Không chỉ Trì Mộ Tinh sững người, ngay cả Lộ Tử Nhiên cũng ngây dại.
Hai người ngơ ngác nhìn chằm chằm ông lão đột nhiên xuất hiện trước mặt, sắc mặt ông nội Trì không hề dễ coi, trong người cuộn trào một luồng âm trầm.
Một trận gió thổi tới, Lộ Tử Nhiên cảm thấy bên cạnh thoáng lóe một cái.
Không biết từ khi nào Trần Tử Kiện đã lặng lẽ rời đi.
Lộ Tử Nhiên im lặng, tên kia chạy thật nhanh.
Hắn ngược lại hiểu, cảnh Tu La như thế này phải chuồn cho lẹ!
Trận gió đến bất ngờ, tập giấy báo cáo trong tay Trì Mộ Tinh không cầm chắc, bị thổi tung rơi đầy đất, còn có mấy tờ bay thẳng tới chân ông nội Trì.
“Ông nội!” Trì Mộ Tinh rốt cuộc phản ứng, kêu lên một tiếng.
“Chậm.” ông nội cậu căn bản không nhận cái dáng vẻ này của cậu, khom lưng nhặt giấy trên mặt đất lên, kẹp trong tay đọc.
Vừa nhìn được mấy chữ, sắc mặt ông nội Trì đã đen kịt.
So còn đen hơn cả đáy nồi mà Lộ Tử Nhiên từng xào.
Xong đời rồi…
Trì Mộ Tinh căn bản không dám nhớ lại, vừa rồi trong tay mình cầm là báo cáo gì.
Nhưng nhìn sắc mặt ông nội như vậy, tám chín phần là…
“Ai nha ông nội,” Lộ Tử Nhiên lập tức phản ứng, ba bước thành hai lao tới bên người ông nội Trì , “Cơn gió nào thổi ngài đến đây vậy!”
Ông nội Trì ngẩng đầu, liếc mắt nhìn thằng nhóc cao lớn trước mặt.
Lúc ông nhặt được người này khi đó trông như thế nào?
Trong ấn tượng đã có phần mơ hồ.
Chỉ nhớ rõ đôi mắt kia, sáng lấp lánh khác thường, như một đôi bảo thạch, vừa tinh thần vừa quý khí.
Mà hiện tại nhìn lại, càng sâu sắc hơn.
Trì gia nuôi Lộ Tử Nhiên hơn một năm, lại thật sự nuôi ra được khí chất quý tộc.
Một người thừa kế của gia tộc giàu nhất cả nước, bị họ giữ trong nhà hơn một năm, thế nhưng không ai nhận ra, một chút manh mối cũng không có!
Ông nội Trì hối hận vì sự chậm chạp và sơ suất của mình, bằng không cũng chẳng đến mức phải để Trì Mộ Tinh tự mình nói ra chuyện này.
Mấy năm nay ông và Lục gia không phải chưa từng làm ăn, ngược lại, bọn họ còn thường xuyên có giao dịch ở Y quốc và F quốc.
Bởi vậy, ông nội Trì hiểu rõ Lục gia là một gia tộc đáng sợ cỡ nào.
Nếu ví Trì gia chỉ như một lùm cây, thì Lục gia chính là một cây đại thụ linh mấy trăm năm tuổi. Một chút dao động kinh tế có thể khiến Trì gia mất mạng, nhưng lại chẳng hề lay động nổi Lục gia dù chỉ một chút.
Bởi vì bọn họ có tiền, có nhân mạch, có nội tình, có huyết thống quý tộc, còn có cả những thủ đoạn đặc thù.
Thật khó tưởng tượng, cháu của mình lại có thể cùng loại huyết mạch đó đạt tới độ phù hợp tin tức tố 99%.
Càng khó tưởng tượng hơn là, người như vậy mà lại bị vứt bỏ suốt 18 năm!
“Ông nội?” Thấy ông nội Trì cứ nhìn mình mà không nói lời nào, Lộ Tử Nhiên đành phải lên tiếng lần nữa.
Ông nội Trì lúc này mới hoàn hồn, vẫy tay: “Muốn đến thì đến, vừa hay, lâu rồi không gặp các con, ông nhớ các con.”
Chắc chắn không đơn giản như vậy đâu. Trong lòng Lộ Tử Nhiên thầm nghĩ.
Thời gian này ông xuất hiện ở đây, không có bất kỳ thông báo nào, cũng không có bất kỳ triệu tập nào, chỉ có thể là vội vàng chạy tới. Có thể nghe bảo tiêu nói Trì Mộ Tinh ngã xuống, vừa biết ở bệnh viện thì không ngồi yên được, lập tức xuất hiện ở đây tiến hành tra hỏi.
Cho nên, Lộ Tử Nhiên nói: “Ai nha, biết ngài nhớ, con đang định mang Trì Mộ Tinh cùng nhau trở về gặp ngài.”
Ông nội Trì hừ một tiếng qua mũi: “Ngươi a, hiện tại ngược lại biết ăn nói rồi.”
Con trai lớn đến mười tám tuổi sẽ thay đổi, Lộ Tử Nhiên đây nào chỉ mười tám thay đổi, thật không hiểu từ khi nào, đột nhiên liền trở nên tự tin như vậy.
