Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 230: khách không mời mà đến




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 230 miễn phí!

Trì Mộ Tinh đang ở trong phòng dùng máy tính bảng vẽ bản thiết kế người máy.

Lộ Tử Nhiên đẩy cửa đi vào, hai tay còn đen sì.

Hắn tiến lại gần Trì Mộ Tinh, giơ tay quơ quơ trước mặt cậu.

Trì Mộ Tinh lập tức bắt lấy, ngăn lại: “Đừng có làm loạn, tay ngươi dơ.”

“Rửa không sạch đâu, đây là thuốc nhuộm tóc.” Lộ Tử Nhiên buông tay, “Không sao, qua hai ngày sẽ phai mất.”

“Ngươi vừa nhuộm tóc cho cha nuôi mẹ nuôi xong sao?” Trì Mộ Tinh nghe vậy thì buông bút trong tay, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Đúng vậy, bọn họ rất vừa lòng.” Lộ Tử Nhiên cười nói, “Ngày mai em sẽ thấy họ với bộ dạng hoàn toàn mới, tinh thần phấn chấn, thần sắc rạng ngời.”

Nghe xong, Trì Mộ Tinh cũng vui vẻ theo.

Cha mẹ cậu đã qu·a đ·ời nhiều năm, mãi gần đây cậu mới lại cảm nhận được chút tình thương cha mẹ, không ngờ cha nuôi mẹ nuôi còn chính là ba mẹ ruột của bạn trai mình.

Loại tình cảm chồng chéo này khiến Trì Mộ Tinh càng thêm hạnh phúc.

Cậu ôm eo Lộ Tử Nhiên: “Ca ca, ta thật sự rất vui.”

Dù có bị ông nội mắng thì cậu vẫn cảm thấy vui như thế.

“Chỉ vậy thôi mà vui rồi sao?” Lộ Tử Nhiên dùng tay sạch nhéo nhéo má cậu, lòng bàn tay còn nhẹ nhàng cọ vài cái, rồi tiếp lời: “Còn có chuyện khiến em càng vui hơn. Ba mẹ ta động viên ta tự do yêu đương, ta muốn yêu ai, yêu bao lâu, toàn bộ do ta định đoạt.”

“Ngươi biết ta vẫn lo lắng chuyện này?” Trì Mộ Tinh thoáng sửng sốt. Cậu vốn chưa từng bộc lộ suy nghĩ đó trước mặt Lộ Tử Nhiên.

Cậu vẫn nghĩ bản thân biểu hiện cảm xúc rất nhạt, b·iểu t·ình cũng nhạt, tất cả lo âu và bất an đều tự mình tiêu hóa.

Không ngờ, Lộ Tử Nhiên lại sớm nhìn thấu.

“Có gì đâu, chuyện này ta cũng từng trải qua rồi mà.” Lộ Tử Nhiên khẽ cười, “Trước kia ta cũng sợ địa vị mình quá thấp, sẽ bị em vứt bỏ.”

Sự thật chứng minh, Trì Mộ Tinh chưa từng nghĩ đến việc vứt bỏ hắn. Vậy thì hắn tất nhiên cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi Trì Mộ Tinh.

Trì Mộ Tinh rầm rì ôm chặt eo hắn hơn, cả khuôn mặt đều dán lên người hắn.

Tuy rằng với mẹ nuôi đã quen thuộc, nhưng đột nhiên phải ở trong tòa nhà lớn của Lục gia, còn phải đối mặt với nhiều người xa lạ như tài xế, hầu gái, quản gia, dì giúp việc, cậu vẫn chưa thể thích ứng.

Trong căn nhà này, chỉ có Lộ Tử Nhiên mới có thể cho cậu cảm giác an toàn tuyệt đối.

Đến gần hắn, liền như có thêm nguồn năng lượng, nỗi sợ xã giao cũng biến mất.

Lộ Tử Nhiên buồn cười nhìn người đang dán chặt lấy eo mình: “Sao thế, làm nũng à? Tiểu tổ tông, cảnh này không hay gặp đâu nha.”

“Ngươi đừng bắt nạt ta, ta chỉ khẩn trương thôi.” Trì Mộ Tinh bĩu môi, “Dù sao đây là nhà ngươi…”

“Lúc ta đến nhà em, ta cũng đâu như vậy.” Lộ Tử Nhiên kéo ghế ngồi cạnh cậu, bắt đầu lật lại sổ nợ: “Em còn nhớ lúc ta mới đến nhà em,em đối xử thế nào không? Vẫy tay thì tới, xua tay thì đi, có việc thì ép ta làm cho nhanh, không việc thì lại đuổi ta, giống hệt như rút điếu thuốc xong thì vứt.”

Trì Mộ Tinh: “…”

Cậu vứt cái rắm!

Rõ ràng lúc đó thường ngày sống một mình, nay đột nhiên có thêm một người dọn vào nói muốn ở cùng lâu dài, đổi lại ai chẳng cần chút thời gian để thích ứng!

Hơn nữa khi đó, hai người vốn dĩ chẳng thân thiết gì, Trì Mộ Tinh sao có thể ngay lập tức dùng thái độ quen thuộc mà đối đãi với Lộ Tử Nhiên được chứ.

Khi đó cậu đúng là một bệnh nhân xã khủng thực thụ, rất nghiêm trọng.

“Ngươi phải thông cảm cho ta, ta có bệnh.” Trì Mộ Tinh nhỏ giọng hừ nói.

“Đúng vậy,” Lộ Tử Nhiên thuận miệng tiếp, “Em có chứng khao khát tiếp xúc da thịt, rất nghiêm trọng.”

