Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 234: thiếu một chuyện không bằng nhiều một chuyện




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 234 miễn phí!

Lộ Tử Nhiên nghe thấy giọng ba mình bên kia có chút vội, đành phải buông góc áo ông nội Trì ra, một tay che điện thoại, một tay cầm điện thoại, tiếp tục nói chuyện với ba.

Ông nội Trì thừa dịp Lộ Tử Nhiên buông ông ra, liền đặt hai tay lên vai Trì Mộ Tinh.

Ngữ khí cũng dịu lại đôi chút: “Nói đi, sau khi hắn được nhận, các ngươi đều làm những gì?”

Trì Mộ Tinh đành vừa nhớ lại vừa trả lời: “Chúng ta… về nhà, ăn cơm, ngủ, sau đó về trường học đi học, lại đến căn cứ khởi nghiệp thảo luận công việc tiếp theo.”

“Chỉ vậy thôi?” Ông nội Trì quả thực mở rộng tầm mắt, “Như vậy thì khác gì với cuộc sống ban đầu của hắn?”

“…” Trì Mộ Tinh nghĩ thầm, khác nhau chính là có thể giả vờ nhiều hơn, nhưng ngoài miệng vẫn trả lời: “Con cảm thấy không khác gì mấy.”

Ông nội Trì: “…”

Phong cách này sao lại chẳng hợp chút nào?

Sao không có tình tiết vứt bỏ vợ tào khang để đắm mình trong vàng son chứ?

Chẳng lẽ hắn lại thích đi học, thích học hành đến thế sao?

Ừ thì là học sinh đại học Kim Bảng, cũng không có gì lạ.

—mới là lạ đó!

Thành tích của Lộ Tử Nhiên ông biết rõ, thằng nhóc này thi được hạng 2999 toàn trường, vào được học viện quản lý đều là nhờ đổi cả đống tòa nhà mới được!

Lộ Tử Nhiên nào có thích học như vậy!

Còn ngoan ngoãn quay lại trường học?

Thật không thể tưởng tượng nổi!

Ông nội Trì chỉ tin cháu trai mình ham học, còn Lộ Tử Nhiên… thật sự phải đánh một dấu chấm hỏi to tướng.

“Vậy sinh hoạt trong trường của các ngươi cũng không có gì thay đổi sao?” Ông nội Trì do dự một chút, mới hỏi tiếp, “Ví như bắt đầu xuất hiện những người lạ không rõ lai lịch, tìm cách tiếp cận Lộ Tử Nhiên. Đuổi cũng không đi.”

Trì Mộ Tinh nghĩ thầm, chuyện này cũng rất thường thôi, đâu cần phải phân biệt trước hay sau khi nhận tổ quy tông.

“Hắn rất thích người khác đến gần hắn, như vậy hắn có thể biến tất cả những người đó thành khách hàng tiệm trà sữa Tinh Động.”

Ông nội Trì: “…”

Việc Lộ Tử Nhiên cùng Trì Mộ Tinh mở tiệm trà sữa, ông đã biết.

Ông còn biết rõ, tiệm trà sữa này tuy rằng do Lộ Tử Nhiên toàn bộ quản lý, nhưng trên danh nghĩa lại thuộc về Trì Mộ Tinh.

Mỗi tháng, ngoài số tiền lương được chi tiêu từ tài khoản, phần còn lại toàn bộ đều tính là tiền công ty, mà Trì Mộ Tinh với tư cách ông chủ thực sự, số tiền đó đều có thể coi như tài sản của cậu, không liên quan gì đến Lộ Tử Nhiên.

Khi ấy ông đã cảm thấy rất kỳ lạ, Lộ Tử Nhiên sao lại nhất định phải làm công cho cháu trai mình, như vậy chẳng khác gì bán cả người cho Trì Mộ Tinh.

Thẳng đến sau này ông mới phát hiện, công ty kiếm được bao nhiêu tiền cơ bản đều quay lại phụng dưỡng, trả cho những nhân viên đã vì công ty cống hiến, thực tế đến tay Trì Mộ Tinh cũng không còn bao nhiêu. Lúc đó ông mới hiểu chuyện này — công ty là của ai, khác nhau cũng không lớn, dù sao vô luận là ông chủ hay bà chủ thì cũng chẳng rút được bao nhiêu tiền.

Ông chỉ không nghĩ ra vì sao quyết định này có thể được cả Lộ Tử Nhiên lẫn Trì Mộ Tinh cùng nhau duy trì.

Trì Mộ Tinh là đứa ngoài người máy ra thì chẳng để tâm đến gì, đối với khái niệm tiền bạc cũng chẳng sâu sắc, Trì Mộ Tinh không để ý kiếm được nhiều hay ít, ông nội Trì còn có thể miễn cưỡng hiểu được.

Nhưng Lộ Tử Nhiên thì ông hoàn toàn không tài nào hiểu nổi, thằng nhóc này trước kia nghèo đến mức ăn cơm cũng sắp không nổi, thế mà khi có thể kiếm tiền lại không nghĩ đến việc tích góp cho mình nhiều hơn, thật sự quá kỳ lạ.

Trên người Lộ Tử Nhiên có một đống bí ẩn lớn, tất cả đều khiến ông nội Trì không cách nào đoán ra được.

