Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 229: ngươi kêu tiểu dương




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 229 miễn phí!

Lộ Tử Nhiên đã giả vờ xong còn biết tiện thể lôi hết cả “cánh” của mình lên.

“Ba, mẹ, con thì cũng chẳng coi là gì. Tiền mở tiệm là Trì Mộ Tinh bỏ ra, kế tiếp muốn mở khắp cả nước cũng phải nhờ tiền của Trì gia. Trì Mộ Tinh là người đầu tiên đầu tư cho con, cũng là người đầu tư lớn nhất. Không có vốn khởi đầu của em ấy, thì giờ này con vẫn còn ngồi ở Makka Pakka.”

“Còn có Bùi Chi Du, tuy cái miệng tiện, còn hay phá rối hạng mục khởi nghiệp của con, nhưng thật ra đã giúp con rất nhiều. Ba mẹ có biết diễn đàn ‘Hôm nay vườn trường’ không? Mỗi lần con lên đó đăng quảng cáo đều được hắn cho giá hữu nghị, rẻ hơn nhiều so với người khác, vị trí lại còn đẹp.”

“Còn có Kỳ Vọng, hắn đưa thực tập sinh của công ty mình làm nhân viên tiệm trà sữa cho con, trực tiếp kéo nhan sắc trung bình trong tiệm con lên một cấp bậc lớn! Bản thân Kỳ Vọng cũng đã giúp con pha chế trà sữa lâu rồi!”

“Anh Lục Từ thì khỏi nói, phần kỹ thuật anh ấy đã kể hết lúc nãy.”

“Còn có…”

Lộ Tử Nhiên với ba mẹ hình như có nói mãi cũng không hết, bám chặt đề tài tiệm trà sữa, thao thao bất tuyệt kể lể một tràng dài.

Hắn càng nói càng hưng phấn, ở đây ngoại trừ Lục Quan Diệp và Thích Vân Huyên, những người khác vừa nghe vừa ăn càng thấy ngon miệng.

Dù sao mấy chuyện đó bọn họ đều đã từng trải qua, từng biết, giờ lại nghe Lộ Tử Nhiên ôn tập lại một lần cũng chẳng cần thiết.

Không bằng nhân lúc này ăn cho nhanh, tránh lát nữa phải ăn hai đĩa đồ ăn hắc ám dư lại kia.

Một đám người, chẳng ai nhớ đến chuyện Lục Văn Huyền và Bạch Khê Hơi đi đón ông nội Lục nữa, cũng không đặt việc ông nội sắp về vào trong lòng.

Lục Từ nghĩ hành tung của ông nội vốn thần bí, chỉ riêng việc tìm ông thôi cũng phải tốn thời gian dài, cho nên chuyện ông trở về chắc chắn không nhanh vậy đâu.

Y ăn rất thản nhiên, chẳng thèm để Lộ Tử Nhiên vào mắt.

Loại thích nói nhiều này, vừa nhìn đã biết là chưa đủ đói.

Người thật sự đói bụng thì đã sớm ăn không ngừng tay rồi, ví dụ như Kỳ Vọng.

Hắn thậm chí còn gắp một đống đồ ăn đến từ đĩa “Ta là ba ngươi, thiên biến vạn hóa”, nuốt xuống bụng, trái lương tâm khen một câu: “Chú nấu ăn cũng thật lợi hại!”

Lộ Tử Nhiên nói đến khô cả miệng, cuối cùng mới liệt kê xong cái danh sách cảm tạ dài dằng dặc kia, liền thở ra một hơi thật dài: “Ai da, đã lâu chưa nói nhiều như vậy, ba, mẹ, ta thật sự quá vui khi nhìn thấy các người, nhịn không được liền thao thao bất tuyệt một tràng, ảnh hưởng đến bữa cơm của các người, thật xin lỗi.”

“Có gì đâu,” Lục Quan Diệp hoàn toàn không để ý, “Nghe con nói thôi, ba cũng thấy no rồi!”

“Vậy thì ba đừng có tranh cái hàu sống cuối cùng với mẹ nha.”

Lục Quan Diệp: “…”

Ông liền gắp cái hàu sống bỏ vào bát Lộ Tử Nhiên: “Ba cho con đó, con trai ngốc.”

Lộ Tử Nhiên hạnh phúc cầm lấy, hít một hơi sâu hút hết hàu sống, nước sốt tươi mới tràn khắp khoang miệng.

Mẹ nó, cái hương vị này, quá thơm ngon!

Sinh thời, thế mà hắn lại có cơ hội được chính cha mẹ ruột cưng chiều, hơn nữa cơ hội này về sau còn có rất nhiều rất nhiều lần. Nghĩ tới thôi, Lộ Tử Nhiên đã vui đến mức như sắp bay lên.

Mọi người ăn uống no nê xong, buổi tối.

Lộ Tử Nhiên mang theo thuốc nhuộm tóc cao cấp mới mua, gõ cửa phòng ngủ của ba mẹ.

Thích Vân Huyên ra mở cửa: “Con trai bảo bối, buổi tối tốt lành.”

“Mẹ,” Lộ Tử Nhiên giơ hộp thuốc nhuộm lên cho bà xem, “Con tới nhuộm tóc cho mẹ với ba, đây là con tự tay chọn nhãn hiệu, chọn màu sắc, hy vọng mẹ thích.”

