Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 228: hôm nay bạn trai trang bức sao




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 228 miễn phí!

Lục Từ và Kỳ Vọng thay giày đi vào, từ xa Kỳ Vọng đã bắt đầu tâng bốc: “Mùi này nhất định là thím tự mình xuống bếp, thơm quá!”

Lục Từ: “…”

Đây chẳng phải là chuyện y mới nói trên đường sao? Còn bày đặt giả vờ như chuyên gia ngửi mùi bếp núc cái gì chứ?

Y kín đáo khẽ véo mông Kỳ Vọng một cái: “Còn giả bộ.”

Kỳ Vọng quay đầu lại, nhanh chóng hôn Lục Từ một cái.

Mặt Lục Từ liền tái mét: “Ngươi có thể đừng thân mật với ta trước mặt nhiều người như vậy, còn có cả trưởng bối nữa được không?”

Kỳ Vọng nhớ tới chuyện ban ngày bị Lộ Tử Nhiên gọi điện dằn mặt, trong lòng ấm ức, khó chịu tuyên bố: “Ngươi là của ta.”

Lục Từ nghẹn họng, hoàn toàn không hiểu hắn lại đang phát cái gió gì.

Hai người ngồi xuống bên bàn ăn, Lục Từ vừa liếc qua đã thấy hai đĩa đồ ăn quái dị kia.

Máu đồng loại sôi trào trong ngực, y chỉ nhìn một cái liền biết đó là ai làm ra.

Lục Từ khẽ ho một tiếng, giả bộ như không thấy, hướng về Lộ Tử Nhiên nói: “Có chuyện muốn nói với ngươi.”

“Chuyện gì vậy ca?” Lộ Tử Nhiên cố tình nói quanh co, “Ngươi có muốn nếm thử tay nghề của ta trước rồi hẵng nói?”

“……” Lục Từ khựng lại một chút, nhưng vẫn làm như không nghe thấy, “Ta muốn nói chuyện liên quan đến tiệm trà sữa của ngươi.”

“A? Không phải nói về hạng mục trò chơi à.” Lộ Tử Nhiên hơi thất vọng, còn tưởng rằng Kỳ Vọng và Lục Từ sẽ tiết lộ cái gì cơ mật chứ.

Lục Từ lạnh nhạt: “Ngươi thật hy vọng ta nói chuyện trò chơi sao? Ta chỉ phụ trách duy trì kỹ thuật, không giúp ngươi xây dựng nhân vật hay cốt truyện, giai đoạn trước cũng chẳng giúp được gì.”

Lộ Tử Nhiên k** r*n một tiếng, xem ra mời Lục Từ chia sẻ kinh nghiệm yêu Alpha là tính sai rồi!

“Được thôi, ca, mời nói.” Lộ Tử Nhiên hai tay đan vào nhau, làm động tác giống như cái loa nhỏ.

Lục Từ bị chọc cười mà không hiểu nổi: “Chuyện thứ nhất, là về trình tự phân tích sở thích khách hàng trong hệ thống pha chế trà sữa tự động. Phần này đã hoàn thành, có thể căn cứ vào lịch sử đặt món để phán đoán khẩu vị khách hàng, từ đó trong quá trình pha chế, thêm vào nguyên liệu thích hợp.”

“Ngọa tào!” Lộ Tử Nhiên thật sự kinh hãi, “Cái này mà cũng làm được sao? Nhưng làm sao biết sở thích từng khách hàng chứ? Đặc biệt là lúc đặt online, khách hàng căn bản không có mặt ở đó để miêu tả mình thích cảm giác gì.”

“Cái máy này không phải làm để phục vụ đặt online sao?” Lục Từ ngẩng cao đầu đầy tự tin, “Cho nên dữ liệu của nó được liên kết với phần mềm đơn online. Khách hàng chỉ cần đăng ký tài khoản cá nhân, liền có thể nhập khẩu vị ưa thích của mình. Đồng thời, mỗi lần đặt đơn online, thông tin lựa chọn cũng sẽ được lưu trữ làm dữ liệu phân tích sở thích, đưa vào cơ sở dữ liệu. Sau này máy pha chế trà sữa sẽ có thể điều chỉnh công thức tương ứng.”

Lục Từ nói nghe thì nhẹ nhàng, nhưng thực tế để vận hành phần mềm này cần kỹ thuật chống lưng không nhỏ. Dù sao, loại trà sữa hay cà phê được tạo ra theo cách này tương đương với bản tùy chỉnh riêng dựa trên khẩu vị cá nhân khách hàng, mỗi một ly, cho dù cùng loại, cũng sẽ có những sai biệt rất nhỏ.

Điều này cũng thật sự khảo nghiệm trình độ tinh tế của máy móc, đầu tư tiền bạc cũng phải nâng lên thêm một bậc.

May mà Lục gia căn bản không thiếu tiền, Lục Từ cố tình nói chuyện này ngay trước mặt Lục Quan Diệp và Thích Vân Huyên, cũng là để chú thím có thể tham gia vào lần đầu tư này.

Quả nhiên, Lục Quan Diệp nghe xong liền tấm tắc khen ngợi: “Lục Từ, con vẫn quá lợi hại, thiết kế đỉnh cao như vậy cũng bị con làm ra được!”

