Ông nội Trì im lặng cúp máy.
Khoảnh khắc im lặng ấy, trong lòng Trì Mộ Tinh chẳng khác nào bị tuyên án tử hình.
Ông nội thế nhưng vẫn không chịu tin Lộ Tử Nhiên!
Trì Mộ Tinh ngây người, cứng đờ.
Nếu để ông nội biết chuyện mình cùng Lộ Tử Nhiên đã làm, chắc chắn ông sẽ nổ tung ngay tại chỗ mất!
Thôi, đừng để ông nội biết thì hơn… Hoặc không thì lôi Hà Manh ra, dựng lên một tấm gương “con nhà người ta” để so sánh. Hai bên đặt cạnh nhau, thế nào cũng thấy mình với Lộ Tử Nhiên chẳng đến mức tội lỗi như vậy.
Trì Mộ Tinh nghẹn lòng, nhưng dẫu sao cũng phải quay lại lớp. Một học sinh tốt không thể vì bị người nhà mắng mà bỏ bê học hành, bằng không thành quả thi vào đây còn có ý nghĩa gì nữa.
Buổi sáng đầy áp lực, vừa tan tiết thì cậu đã nhận được tin nhắn của Lộ Tử Nhiên:
【 Tiểu tổ tông, xuống lầu đi, ta chờ dưới lầu. 】
Trì Mộ Tinh vội vàng xuống, liền thấy dưới tòa nhà máy móc có một Lộ Tử Nhiên đang ngồi trên chiếc xe điện quen thuộc.
Đường đường là con trai nhà giàu số một, thế mà hắn vẫn giữ chiếc xe điện này, còn coi như bảo bối. Nhìn vậy, trong lòng Trì Mộ Tinh bất giác dâng lên một tia tin tưởng, ngay cả xe điện hắn cũng không bỏ, chẳng lẽ mình lại không bằng cái xe điện sao?
Cậu leo lên yên sau, đội mũ bảo hộ, nhẹ giọng hỏi:
“Ca ca, sao vẫn còn chạy xe điện?”
“Thế nào? Em bắt đầu ghét bỏ nó rồi?” Lộ Tử Nhiên cười hỏi ngược lại, “Nó vẫn chạy tốt, sao không được đi?”
“Không ghét bỏ… chỉ là có hơi bất ngờ.” Trì Mộ Tinh đáp, “Ngươi bây giờ có tiền rồi, hoàn toàn có thể đổi phương tiện khác.”
“Trong trường học, xe điện là tiện nhất.”
“… Ừ ha.” Trì Mộ Tinh cúi đầu, nghĩ lại, vậy hóa ra chiếc xe điện này chỉ được giữ lại trong trường hợp đặc biệt thôi, cũng không chứng minh được gì cả.
Trong lòng cậu thoáng hụt hẫng, ôm eo Lộ Tử Nhiên, áp mặt lên lưng hắn:
“Chúng ta đi đâu?”
“Đi nhà ăn ăn trưa, rồi tới căn cứ khởi nghiệp.” Lộ Tử Nhiên cười, trong lòng nóng ruột muốn báo cho Bùi Chi Du tin tức hạng mục game.
Đây rõ ràng là hạng mục hắn lập ra vì Bùi Chi Du! Không lẽ Bùi Chi Du dám không đích thân tham gia? Nếu vậy hắn nhất định phải cắn chết Bùi Chi Du cho hả giận!
“À…” Trì Mộ Tinh khẽ hỏi, “Tiêu Gia Nhiễm cũng ở đó sao?”
“Hả?” Lộ Tử Nhiên sững lại, “Ờ… chắc vậy? Sao, em lại có thêm một người bạn?”
Không có tiếng trả lời. Nhưng Lộ Tử Nhiên cảm giác rõ ràng vòng tay ôm eo mình siết chặt hơn.
Lại là thủ pháp quen thuộc, thật là đáng yêu, Trì Mộ Tinh!
Ăn cơm xong, hai người cùng đến căn cứ khởi nghiệp.
