Đi học ở đại học Kim Bảng mà không mang sách giáo khoa thì đúng là chuyện cực kỳ hiếm thấy.
Mà Trì Mộ Tinh – tiểu học bá – hôm nay lại quên mang sách, chuyện này càng hiếm thấy hơn nữa.
Chỉ là, tuy Trì Mộ Tinh không thích nói chuyện trong lớp, nhưng nhân duyên lại tốt đến mức nổ tung. Cậu vừa ngồi xuống, bạn bè xung quanh liền tự động đưa giấy, đưa bút, còn đem cả sách giáo khoa ra cho cậu cùng xem chung.
Trì Mộ Tinh có chút ngượng ngùng. Nói thật thì hôm nay cậu đi học vốn cũng không định sẽ nghe giảng bao nhiêu.
Chuyện của Lộ Tử Nhiên quá lớn, đến giờ cậu vẫn chưa thoát khỏi dư chấn trong lòng.
Cha mẹ bạn trai mình lại chính là cha mẹ nuôi của mình… Mới vừa gặp mặt đã hòa hợp đến như vậy…
Đây là điều mà một người xã khủng như Trì Mộ Tinh cả đời cũng không dám tưởng tượng, vậy mà lại cứ thế thành hiện thực.
Cậu và Lộ Tử Nhiên khác nhau ở chỗ này. Lộ Tử Nhiên là loại người siêu giỏi giao tiếp, ngay cả chó hoang ven đường cũng có thể “gâu gâu” mấy câu thân thiết, còn Trì Mộ Tinh thì chỉ khi đối mặt với người quen mới có thể nói chuyện không vấp. Bây giờ áp lực vô hình được gỡ bớt, trong lòng cậu biết ơn không thôi.
Cảm ơn vận mệnh đã cho bọn họ gặp nhau, cho bọn họ thích nhau, cùng nhau chữa lành.
Vừa chép bài giảng, Trì Mộ Tinh vừa nghĩ: chuyện này vẫn chưa kể cho ông nội biết.
Nếu ông nội biết, sẽ phản ứng thế nào? Có khi nào vui mừng đến mức nhảy dựng lên không?
Trong lòng vui vẻ, Trì Mộ Tinh lén lấy điện thoại trong ngăn bàn, trộm gửi tin nhắn báo cho ông nội.
Không bao lâu, điện thoại trong ngăn bàn rung liên hồi, là ông nội gọi đến mấy cuộc liền.
Tiếng rung thu hút ánh mắt tò mò của bạn bè xung quanh, Trì Mộ Tinh xấu hổ cười, nhanh tay chuyển sang chế độ im lặng, mở ra xem thì thấy trong khung chat hiện lên một câu: 【 Khi nào rảnh thì lập tức liên hệ với ông. 】
Cậu cầm điện thoại sững ra vài giây, trong lòng bỗng thấy bất an. Không lẽ ông nội không định chúc phúc cho mình sao?
Cuối cùng cũng chờ được đến khi tan học, Trì Mộ Tinh lần lượt nói cảm ơn với bạn bè, rồi ôm điện thoại ra hành lang, tìm một góc yên tĩnh, đúng chỗ ngày thường các bạn hay ngồi đọc sách, gọi điện lại cho ông nội.
“Ông nội, buổi sáng tốt ạ.”
Giọng ông nội quả nhiên nghiêm khắc: “Tiểu Tinh, những điều con nói đều là thật sao?”
“Là thật.” Trì Mộ Tinh chắc chắn, “Chúng con đã về Lục gia rồi.”
“Con… Ai!” Ông nội thở dài một tiếng, “Sao lại thành ra thế này?”
Trong giọng nói ấy, thất vọng không hề che giấu, làm Trì Mộ Tinh nghe xong hoàn toàn ngơ ngác – sao lại thế này?
“Ông nội, chúng con… không thể về đó sao?”
“Ngốc quá!” Ông nội Trì hận không thể mắng cho cháu một trận, “Nó về nhà là chuyện nó đáng mừng, liên quan gì tới con? Chẳng lẽ con còn chưa hiểu rõ, lúc trước nó ở cạnh con là vì nhà ta bỏ tiền ra! Bây giờ nó đã là con trai của nhà giàu số một, tiền nhiều đến chẳng biết tiêu vào đâu, thì còn liên quan gì đến con? Một Omega như con nó muốn tìm chẳng thiếu gì, con còn hy vọng nó sẽ mãi bên con sao?”
Lúc trước giữ Lộ Tử Nhiên lại, hoàn toàn là vì tin tức tố của hắn với Trì Mộ Tinh có độ xứng đôi cực cao, lại còn có thể trị liệu bệnh khao khát tiếp xúc da thịt của Trì Mộ Tinh.
Một người như vậy, lưới rộng quăng ra khắp thế giới cũng khó tìm được người thứ hai, Trì gia sao nỡ thả đi, có phải bỏ bao nhiêu tiền cũng phải giữ lại.
Nhưng bây giờ, Lộ Tử Nhiên cái gì cũng không thiếu, nhất là tiền. Điều kiện ban đầu để giữ được hắn lại đã không còn tác dụng, Trì gia lấy tư cách gì yêu cầu hắn cả đời bên cạnh Trì Mộ Tinh?
