Ngày hôm sau Lộ Tử Nhiên tỉnh dậy, đứng ở ban công vươn vai, hít thở không khí trong lành.
Ngoài dự đoán, hắn lại thấy ông nội mình như có ma pháp chạy nhanh từ bên ngoài vào cổng lớn tòa nhà.
Hắn mới vừa tỉnh ngủ a, ông nội đã rèn luyện xong trở về rồi?
Đây là loại siêu nhân gì? Không cần ngủ sao?
Lộ Tử Nhiên ngáp một cái đi xuống lầu, lúc này mới phát hiện mọi người đều đã ngồi đông đủ, chỉ thiếu mỗi hắn chưa xuống.
Bị ánh mắt cả nhà nhìn chằm chằm, Lộ Tử Nhiên gãi đầu: “Này không thể trách con, muốn trách thì trách ông nội, nửa đêm xông vào phòng con, làm con sợ muốn chết.”
Vận động kịch liệt cộng thêm niềm vui nhận thân, Lộ Tử Nhiên nằm trên giường phải mất rất nhiều thời gian mới ngủ được.
Ông nội hắn lại chỉ “hừ” một tiếng: “Cháu ngoan, con còn nhiều thứ phải học lắm, con nhìn ông nội đi, xe tàu mệt nhọc trở về, so chiêu với con xong rồi, sáng sớm còn có thể chạy bộ.”
“Đúng đúng, ngài thật lợi hại a.” Lộ Tử Nhiên thuận theo, cười hì hì cọ đến bên cạnh ông nội, “Không ngờ con còn có một thân thích thần kỳ như ngài, về sau chúng ta thường xuyên giao lưu nhé, ông nội.”
“Không cần, thắng không có ý nghĩa.” Lục ông nội bĩu môi, kéo Lộ Tử Nhiên tới ghế: “Ngồi đi, ăn sáng, cháu dâu chờ con lâu rồi.”
“…” Lộ Tử Nhiên chuyển mắt nhìn Trì Mộ Tinh đã ăn xong bữa sáng, “Em… đã chờ bao lâu?”
“Vài phút.” Trì Mộ Tinh nhỏ giọng đáp.
Cậu ăn không vô, Lộ Tử Nhiên không có ở đây, cậu liền không có cảm giác an toàn.
Đặc biệt là khi mình ăn sáng, lão nhân kỳ quái kia một mông ngồi ngay cạnh, giống như tra hộ khẩu mà hỏi cậu một đống vấn đề, vừa hỏi vừa đổi đủ loại vẻ mặt.
Trì Mộ Tinh bị hỏi đến da đầu run rẩy.
Lý trí nói cho cậu biết, đây chắc chắn là ông nội ở ẩn trong núi của Lộ Tử Nhiên, phải tôn trọng người ta.
Nhưng bệnh xã khủng khiến cậu không sao trả lời được đáp án nào làm bản thân vừa lòng.
Trì Mộ Tinh lúng túng rất lâu, khó khăn lắm mới đợi được Lộ Tử Nhiên rửa mặt thay đồ xong xuống lầu, lúc này mới cảm thấy bản thân thở được, không thì sắp ngạt thở đến nơi.
Hôm nay bọn họ phải tới bệnh viện lấy báo cáo kiểm tra sức khỏe.
Tuy nói lấy báo cáo thân thể thì không cần xếp hàng, nhưng sáng sớm thủ đô cũng kẹt xe nghiêm trọng, xe chở hai người phải đi thật lâu mới tới được cổng bệnh viện Nhân Dân số 1.
Lộ Tử Nhiên học khôn rồi, hỏi tài xế: “Bệnh viện này cũng là sản nghiệp của Lục gia sao?”
Tài xế cười đáp: “… Tiểu thiếu gia, chỗ này thì không phải, cái này là của nhà nước.”
Lộ Tử Nhiên: “…”
Trì Mộ Tinh thấy mất mặt, kéo Lộ Tử Nhiên nhanh chóng đi vào bệnh viện.
Vào bên trong mới biết, thì ra mỗi phòng kiểm tra đều phát kết quả độc lập, cần phải đi từng phòng lấy, phiền phức vô cùng.
Lộ Tử Nhiên nhíu mày oán giận: “Thật không nhân tính, như vậy chúng ta phải lãng phí rất nhiều thời gian.”
Hắn vốn định đi tìm Trần Tử Kiện trò chuyện một lát, chuyện này xem ra chỉ có thể ngâm nước nóng.
Trì Mộ Tinh không oán giận, kéo Lộ Tử Nhiên đi từng phòng lấy kết quả kiểm tra.
Mỗi phòng bác sĩ khi phân tích kết quả, hai người đều chăm chú lắng nghe vô cùng nghiêm túc.
Nghe suốt nửa ngày, trong lòng Lộ Tử Nhiên rốt cuộc cũng yên tâm không ít.
Trì Mộ Tinh không có mang thai, các chỉ số sinh mệnh khác cũng so với trước càng thêm bình thường.
Đây là chuyện tốt, chứng minh gần đây hắn chăm sóc tiểu tổ tông thật tốt.
“Ca ca, tiếp theo đi khoa máu đi.”
Có kết quả yên tâm, trái tim luôn treo lơ lửng của Trì Mộ Tinh cuối cùng cũng hạ xuống, ngay cả giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn.