“Chỉ cần không phải giao tiếp với người khác thì ta đều làm được.” Lục Từ thản nhiên gật đầu, rồi quay sang tiếp tục nói với Lộ Tử Nhiên: “Phần mềm đặt đơn online ta cũng hoàn thành rồi, hiện tại đang chạy bug. Ta tin vào thực lực của mình, rất nhanh sẽ có thể đưa vào sử dụng. Ngươi thấy thế nào?”

Lộ Tử Nhiên đưa hai tay làm tư thế đi đường trên bàn, sau đó gập ngón tay hướng về phía Lục Từ, quỳ gối như bái lạy: “Ca, ta phải quỳ ngươi mất, sao ngươi lại ngầu như vậy! Ta có tài đức gì mà được làm em ngươi chứ, ta kiếm lời lớn quá rồi!”

Khó trách Bùi Chi Du cũng giống như một con chó l**m, bám theo sau mông Lục Từ cầu hợp tác. Với một người anh lợi hại như thế, ai mà không muốn ôm đùi?

Khóc chết, mà cái đùi to này lại bị chính hắn, Lộ Tử Nhiên, ôm được!

Tâm tình Lộ Tử Nhiên vô cùng tốt, tốt đến mức ngay cả đống hắc ám liệu lý kia hắn cũng có thể nuốt hết.

“Như vậy, tiệm trà sữa của chúng ta sau này có thể song song phát triển cả offline và online. Offline vẫn giữ nguyên hình thức nhân viên pha chế, chú trọng truyền tải tình yêu là chính. Còn online thì biến thành hình thức tùy chỉnh riêng, mỗi phần đều vừa lòng nhất cho khách hàng.”

Trong mắt Lộ Tử Nhiên dường như đã thấy một đế quốc trà sữa đang từ từ dựng lên sau lưng mình.

Hắn đứng trên nền móng Trì Mộ Tinh góp tiền, Bùi Chi Du tài trợ, Lục Từ cung cấp kỹ thuật, còn có đông đảo nhân viên cửa hàng mang lại nhan sắc và giá trị cảm xúc, ngồi trên vương tọa…

Ngọa tào, nghĩ thôi đã sướng bay lên!

“Ê ê ê, đừng có ch** n**c miếng.” Kỳ Vọng gọi một tiếng kéo hắn trở lại, “Ngươi xem ngươi vui chưa kìa, hiện tại với thân phận này, có chút tiền đồ được không?”

“Ngươi biết cái gì.” Lộ Tử Nhiên hừ một tiếng, “Đây là do ta tự mình cố gắng làm nên, từ một tiệm trà sữa nhỏ bị người khinh thường mà gây dựng đến bây giờ. Ý nghĩa khác hẳn với ba mẹ cho ta.”

“Nói rất đúng!” Lục Quan Diệp vỗ tay tán thưởng, “Đây là sự nghiệp chính con làm ra, ý nghĩa mới thật sự lớn lao. Vậy hiện tại một tháng có thể kiếm bao nhiêu tiền?”

Lộ Tử Nhiên thoáng nghẹn, ấp úng đáp: “À… khoảng, khoảng hơn một vạn…”

“Chỉ hơn một vạn?!” Lục Quan Diệp chết cũng không tin, “Không phải mở khắp cả nước sao? Lương quản lý còn không chỉ có chừng này!”

Con ông làm nửa ngày rốt cuộc lại giống y như mấy phú nhị đại bình thường, còn sắp lỗ vốn, chẳng phải quá mất mặt?

Lộ Tử Nhiên gãi đầu cười gượng, huých nhẹ Trì Mộ Tinh: “Bảo bối, em giúp ta giải thích chút, ta nói không rõ được.”

Trì Mộ Tinh vốn im lặng uống canh, không ngờ bị kéo vào chiến trường, đành nuốt canh rồi giải thích: “Hắn đem phần lớn tiền trả cho nhân viên, bản thân chỉ giữ lại một phần nhỏ. Trừ đi chi phí vận hành công ty, thì chỉ còn hơn một vạn.”

“Nhưng lương nhân viên đặc biệt cao!” Kỳ Vọng lập tức bổ sung, “Đại khái gấp bốn năm lần bình quân ở tiệm trà sữa khác!”

Lục Quan Diệp cùng Thích Vân Huyên đồng loạt hít mạnh một hơi, lập tức nhìn con trai bằng ánh mắt khác hẳn.

Bọn họ làm ăn bao nhiêu năm, vẫn là lần đầu gặp loại chủ tiệm coi trọng nhân viên đến vậy, thà mình không lấy tiền cũng muốn để nhân viên sống thật tốt!

Khác gì làm từ thiện đâu chứ!

Đúng là một ông chủ thần tiên hiếm thấy!

“Con trai, con…”

“Dừng, ba mẹ, không cần phải nói.” Lộ Tử Nhiên đắc ý đưa tay ra, ngăn bọn họ lại, “Con biết, con đều biết hết.”

Trì Mộ Tinh: “…”

Hôm nay bạn trai lại lên cơn giả vờ sao? Đúng là giả vờ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.