Trì Mộ Tinh: “…”

Nếu hắn không nhắc, cậu cũng đã quên mất mình từng “giả bệnh”.

Không biết từ khi nào, Trì Mộ Tinh đã bỏ quên cái vai bệnh kia.

Có lẽ từ lúc phát hiện cho dù bản thân không giả bệnh vẫn có thể nhận được tình cảm vô điều kiện, cậu liền chậm rãi cảm thấy không cần thiết phải giả vờ nữa.

Nhưng Lộ Tử Nhiên, hình như vẫn tin rằng cậu có chứng khao khát tiếp xúc da thịt thật.

Trì Mộ Tinh hít thở thật cẩn thận, trong lòng suy nghĩ có nên nói rõ tình hình thật cho Lộ Tử Nhiên hay không.

Đúng lúc này, Lộ Tử Nhiên lại lẩm bẩm: “Đúng rồi, Trì Mộ Tinh, hôm đó ta đưa em đi kiểm tra sức khỏe, lúc em làm kiểm tra ta có hỏi bác sĩ, hắn nói bệnh viện bọn họ không hề giữ lại đơn chẩn bệnh của người khác a?”

Trì Mộ Tinh: “…À, ta không biết.”

Lộ Tử Nhiên đúng là có thể nhịn, tận bây giờ mới nhắc tới chuyện này!!!

Đến nước này, cậu chỉ có thể giả ngu, hy vọng hắn bỏ qua, không truy cứu mấy chuyện nhỏ nhặt.

Quả nhiên, Lộ Tử Nhiên không truy hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng v**t v* mái tóc cậu: “Ngày mai chúng ta cùng đi lấy báo cáo kiểm tra, được không? Dù sao nguyên nhân cũng từ ta, ta phải tận mắt xác nhận mới yên tâm.”

“Được.” Trì Mộ Tinh không từ chối. Dù hiện tại Lộ Tử Nhiên kiêm nhiều chức, ngày càng bận, nhưng cậu thật sự không muốn một mình đối diện với kết quả kia.

“Ngày mai còn nhiều việc phải làm, có muốn đi ngủ sớm một chút không?” Lộ Tử Nhiên hỏi.

“Ngươi muốn bồi ta ngủ sao?” Trì Mộ Tinh ngẩng đầu từ ngực hắn, ánh mắt lấp lánh hỏi.

“Không được.” Lộ Tử Nhiên trả lời thẳng.

Mũi Trì Mộ Tinh khẽ nhăn lại, nhưng cũng chẳng nói gì thêm.

“Được rồi, đừng nghĩ nhiều.” Lộ Tử Nhiên chạm nhẹ vào chóp mũi cậu, “Hai ngày nay hỗn loạn quá, nhiều chuyện chưa giải quyết. Ba ta đã đem tin ta trở về truyền ra ngoài, giờ cả thủ đô đều biết con ruột của Lục gia đã tìm được. Ông còn đưa ta một danh sách, nói trên đó là một số người thân cận với Lục gia, bắt ta nhớ kỹ, sau này gặp thì không cần khách khí.”

“Ngươi muốn thức đêm ôn thuộc danh sách à?” Trì Mộ Tinh dụi mắt, hơi lo lắng, “Ngươi học thuộc nổi không?”

“Tùy tiện xem qua thôi, ta muốn xác nhận xem bên trong có cha của Bùi Chi Du không, rồi xem có ai liên quan đến trà sữa nữa không.”

“Xem đi.” Trì Mộ Tinh hừ nhẹ, “Ngươi nghiêm túc vậy thì cũng phải đi ngủ sớm một chút.”

Lộ Tử Nhiên dỗ dành cậu ngủ xong, mới trở về phòng mình.

Lần này, phòng hắn được sắp xếp cách phòng Trì Mộ Tinh một khoảng.

Ở giữa còn cách hai phòng, trên danh nghĩa là của Lục Từ và Kỳ Vọng.

Nhưng Lộ Tử Nhiên thừa biết, hai phòng đó chắc chắn có một phòng bỏ trống.

Loại làm màu vô nghĩa này, đúng là khiến người ta khó chịu, nếu không hắn đã có thể ở gần Trì Mộ Tinh hơn.

Danh sách Lục Quan Diệp đưa là một file PPT, màu sắc sặc sỡ, trên đó giới thiệu đơn giản tên tuổi, chức nghiệp, cùng quan hệ với Lục gia.

Tên tuổi nhiều đến mức hoa cả mắt, Lộ Tử Nhiên lướt qua một lượt, không thấy ai tên Bùi Quang, mới yên tâm.

Khá tốt, vậy hắn có thể thoải mái hỗ trợ Bùi Chi Du làm thương nghiệp.

Hắn đóng máy tính, nằm xuống ngủ.

Nửa đêm, Lộ Tử Nhiên đột nhiên nhạy bén cảm giác được cái gì, mở mắt bừng tỉnh.

Hắn nhận ra bên cạnh có một luồng áp lực, không phải tình huống tự nhiên, càng giống như… có người đang lặng lẽ đứng ngay cạnh giường!

Trong đầu hắn lập tức vang lên nhạc nền Thám tử lừng danh Conan.

Lộ Tử Nhiên bật dậy khỏi giường, vươn tay định ấn điều khiển từ xa bên mép giường.

Nhưng còn chưa chạm tới, một bàn tay mang theo luồng gió mạnh đã nhanh hơn chụp bay cái điều khiển khỏi tủ đầu giường.

Thân thủ thật ghê gớm!

Lộ Tử Nhiên hạ thấp giọng, nghiêm túc quát: “Ngươi là ai!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.