Cũng đúng, có tự tin như thế mới xứng với thân phận hiển hách của hắn.
Lộ Tử Nhiên không để ý tới ông nội Trì chèn ép mình, chớp mắt mấy cái, thấy rõ ràng nội dung trong báo cáo ông cầm.
Mẹ nó, sao lại trùng hợp thế, cư nhiên là một tờ siêu âm khoang sinh sản…
Thật sự là… Ông trời cứ muốn hại hắn a!!!
Lộ Tử Nhiên cười nịnh: “Ông nội, ngài chạy tới đây vất vả, chúng ta về trước nghỉ ngơi được không?”
“Nghỉ ngơi chỗ nào?” Ông nội Trì trừng mắt, quát lớn, “Trì Mộ Tinh, đừng đứng ở đó, lại đây!”
Trì Mộ Tinh đành phải cúi đầu, chậm rãi bước tới, ánh mắt từ đầu đến cuối nhìn chằm chằm sàn nhà, không dám nhìn ông nội.
“Hồi…” Lộ Tử Nhiên vừa thấy dáng vẻ ông nội Trì như vậy liền biết, Trì Mộ Tinh nhất định đã đem chuyện nói rõ ràng với ông, cho nên hắn cũng không giả vờ nữa, “Về nhà Lục gia đi.”
“Dựa vào cái gì phải theo ngươi về? Là ngươi nhận tổ quy tông, có liên quan gì đến Trì gia chúng ta?”
Ông nội Trì chê Trì Mộ Tinh đi quá chậm, vươn tay, dùng sức kéo cậu lại, tách cậu ra khỏi Lộ Tử Nhiên.
“Đương nhiên là có quan hệ a!” Lộ Tử Nhiên vội vàng biểu thị trung thành, “Con và Trì Mộ Tinh không phải đã đính hôn sao? Sao lại không liên quan được?”
“Đó là định ra khi ngươi vẫn còn là một thằng nhóc nghèo, lúc đó chỉ có ba người chúng ta, không có văn bản hiệp nghị, bây giờ có hiệu lực hay không đều khó nói.”
“Ông nội,” Trì Mộ Tinh chịu không nổi nữa, sao có thể căng thẳng đến thế, “Lúc trước nói phải như vậy chẳng phải cũng là ngài sao? Bây giờ tại sao lại muốn…”
“Con câm miệng.” Ông nội Trì trừng mắt liếc cậu một cái, đem báo cáo trong tay nhét vào ngực Trì Mộ Tinh, “Đợi lát nữa tính sổ với con, tốt nhất giải thích rõ ràng cho ông tại sao con lại chụp cái này, trước nói rõ ràng, ông không dễ bị lừa đâu.”
Trì Mộ Tinh: “…”
Xong đời, cậu hoàn toàn không thể nghĩ ra cách nào hợp lý để kết thúc đoạn này.
Ai rảnh rỗi đi chụp khoang sinh sản a?
Trừ phi bệnh viện đột nhiên điên rồi, miễn phí cho người ta kiểm tra sức khoẻ.
Nhưng cái lý do này cậu cũng không dùng được, thiếu gia Trì gia căn bản không thể nào ham loại tiện nghi nhỏ này.
“Ông nội,” Lộ Tử Nhiên kéo góc áo ông nội Trì, cầu khẩn nói, “Ngài đừng trách em ấy, em ấy không làm sai gì hết.”
“Ta có trách hay không, ngươi quản được chắc?”
Ông nội Trì muốn hất tay Lộ Tử Nhiên ra, nhưng lại phát hiện đối phương nắm chặt đến chết, sức mạnh lớn đến mức ông hoàn toàn không hất nổi.
“Ông nội, ngài trước đừng giận nữa được không, con biết ngài không tin con, nhưng ngài dù sao cũng phải tin người nhà con chứ.” Lộ Tử Nhiên bất đắc dĩ, lấy điện thoại ra định gọi cho ba, “Ngài chờ chút, hôm nay con hẹn ba và anh đến công ty, giờ chưa đi, con gọi họ tới đây.”
Nói xong, Lộ Tử Nhiên thật sự bắt đầu gọi điện cho Lục Quan Diệp.
Ông nội Trì nhìn trên dưới Lộ Tử Nhiên một lượt, rồi quay đầu hỏi Trì Mộ Tinh: “Hai ngày nay các con không đi hưởng thụ cuộc sống xa hoa của nhà giàu số một sao?”
“Có ý gì?” Trì Mộ Tinh không hiểu.
“Đi mua chút đồ mà người thường căn bản không mua nổi, rồi lại gặp gỡ các nhân vật nổi tiếng trong giới chẳng hạn.”
“……” Trì Mộ Tinh lắc đầu, “Không có.”
Bọn họ thành thật mà đi học ở trường, cuộc sống giản dị tự nhiên.
Ông nội Trì vừa thấy di động của Lộ Tử Nhiên, cái điện thoại cũ đến mức hoa mắt chẳng nhìn rõ nổi hoa văn, tuy chỉ nhìn mặt lưng không đoán ra kiểu dáng chính xác, nhưng chắc chắn cũ kỹ, tuyệt đối không phải hàng mới.
Đã về Lục gia, còn không đổi quần áo?
Cứ thế……Tiếp tục dùng mấy đồ cũ trước kia?
Không thích mới chán cũ sao?