“Thế nào mẹ cũng thích, con chọn,sao mẹ có thể không thích?” Thích Vân Huyên lập tức lùi lại nửa bước, đón hắn vào phòng.

Lục Quan Diệp đang ngồi trên mép giường tatami, tay lật xem một quyển tạp chí kinh tế tài chính mới nhất.

Thấy Lộ Tử Nhiên đi vào, ông buông tạp chí xuống, ánh mắt chan chứa ý cười nhìn hắn.

“Buổi tối tốt lành, ba.” Lộ Tử Nhiên hỏi, “Vậy ai làm trước đây?”

“Để ba con trước đi, tóc ông ấy ngắn, con mới nhập môn làm thử cho quen tay, hiệu quả tốt rồi mới tới lượt ta.” Thích Vân Huyên đề nghị.

Lộ Tử Nhiên thấy có lý, thế là Lục Quan Diệp bị hai người kéo vào phòng tắm.

Đây là lần đầu tiên Lộ Tử Nhiên thực sự thao tác, nhưng trước đó hắn đã xem vài video dạy trên mạng, còn lấy giấy bút ra mô phỏng thử mấy lần, giờ mới đem thành quả học tập đến phòng ba mẹ.

Tuy là lần đầu, nhưng hắn không hề muốn cha mẹ thất vọng.

Lục Quan Diệp nghe lời cúi người, để đường tóc hiện ra rõ ràng từng chỗ.

Lộ Tử Nhiên lật tóc ba ra, phát hiện chân tóc đã gần như bạc trắng, hiển nhiên là do nhiều năm vất vả, lại còn kìm nén nhiều tâm sự.

Đây không phải chuyện một sớm một chiều có thể bù lại, nhưng may mắn là giờ có vị cứu tinh thần kỳ — thuốc nhuộm tóc cao cấp, có thể khiến người ta nhìn qua như trẻ lại.

Lộ Tử Nhiên vô cùng cẩn thận bôi thuốc nhuộm đen lên tóc Lục Quan Diệp, dùng lược chải từng lọn một, cố gắng không bỏ sót chỗ nào.

Thích Vân Huyên khoanh tay đứng phía sau nhìn, ánh đèn vàng ấm áp trong phòng tắm rọi lên gương mặt Lộ Tử Nhiên, ánh mắt nghiêm túc chuyên chú của hắn là thứ quý giá sáng ngời nhất trên đời. Dù bà từng thấy nhiều loại bảo thạch lộng lẫy, cũng chẳng có viên nào sánh bằng ánh mắt lấp lánh của con trai.

Bà bỗng nhiên thấy cay cay sống mũi, đưa tay đặt lên ngực mình, khẽ nói: “Con trai, con có biết nhũ danh của con là gì không?”

Lộ Tử Nhiên lập tức thấy hứng thú, vừa kiểm tra da đầu cho ba vừa hỏi: “Là gì vậy?”

“Tiểu Dương.” Thích Vân Huyên nhấn mạnh, “Con gọi là Tiểu Dương, chẳng phải cái tên này mang ý nghĩa ánh mặt trời rực rỡ sao?.”

“Đúng thật đó mẹ.” Lộ Tử Nhiên gật đầu tán đồng, “Xem ra lúc ấy mong đợi của các ngừo chính là ta sẽ trở thành một thiếu niên như ánh mặt trời.”

“Đúng vậy, lúc ấy chúng ta hy vọng như thế.” Lục Quan Diệp gật đầu: “Sau đó con bị thất lạc, chúng ta lo lắng con sống không tốt, luôn cầu nguyện chỉ cần con được hạnh phúc, vui vẻ, cho dù cả đời chúng ta không tìm lại được con, con cũng có thể sống thật tốt ở nhà mới…”

“Ha, đúng là sau đó con có nhà mới.” Lộ Tử Nhiên cười nói, “Nhà Trì Mộ Tinh thu nhận con, cho con tiền, cho conăn uống, cho con chỗ ở, ngay cả vợ cũng cho con, thế nào, ba, ba vừa lòng chưa?”

“Vừa lòng.” Lục Quan Diệp quả quyết nói, “Trong lòng chúng ta đặc biệt cảm tạ Trì Mộ Tinh, cảm tạ Trì gia. Chính bọn họ đã thay chúng ta nuôi con thành một thiếu niên tỏa sáng hướng về phía trước, thật tốt…”

“Cho nên ba, mẹ.” Nhân cơ hội này, Lộ Tử Nhiên nhanh chóng thổ lộ, “Con muốn cùng Trì Mộ Tinh ở bên nhau, từ bây giờ cho đến sau này, đều như thế. Các người có đồng ý không?”

Hắn vẫn lo sẽ xảy ra tình huống giống Kỳ Vọng, sợ Trì Mộ Tinh bị cha mẹ mình ghét bỏ.

“Có gì mà không đồng ý?” Thích Vân Huyên dịu dàng xoa đầu hắn, “Chuyện này chỉ cần hai đứa đồng ý là được, không cần hỏi đến ý kiến của mẹ và ba con.”

Nói thế nào được chứ, trong lòng bọn họ còn ước gì con dâu chính là Trì Mộ Tinh nữa là!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.