Lộ Tử Nhiên gọi điện xong, đi trở lại, hỏi ông nội Trì: “Ông nội, ngài đến đây bằng gì? Ngồi xe nhà con trở về có tiện hơn không?”

“Không cần tiện,” ông nội Trì nắm lấy tay Trì Mộ Tinh, “Ta tự có xe, ngươi dẫn đường là được, ta cùng Trì Mộ Tinh ngồi một xe.”

“Vâng.” Lộ Tử Nhiên đành phải thỏa hiệp, “Vậy con bảo tài xế dẫn đường, ngài đi theo chúng con.”

“Ê ——đừng vội đi.” Ông nội Trì thấy Lộ Tử Nhiên nhấc chân, lập tức gọi lại, “Trong tay ngươi cầm cái gì đó? Đưa hết đây cho ta xem.”

Cả người Lộ Tử Nhiên muốn hóa đá: “Cái này… là báo cáo kiểm tra sức khoẻ… của Trì Mộ Tinh.”

“Đưa đây!”

“Vâng.” Lộ Tử Nhiên đành phải đưa cả phần tài liệu mình cầm cho ông nội Trì, “Ngài… từ từ mà xem.”

Vừa quay sang Trì Mộ Tinh bên cạnh, cảm giác cả người như rời hồn trong chốc lát.

Khi đi ngang qua Trì Mộ Tinh, hắn lén đưa tay nhéo nhẹ ngón tay cậu một cái.

Trì Mộ Tinh lập tức nhận ra, ngẩng mắt, ngập ngừng nhìn hắn một cái.

Lộ Tử Nhiên chớp mắt với cậu, mấp máy môi nói một câu “Cố lên”.

Trì Mộ Tinh cảm thấy mình chẳng thể gắng gượng thêm nữa.

Cậu thật sự sắp chết rồi.

Không ngờ chính là, vị bác sĩ thích nguyên tắc “thiếu một chuyện không bằng nhiều một chuyện” kia lại cứu cậu một mạng.

Trên xe, ông nội Trì lật xem báo cáo kiểm tra sức khoẻ của Trì Mộ Tinh. Nội dung trong đó nhiều đến nổ mắt, quả thực giống như bệnh viện này đem toàn bộ hạng mục kiểm tra sức khoẻ miễn phí ra mà bắt người ta trải nghiệm một lượt vậy.

Đến cả có sâu răng hay không cũng đi kiểm tra……

Trì Mộ Tinh thở phào một hơi, tờ siêu âm khoang sinh sản kia liền bị vùi lấp trong một đống tài liệu kiểm tra sức khoẻ không liên quan, giống như một manh mối quan trọng duy nhất bị ném vào cả đống manh mối vô nghĩa, khiến ông nội trong nhất thời không phân biệt được.

Thậm chí xem xong, ông nội Trì còn cảm thấy Trì Mộ Tinh vô cùng khỏe mạnh, so với khi còn ở nhà còn khỏe hơn.

“Gần đây con ăn gì mà chỉ số sinh mệnh đều cải thiện?” Ông nội Trì vẻ mặt nghi hoặc, “Ở nhà thiếu gì đồ bổ cho con đâu, vậy mà khi đó thân thể con vẫn không tốt, sao bây giờ lên đại học lại khá hơn? Ngay cả chứng khao khát tiếp xúc da thịt cũng không có?”

Trì Mộ Tinh cười ngượng, không dám nói thật là gần đây đặt đồ ăn ngoài suốt.

Sợ ông nội nghe xong tức chết.

Đành phải chọn cách trả lời an toàn cuối cùng: “Bác sĩ khuyên con nên tiếp xúc nhiều với Lộ Tử Nhiên, con tiếp xúc nhiều, chứng khao khát tiếp xúc da thịt liền thuyên giảm.”

“Xem ra hắn quả thật rất quan trọng.” Ông nội Trì trầm ngâm, “Bất quá hiện tại con cũng đã khỏi, không nhất thiết phải cần hắn như vậy.”

Câu này nói vòng vo, suýt nữa khiến Trì Mộ Tinh bị xoay vòng.

“Ông nội, sao có thể nói như vậy được?” Cậu lấy hết can đảm chỉ trích ông, “Dù thế nào đi nữa, hắn cũng là người giúp đỡ con nhiều nhất.”

“Chẳng phải ông đã đưa tiền cho hắn giúp con sao? Sao con lại bắt đầu hướng khuỷu tay ra ngoài thế?” Ông nội Trì trừng mắt, “Rốt cuộc con làm sao vậy? Thích hắn thật rồi?”

Lúc trước đưa tiền cho Lộ Tử Nhiên để hắn vào nhà chăm sóc Trì Mộ Tinh, ông chưa từng nghĩ Trì Mộ Tinh lại thật sự thích thằng nhóc đó.

Nhìn cháu trai mình ngày thường chìm đắm trong người máy như vậy, ông vẫn cho rằng nó không thích nổi người sống nào.

“Ông nội…” Trì Mộ Tinh nắm lấy tay ông, ánh mắt tha thiết, “Hắn không phải người ngoài… Con không tính là hướng khuỷu tay ra ngoài.”

“Con…” Ông nội Trì nhìn dáng vẻ si tình này, tức đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi, “Trì Mộ Tinh, từ khi nào con mắc bệnh não yêu đương?”

Đây vẫn còn là cháu trai chỉ thích người máy và động vật máu lạnh của ông sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.