Bọn họ vừa đẩy cửa khoa máu ra, đã thấy Trần Tử Kiện đang vươn vai, nhìn thấy hai người lập tức sáng mắt.
“Tới lấy báo cáo máu sao?”
“Đúng vậy, thuận tiện tán gẫu với ngươi.” Lộ Tử Nhiên cười đáp, “Tử Kiện ca, ngươi hẳn là cũng chưa tỉnh ngủ hẳn đâu.”
“Không sao, tối qua có ca khám gấp, nghỉ ngơi không tốt thôi.”
“Vất vả vất vả,” Lộ Tử Nhiên đưa tay vỗ vai Trần Tử Kiện, “Thiên sứ áo trắng cứu người thật sự không dễ dàng.”
Hắn chú ý quần áo của Trần Tử Kiện mặc không chỉnh tề, cổ áo không ngay ngắn, dựng nửa bên, nhìn phồng phồng có chút lộn xộn.
“Kỳ thật cũng chỉ vậy thôi.” Trần Tử Kiện cười, “Chỉ là một công việc mưu sinh, đôi khi cũng không cần xem người khác quá vĩ đại.”
“Ai da ngươi đừng giảng đạo lý với ta, ta lớn từng này rồi, không nghe nổi cái ý tứ đó.” Lộ Tử Nhiên làm bộ không kiên nhẫn, “Được rồi, nói cho ta nghe báo cáo máu của Trì Mộ Tinh đi.”
“Không có gì bất thường,” Trần Tử Kiện tiếc nuối vỗ vai Lộ Tử Nhiên một cái, “Không thể chúc mừng ngươi sắp làm cha, thật đáng tiếc a.”
Lộ Tử Nhiên: “…”
Đúng là biết chọc ghẹo!
“Tử Kiện ca, ngươi xem chúng ta giống sắp làm cha sao!” Lộ Tử Nhiên gào lên, “Chính bọn ta còn là trẻ con, cần cái đó làm gì!”
“Được rồi, không đùa ngươi nữa,” Trần Tử Kiện ký tên mình lên báo cáo kiểm tra, “Các ngươi đã từng suy nghĩ tới chuyện kết hôn chưa?”
Vừa dứt lời, trước mắt hai người đồng loạt đỏ mặt.
Trần Tử Kiện khẽ chậc lưỡi: “Hai ngươi thật sự rất ngây thơ.”
Ngây thơ đến mức chạy đến bệnh viện kiểm tra xem có mang thai không, không biết là ngây thơ thật hay ngây thơ giả nữa.
Thôi, phần lớn con người ngoài mặt thế này, sau lưng lại thế khác, chính mình cũng chẳng khác gì.
Trần Tử Kiện quay đầu khẽ cười: “Mấy hoạt động kia, các ngươi có thể làm bình thường, không sao cả, thậm chí còn có thể điều tiết nồng độ tin tức tố trong máu, khiến người càng thêm thoải mái.”
“Chúng ta…” Lộ Tử Nhiên muốn nói lại thôi.
Thôi, cũng không nhất thiết phải đem chuyện hai người đã làm vài lần loại việc kia nói hết cho bác sĩ, chắc hẳn cũng không ảnh hưởng đến kết quả xét nghiệm máu đi?
Trần Tử Kiện ngẩng đầu: “Sao vậy?”
Lộ Tử Nhiên né tránh ánh mắt: “Không có gì, Tử Kiện ca, cảm ơn ngươi a. Chúng ta cố ý đến khoa máu vào lấy báo cáo cuối cunf chính là muốn tán gẫu với ngươi một lát, giờ cũng nói xong rồi, không quấy rầy ngươi nữa.”
“Khách sáo cái gì,” Trần Tử Kiện lắc đầu, “Buổi sáng còn có việc sao? Vội vàng vậy?”
“Cũng… Không có chuyện gì lớn.” Lộ Tử Nhiên trả lời.
Chẳng qua là ba ba muốn dẫn hắn và Lục Từ đi công ty game một chuyến thôi.
Hắn đã làm ông chủ, khi nào muốn đi thì đi, nhân viên cũng không thể quy định giờ giấc đi làm của ông chủ.
Nhưng Lộ Tử Nhiên vẫn hy vọng đừng quấy rầy tiến độ làm việc thường ngày của nhân viên, vì vậy đã hẹn trước thời gian thì nhất định phải đúng giờ có mặt.
“Không sao,” Trần Tử Kiện đứng dậy, “Ta tiễn hai ngươi.”
Lộ Tử Nhiên cũng không từ chối, để Trần Tử Kiện đưa mình và Trì Mộ Tinh ra tận cổng bệnh viện.
Trì Mộ Tinh còn chưa kịp cảm khái bạn của Lộ Tử Nhiên thật nhiệt tình, vừa bước ra khỏi bệnh viện, liền sợ ngây người.
Ông nội cậu, đang đứng ngay cổng lớn bệnh viện, hai tay chắp sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm cậu, cùng đống lớn báo cáo kiểm tra sức khỏe trong tay cậu và Lộ Tử Nhiên.
“Trì Mộ Tinh.” ông nội Trì hỏi, “Vì sao con lại tới bệnh viện? Con làm sao vậy?”