Đỗ xe xong, Lộ Tử Nhiên dặn dò:
“Ta phải đi tìm Bùi Chi Du, nếu em không muốn lên thì cứ về phòng 18 ngủ trưa, được không?”
“Ta cũng muốn đi.” Trì Mộ Tinh lập tức nói.
Bây giờ cậu không muốn ở một mình chút nào. Hễ một mình là những lời của ông nội lại vang lên, khiến lòng cậu nặng trĩu.
Thế là cậu đi theo hắn lên lầu.
Tầng hai, văn phòng Bùi Chi Du. Tiêu Gia Nhiễm đang bận rộn sắp xếp cả chồng hồ sơ báo danh cho đại hội xem mắt, miệng thì lẩm bẩm đếm số.
Mỗi ngày cậu ta đều phải đếm hai lần số lần báo danh. Nếu là số chẵn thì vui vẻ, số lẻ thì cả người khó chịu.
Nhiều lần Bùi Chi Du muốn mắng, nghi ngờ thằng nhóc này mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, nhưng nghĩ lại bản thân mình là người giao cho cậu ta việc này nên cũng chẳng còn gì để nói, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn cậu ta cắm cúi đếm.
Khi Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh đến trước cửa, bọn họ nghe thấy giọng Tiêu Gia Nhiễm đang đếm nhẩm.
“Hello a!” Lộ Tử Nhiên siêu cấp to tiếng chào hỏi.
Hai mắt Bùi Chi Du sáng rực, bật dậy khỏi ghế:
“Kim chủ đại nhân của ta, ngài tới rồi!”
“Ai da, tiểu Bùi, đừng kích động, bình thân bình thân, ngoan a!”
“Má nó,” Bùi Chi Du cười, khuỷu tay húc hắn một cái, “Cho chút ánh sáng liền muốn chói chang? Thuận cột bò hử?”
“Cmn, hai người các ngươi!” Tiêu Gia Nhiễm mặt như đưa đám, “Ta đang đếm số dở dang, bị hai ngươi ồn ào đến chẳng nhớ mình đếm tới đâu rồi!!!”
Biết rõ cậu đang làm việc một mạch, còn cố tình tranh cãi, tức ch·ết, tức ch·ết mà!
“Số gì thế?” Lộ Tử Nhiên kéo Trì Mộ Tinh vào phòng, đứng ngay cạnh Tiêu Gia Nhiễm.
Tiêu Gia Nhiễm liếc hắn một cái, ủy khuất như đứa con bị bỏ rơi:
“Số báo danh đại hội xem mắt, sư phụ, ta đang chăm chỉ tìm đối tượng xứng đôi cho bạn cùng phòng của ngươi.”
“Ai, không được nói thế,” Lộ Tử Nhiên vội ngăn, “Bạn cùng phòng của ta bây giờ là Trì Mộ Tinh.”
Tiêu Gia Nhiễm: “…”
Có người dám khoe ân ái trước mặt đại sư tình yêu à? À mà thôi, đây là sư phụ cậu, cũng đành chịu.
Cậu thả chồng tài liệu xuống, bĩu môi, kéo Trì Mộ Tinh đi qua một bên.
Hai tên Alpha kia rõ ràng có bộ dạng chuẩn bị m·ưu đ·ồ lớn, kiểu gì lát nữa cậu đếm số cũng lại bị cắt ngang, chi bằng khỏi đếm luôn.
Ai ngờ Trì Mộ Tinh lại mang vẻ mặt chờ mong mà để cậu kéo đi, Tiêu Gia Nhiễm nhìn đến thấy kỳ quái:
“Sao ngươi nhìn ta với bộ mặt muốn nói lại thôi? Lại có ‘một người bạn’ hử?”
“Không phải, ta bây giờ có thể đối diện chính mình.” Trì Mộ Tinh nghiêm túc đáp, “Là ta có một vấn đề, vấn đề lớn!”
