong biệt thự, tổng thể mang phong cách Trung Quốc, khiêm tốn nhưng vẫn toát ra vẻ xa hoa, trên tường tùy tiện treo một bức thư pháp hay quốc họa, cũng đủ để người ta dễ dàng nhìn ra xuất từ tay đại sư.

“Đã tìm người tới quét dọn rồi, gia cụ đều sạch sẽ, cứ ngồi thoải mái.” Lục Văn Huyền chủ động lên tiếng, “Trì Mộ Tinh, con cũng lại đây ngồi ghế chủ tọa.”

“A? Con?” Trì Mộ Tinh ngẩn ra, lập tức thoái thác: “Con… không tiện đâu.”

Một nhà ba người bọn họ ấm áp hòa thuận, cậu chen vào làm gì chứ.

“Lại đây đi,” Thích Vân Huyền vẫy tay gọi Trì Mộ Tinh, “Đúng lúc mẹ còn chưa được nhìn con ở gần, tới đây, để mẹ nuôi nhìn một chút.”

Trì Mộ Tinh cứng người, cậu hoàn toàn không ngờ Thích Vân Huyền lại nhẹ nhàng thốt ra hai chữ “mẹ nuôi”.

Rõ ràng cậu định giấu thêm một thời gian nữa, bởi vì thành tích của Lộ Tử Nhiên cậu thật sự không biết phải giải thích thế nào.

“Mẹ… mẹ nuôi?!” Lộ Tử Nhiên cũng nghe thấy, hắn kinh hãi lập lại một lần, “Mẹ, ngài đang nói gì vậy?!”

“À?” Thích Vân Huyền cũng ngẩn ra, “Con không biết?”

“Con nên biết cái gì?” Lộ Tử Nhiên hoàn toàn ngốc.

Má… má… Trì Mộ Tinh… Trì Mộ Tinh vậy mà có chuyện gạt hắn!

Lộ Tử Nhiên lập tức quay đầu, cả người đối mặt Trì Mộ Tinh, trên mặt viết đầy hai chữ- công đạo!

Trì Mộ Tinh càng thêm căng thẳng, ấp a ấp úng giải thích: “Ca… ca ca… nghe ta nói đã, ta… ta đúng là có nhận cha nuôi mẹ nuôi, nhưng ta không biết bọn họ là cha mẹ ngươi… Thực xin lỗi…”

Đúng là cậu chưa từng nói chuyện này với Lộ Tử Nhiên, nhưng không phải cố ý gạt, mà khi ấy trong lòng cậu không hề nghĩ Lộ Tử Nhiên sẽ quen biết người Lục gia, còn Lộ Tử Nhiên cũng chưa từng hỏi.

Ai mà biết vận mệnh lại có cú xoay tréo ngoe như vậy…

“Ta không trách ngươi.” Lộ Tử Nhiên thở ra một hơi, “Ta chỉ là… cảm thấy quá bất ngờ.”

Hắn tất nhiên tin lời Trì Mộ Tinh, nếu cậu sớm biết hắn có quan hệ với Lục gia, nhất định đã lập tức đưa hắn về nhận thân, tuyệt không kéo dài đến tận bây giờ.

Cho nên, Trì Mộ Tinh chắc chắn cũng mới biết chuyện này.

Hắn hoàn toàn không có lý do trách cậu.

Nhưng tại sao ánh mắt mẹ hắn vẫn kỳ quái như vậy? Hắn rốt cuộc đã chọc gì đến mẹ?

Lộ Tử Nhiên thật sự không hiểu nổi.

Cho đến khi Thích Vân Huyền gọi hắn: “Con theo ta một chút.”

“Mẹ? Muốn làm gì?” Lộ Tử Nhiên ngơ ngác bị Thích Vân Huyền kéo vào một căn phòng bên cạnh.

Bà đóng cửa lại, khóa kỹ, kéo áo hắn ra, kiểm tra một vòng tuyến thể.

Sau đó mới hỏi: “Con và Trì Mộ Tinh… đã lên giường rồi đúng không?”

“A?” Lộ Tử Nhiên giật nảy, sao tự dưng lại hỏi thế, “Là… có.”

“Con…” Thích Vân Huyền mím môi mấy lần mới tiếp tục, “Không có mang…bảo vệ à?”

Lộ Tử Nhiên thật sự hoảng, há miệng: “Không phải chứ, mẹ, ngài biết từ đâu?!”

Chẳng lẽ mẹ hắn là thần y, chỉ nhìn tuyến thể liền đoán ra hắn còn hay không còn xử nam? Mẹ nó, cũng quá khủng khiếp đi?!

“Ngươi đừng quản ta biết từ đâu.” Thích Vân Huyền nghiêm mặt, “Trả lời ta, có, hay là không.”

“…Vâng” Lộ Tử Nhiên ngượng ngùng cúi đầu, “Nhưng… không phải cố ý… Là khi đó, bạn con tặng ngọn nến… có hiệu quả thôi tình…”

“Bạn bè kiểu gì vậy? Trong nhà mở cửa hàng đồ tình thú à?” Tim Thích Vân Huyền treo lên tận cổ, chỉ sợ con trai kết giao bạn bè kỳ quái, hư rồi lại có thể dạy hư thêm một người nữa.

“… Ách,” Lộ Tử Nhiên khó khăn bổ sung, “Nói chính xác thì… là bạn bè dùng thử rồi thấy tốt, đề cử Trì Mộ Tinh dùng…”

Thích Vân Huyền: “…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.