Trên đời này, nhà giàu hơn Trì gia còn rất nhiều, Omega điều kiện tốt hơn Trì Mộ Tinh cũng chẳng ít. Trì gia bọn họ đã mất đi lợi thế cạnh tranh cốt lõi rồi!
Cố tình đứa cháu ngốc này, dù đã mất đi lợi thế cạnh tranh, mà còn ngồi đây lo cho người ta vui mừng vì được về nhà!
“Con tự nói đi, không phải con rất thông minh sao? Sao đến loại thời điểm này lại hóa ngốc? A, Trì Mộ Tinh, con mở miệng nói đi chứ!”
“Ông nội, con…” Trì Mộ Tinh thật sự chưa từng nghĩ nhiều đến vậy. Trong lòng cậu chỉ một mực mong Lộ Tử Nhiên tìm lại được người thân, đâu có kịp tính toán hậu quả gì. Cậu hít mũi, vẫn kiên trì: “Con… con chỉ hy vọng hắn có thể sống tốt thôi…”
“Thế còn con thì sao? Đứa nhỏ ngốc, con không quan trọng chắc?”ông nội Trì hận sắt không thành thép, giọng càng gắt, “Con nghĩ giờ hắn bỏ con, con còn tìm đâu ra một Alpha có độ xứng đôi tin tức tố 99% nữa hả?!”
“Hắn… hắn chưa bỏ con mà.” Trì Mộ Tinh nhỏ giọng đáp, “Ông nội, bọn con đã ở bên nhau từ trước khi nhận thân rồi, là thật sự ở bên nhau ấy.”
“Thật sự ở bên nhau?” ông nội Trì lần này quả thật bất ngờ, “Trì Mộ Tinh, các con đang yêu đương?”
“… Vâng.” Không chỉ là yêu đương, mà còn cùng ngủ chung giường, thậm chí đã vượt quá cả ranh giới kia rồi. Nhưng những chuyện phía sau này, Trì Mộ Tinh chết cũng không dám nói.
Ông nội Trì trầm ngâm một lát, rồi lại thở dài: “Haiz, các con trẻ tuổi, ta thật là không hiểu nổi.”
“Ông nội, con thật sự thích hắn.” Trì Mộ Tinh nghiêm túc từng chữ, “Hắn cũng thật sự thích con.”
Cậu vốn định đợi đến kỳ nghỉ hè mới kể cho ông nội mọi chuyện, nhưng bây giờ không nói không được, bằng không e là ông nội sẽ nóng nảy đến mức bay thẳng tới thủ đô mắng người.
Cậu hiểu tính ông nội mình, một ông lão từng tung hoành thương trường, thủ đoạn sắt thép, không phải người dễ xuôi lòng. Đặc biệt sau cái chết của cha mẹ cậu, cú sốc đó khiến ông càng trở nên cực đoan, hễ gặp manh mối nghi ngờ đều muốn b*p ch*t từ trong trứng.
Bây giờ, Trì Mộ Tinh chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ, một ngọn núi lửa ngủ đông. Nếu tình cảm với Lộ Tử Nhiên vẫn tốt đẹp thì còn có thể nói được, nhưng nếu chẳng may xảy ra trục trặc, chắc chắn ông nội sẽ nổi giận đùng đùng, mắng cậu là tự mình tạo lý do để bị bỏ rơi.
Quả nhiên, ông nội Trì tiếp tục hỏi: “ Bây giờ các con còn yêu thương nhau, đó là điều ông mong nhất. Nhưng sau này thì sao? Đính hôn của các con chỉ là lời hứa miệng, con dám chắc Lục gia sẽ không trở mặt sao?”
Trì Mộ Tinh chưa bao giờ nghĩ xa như vậy, bị dọa đến ngây người, cả thân thể đều cứng lại.
Cậu nào ngờ chuyện tình cảm còn kéo theo lợi ích, đây vốn là điều cậu không hề muốn đối diện.
Tại sao chứ? Trong truyện cổ tích, lúc vương tử yêu nàng Lọ Lem nghèo khổ thì ai cũng chúc phúc. Vậy đến khi Lọ Lem trở nên giàu có, chẳng phải sẽ dắt vương tử cùng nhau chạy về phía ngày mai hạnh phúc hơn là lẽ đương nhiên sao?
“Con à, đúng là còn quá trẻ, ông cũng chẳng trách con.” ông nội Trì lại thở dài, “Ông đã sống lâu, thấy quá nhiều cảnh đời rồi. Những kẻ có tiền bỏ vợ tào khang thì đếm không xuể, dù không bỏ thì cũng có cả đống tiểu tam bên ngoài. Chính thất cuối cùng cũng chỉ thành một bà thím già, ai còn muốn về nhà nhìn gương mặt ấy nữa chứ?”
“Ông nội…” Trì Mộ Tinh lập tức bắt lấy từ khóa nhạy cảm, ngập ngừng hỏi, “Ông… ông thấy con giống bà thím già sao?”
Ông nội Trì: trầm mặc.