“Ai cha ta đi,” Tiêu Gia Nhiễm vỗ ngực, “Ngươi dọa ta giật mình, thế mà còn biết ‘tiến hóa’ cơ đấy! Nói thử xem, vấn đề gì?”
Đại đồ đệ từng tốt nghiệp thất bại, giờ quay lại học bồi dưỡng, lại còn hỏi vấn đề lớn… Tiêu Gia Nhiễm thật muốn khóc.
“Nếu Bùi Chi Du muốn chia tay ngươi, ngươi sẽ làm sao?” Trì Mộ Tinh bất ngờ hỏi.
Tiêu Gia Nhiễm bị choáng váng. Trì Mộ Tinh thế mà đi giả định? Còn giả định chính cậu với Bùi Chi Du?
Hỏng rồi, rõ ràng là hướng cậu mà tới. Trì Mộ Tinh không thỏa mãn với tình cảm cùng Lộ Tử Nhiên nữa, định moi “tự truyện” từ chỗ cậu.
“Để ta nghĩ xem…” Tiêu Gia Nhiễm chống cằm, nháy mắt cân nhắc.
Trì Mộ Tinh căng thẳng chờ đợi, mắt không chớp nhìn cậu ta.
Nếu cậu không cảm giác sai, thì tình cảnh của mình và Lộ Tử Nhiên rất giống với Tiêu Gia Nhiễm và Bùi Chi Du: tuổi trẻ vô năng, được Omegg nhà mình nhặt về nuôi, rồi bỗng một ngày giá trị Alpha tăng vọt, cán cân địa vị đảo ngược.
Cậu thật sự chờ mong đáp án.
Tiêu Gia Nhiễm suy nghĩ chốc lát, búng tay một cái, nhìn chằm chằm Trì Mộ Tinh:
“Ta biết rồi! Hắn mà dám đá ta, ta liền phát hết ảnh giường chiếu của Bùi Chi Du ra ngoài! Người này không phải Hội trưởng Hội học sinh à, ta sẽ tung hết lên tường thổ lộ của trường! Không dám ghim hắn lên cột sỉ nhục, nhưng treo trên tường thổ lộ thì chắc chắn làm được!”
Trì Mộ Tinh: “…”
Còn có thể như thế à?
Tiêu Gia Nhiễm với Bùi Chi Du ngày thường toàn chụp mấy cái gì vậy trời!!!
Nếu lỡ rơi mất điện thoại, chẳng phải là thành phát tán phim nóng ầm ầm sao?!
Tiêu Gia Nhiễm thấy cậu ngây người thì cười bổ sung:
“Nhưng mà, hắn chia tay ta làm gì? Toàn bộ tiền hắn kiếm được đều nằm trong tài khoản nhà ta, hắn bỏ ta chẳng phải tự chuốc khổ vào thân à?”
“Ta chỉ là… giả thiết thôi.” Trì Mộ Tinh cúi đầu xấu hổ, “Xin lỗi…”
“Đồ ngốc, ta không giận, chỉ tò mò sao ngươi đột nhiên hỏi vậy.” Tiêu Gia Nhiễm vỗ vai cậu, “Có phải sư phụ ta khi dễ ngươi không? Tuy ta đánh không lại hắn… thôi thì ta với ngươi cộng thêm Bùi Chi Du, ba đánh một cũng chưa chắc thắng, nhưng vì ngươi, ta vẫn cố gắng thử. Ngươi có lưu lại ảnh giường chiếu của hắn không?”
“Không có…” Trì Mộ Tinh vô cùng cạn lời, “Thôi, coi như chưa có gì.”
“Có!” Tiêu Gia Nhiễm khẳng định, “Hiểu ngươi như ta, chắc chắn ngươi giấu diếm chuyện gì rồi!”
“Ta không gạt ngươi, chỉ là chưa kịp nói.” Trì Mộ Tinh giải thích, “Chuyện này hơi… hoang đường, ngươi muốn nghe không?”
“Nghe chứ, sao lại không nghe.” Tiêu Gia Nhiễm làm động tác ngoáy tai, “Nói đi, ta rửa tai lắng nghe.”

