Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 221: lão bản lại là ta chính mình




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 221 miễn phí!

Kẻ vừa mới phất lên hàng ngũ đặc quyền- Lộ Tử Nhiên đứng trước cửa tiệm nhà họ Lý đang dọn, chẳng bao lâu sau thì ông chủ của trung tâm thương mại cũng vội vàng chạy tới.

“Ai nha, Lộ tổng! Hôm nay ngọn gió nào thổi ngài tới đây vậy!” Ông chủ vốn đã nghe danh tiệm trà sữa Tinh Động, đây chính là cửa hàng hot nhất mạng xã hội, ai ai cũng biết. “Ngài thật sự nhập vào đây thì trung tâm chúng tôi hẳn là càng thêm náo nhiệt! Nhưng mà… ngài xác định muốn thuê mặt bằng tầng một sao? Phần lớn khu ăn uống đều tập trung từ tầng 3 trở lên.”

“Ngài nói cũng có lý.” Lộ Tử Nhiên bình tĩnh lại, thấy cũng không cần phá kết cấu sẵn có của trung tâm thương mại, “Ở đây còn mặt bằng nào khác đang cho thuê không? Cho ta xem thử.”

“Có, có, chỗ này thế nào?”

“Ách… ngài chờ một chút.” Lộ Tử Nhiên cười xin lỗi, “Ta gọi điện hỏi ba ta đã.”

Hắn nhớ sản nghiệp Lục gia đa dạng, hàng xa xỉ cũng chiếm vị trí đầu, biết đâu có thể thuyết phục cha mình thuê cửa hàng này dưới danh nghĩa công ty, coi như gắn tên hắn ở đó.

Tề giáo thụ từng nói, sinh viên khởi nghiệp sẽ được chính sách hỗ trợ, thuế cũng ưu đãi. Nếu cha hắn đồng ý, vậy chẳng khác nào vừa giúp Lục gia tiết kiệm được một khoản, còn hắn thì có thêm chỗ đứng.

Nếu cha hắn không đồng ý, hắn tự mở tiệm trà sữa cũng chẳng sao.

Ông chủ trung tâm nghe thế thì lùi sang một bên, thuận tiện vào trong xem tiến độ dọn dẹp của nhà họ Lý.

Lộ Tử Nhiên bấm gọi cha: “Ba!”

Đầu bên kia có chút ồn, hình như còn nghe loáng thoáng giọng Lục Văn Huyền.

Lục Quan Diệp vội đáp lại, rồi lập tức tìm chỗ yên tĩnh, cười hỏi:
“Con trai bảo bối, nhớ ba rồi à?”

“Vâng… nhớ.” Lộ Tử Nhiên ngượng ngùng, “Nhưng mà… có chuyện này, muốn nhờ ba tham mưu cho con một chút.”

“Chuyện gì? Nói đi, ba nghe.”

“Á… ba, ba có đang bận không? Hình như bên kia còn có việc?” Lộ Tử Nhiên cứ thấy như chọn nhầm thời điểm.

“Không bận.” Lục Quan Diệp liền đáp, “Con nói đi, chuyện gì cũng không quan trọng bằng con ta. Đừng khách khí.”

“Vậy… con nói thật nhé.” Lộ Tử Nhiên kể hết tính toán vừa rồi, cuối cùng rụt rè hỏi:
“Ba, ba sẽ không trách con chứ?”

“Trách? Trách cái gì?” Lục Quan Diệp bật cười.

“Trách con… tiêu tiền bừa bãi.” Lộ Tử Nhiên đỏ mặt, “Ngày thường con ít khoe lắm, ba tin con đi, lần này… là vì con nhận được ba mẹ, con thật sự vui quá nên mới vậy.”

Lục Quan Diệp lại nghi hoặc hỏi:
“Khoe thì sao? Ba có vốn, con ba không khoe thì ai khoe?”

Hơn nữa, vốn dĩ cái trung tâm thương mại này cũng là sản nghiệp của Lục gia. Miệng Lộ Tử Nhiên thì gọi người ta là “ông chủ trung tâm thương mại lớn”, nhưng không biết vị “ông chủ lớn” này cũng chỉ là người Lục gia mời về làm quản lý đại diện, dù sao Lục Quan Diệp quanh năm ở nước ngoài, đâu thể nào tự mình đích thân trông coi.

Mấy chuyện này con trai không biết cũng bình thường, sản nghiệp Lục gia khổng lồ như vậy, hắn còn phải cần một thời gian rất dài mới nhớ hết được.

Lục Quan Diệp dỗ dành con trai vài câu, chờ khi Lộ Tử Nhiên cúp máy, lập tức liền lật ra số điện thoại của người quản lý, gọi qua.

“Này, lão Trần à, ta vừa mới về nước… Ừ, có chuyện muốn nhờ ngươi. Ngươi có đang ở cạnh Lộ Tử Nhiên không? Hắn là con trai ruột ta… Ừ, đúng, đã làm xét nghiệm ADN rồi… Phiền ngươi chiếu cố nhiều một chút. Hắn muốn cửa hàng nào thì cứ để hắn quyết, định sẵn giúp nó đi, cảm ơn ngươi.”

Đúng là trùng hợp, bản thân còn đang họp cùng Lục Văn Huyền ở tổng bộ tập đoàn, đang định tuyên bố tin tìm lại được người thừa kế, thì con trai đã xuất hiện ngay trong sản nghiệp nhà mình mà tiêu tiền. May mắn là nó còn nhớ gọi điện hỏi ý kiến, nếu không thì chẳng phải lại thành ra người một nhà trả tiền cho người một nhà sao?

Sếp Trần trong lòng còn thấy may mắn — đây là thiên đại sự của tập đoàn, mà ông ta lại trở thành người đầu tiên ngoài gia đình biết được!

Lộ Tử Nhiên chỉ thấy ông chủ trung tâm thương mại đang đứng trong cửa tiệm bỗng dưng quay sang cúi đầu khom lưng với không khí, rồi vội vội vàng vàng bước nhanh ra ngoài. Đến trước mặt hắn, ông ta đứng thẳng người, tất cung tất kính, cúi rạp mình hành lễ.

… Gì đây?

Lộ Tử Nhiên hoàn toàn đơ người, không hiểu nổi tình huống.

“Sếp Trần, có phải ba ta… gọi cho ngài không?”

“Ngài còn dám gọi ta là sếp!” Sếp Trần thiếu chút bị dọa chết, “A di đà Phật, ngài đừng nói lung tung, ta chỉ là người ba ngài mời về quản lý hộ thôi, thật ra ông chủ sau lưng chính là ba ngài!”

WTF????

Lộ Tử Nhiên ngốc luôn tại chỗ. Cái trung tâm thương mại này… hóa ra là của Lục gia???

Thảo nào tài xế vừa rồi cứ khuyên hắn không cần tự mình đi mua! Hóa ra là vậy…

“Không thể nào, cái này… là thật sao? Ba ta thật sự??” Lộ Tử Nhiên khiếp sợ hỏi lại, miệng há hốc.

Sếp Trần gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Đúng vậy! Nguyên lai ngài không phải Lộ tổng gì cả, mà là Tiểu Lục tổng! Còn nói cái gì thuê cửa hàng, ta trực tiếp đem cả dãy trung tâm này cho ngài mở tiệm trà sữa cũng được!”

Khóe miệng Lộ Tử Nhiên giật giật: “Ách… cũng không cần khoa trương như vậy.”

Ai mà ngờ, hắn chỉ định đi mua chút thuốc nhuộm tóc cho cha mẹ, giờ lại phát hiện cả trung tâm thương mại này đều là của nhà mình!

Quá, quá… chấn động rồi!!!

“Ba ta cũng thật không chịu nói cho ta biết! Giấu kỹ như vậy, định cho ta một phen kinh hỉ lớn sao!” Lộ Tử Nhiên hoàn hồn, bắt đầu lẩm bẩm trách cha.

“Lục tổng chắc là không thích khoe mẽ, nên mới cố ý để ngài trải nghiệm.” Lão Trần ghé lại gần, hạ giọng, “Tiểu Lục tổng, cái này chỉ là khai vị nhỏ thôi. Nếu ngài biết hết gia sản của mình, đảm bảo sẽ không còn thấy một cái trung tâm thương mại có gì đáng kinh ngạc.”

Nói xong, ông ta cẩn thận quan sát gương mặt thiếu niên trước mắt. Quả nhiên có bóng dáng Lục Quan Diệp, nét lai tây không quá rõ, nhưng khí chất quý tộc thì gần như tràn ra ngoài. Vừa nhìn đã biết là con nhà đại phú quý.

Ai ngờ, nhìn thêm một chút, trên gương mặt kia bỗng hiện đầy tiếc nuối:
“Ai da, hóa ra chỗ nào cũng là sản nghiệp của ba ta. Vậy thì về sau ưu đãi khởi nghiệp dành cho sinh viên chẳng phải rất khó dùng sao?”

Sếp Trần: “…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.